Chương 2: Chương 2

Tần Cảnh Hoài bước nhanh tới. Anh ta siết cổ tay tôi. “Cô biết chuyện đó bằng cách nào?” Ánh mắt anh ta lạnh đến đáng sợ. “Chuyện Ý Ninh chưa từng rời khỏi nhà chỉ có người trong gia đình và cảnh sát biết.” “Cô là ai?” “Hay chuyện này vốn có liên quan đến cô?” Cổ tay tôi đau nhói. Chiếc há cảo lập tức sốt ruột hét lên. 【Anh Cả, đừng bóp chị ấy!】 【Anh bóp gãy tay người duy nhất nghe thấy em bây giờ!】 【Chị Niệm, chị nói cho anh ấy đi.】 【Nói em ch//ết rồi.】 【Nói người đó đã m//ổ b//ụng em ra.】 【Em đau lắm…】 Tôi bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Tần Ý Ninh chỉ mới hai mươi hai tuổi. Một cô gái được cả gia đình bảo vệ đến mức chưa từng phải chịu chút khổ nào. Thế nhưng những gì cô ấy trải qua trước khi ch//ết lại khủng khiếp đến mức tôi chỉ nghe vài câu cũng cảm thấy dạ dày cuộn lên. Tôi c.ắ.n răng. “Buông tôi ra.” Tần Cảnh Hoài không động. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Vai phải của Tần Ý Ninh có một vết bớt giống cánh hoa.” “Phía sau đầu gối trái có ba nốt ruồi nhỏ xếp thành hình tam giác.” Bàn tay đang giữ tôi lập tức cứng lại. Tôi nói tiếp: “Cô ấy sợ kim.” “Lúc xỏ khuyên tai từng khóc đến mức cả sáu người anh phải thay nhau dỗ.” “Nhưng năm mười tám tuổi, cô ấy vẫn lén đi xăm sáu chữ cái đầu trong tên các anh ở sát xương bả vai.” “Sau này bị phát hiện, các anh ngoài miệng mắng cô ấy ngốc, nhưng tối hôm đó lại đặt riêng cho cô ấy sáu món quà.” Căn phòng im lặng đến mức nghe được tiếng thở. Tần Mặc lùi nửa bước. “Mấy chuyện này…” “Người ngoài không thể biết.” Vành mắt Tần Duệ đỏ lên. Anh ta lao tới giữ vai tôi. “Ý Ninh nói với cô phải không?” “Con bé đang ở đâu?” “Dẫn chúng tôi đi đón nó.” Tôi nhìn chiếc há cảo. Nó khe khẽ nói ra từng nơi. Tôi đọc lại. “Biệt thự Nguyệt Hồ phía Tây.” “Trang viên Thủy Sam phía Bắc.” “Khu nghỉ dưỡng Vân Đỉnh phía Đông.” “Một căn nhà riêng gần bến tàu phía Nam.” “Và kho lạnh số 17 thuộc khu công nghiệp cũ.” Tần Trạch lập tức cười lạnh. “Ban nãy cô bảo Ý Ninh đã ch//ết.” “Bây giờ lại đưa ra năm địa điểm.” “Cô định bảo em gái tôi biết phân thân à?” Anh Năm Tần Lạc cũng cau mày. “Nếu người thật sự không còn nữa, sao lại xuất hiện ở nhiều nơi như thế?” Tôi nhìn họ. Không trả lời. Một giây. Hai giây. Ba giây. Nụ cười trên mặt Tần Trạch dần biến mất. Những người còn lại cũng bắt đầu nhận ra điều gì đó. Tần Cảnh Hoài quay phắt sang nhìn tôi. Khuôn mặt anh ta trắng bệch. “Ý cô là…” Tôi vẫn im lặng. Lão đạo sĩ lúc nãy lập tức đứng lên. “Không thể!” Ông ta bấm quẻ liên tục. “Quẻ sinh chưa đoạn.” “Mệnh đăng chưa tắt.” “Tần tiểu thư rõ ràng vẫn còn sống.” Người phụ nữ xem Tarot cũng trải bài lần nữa. “Bài của tôi cũng cho kết quả tương tự.” “Có di chuyển.” “Có thay đổi vị trí.” “Nhưng chưa xuất hiện lá đại diện cho cái ch//ết.” Một nhà ngoại cảm lập tức phản bác: “Tôi cảm nhận được hơi thở của cô ấy!” “Người chắc chắn còn sống.” “Tôi dám lấy danh tiếng mười mấy năm của mình ra bảo đảm.” Không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên. Một nhóm cảnh sát bước vào. Người dẫn đầu nhìn quanh. “Ai báo án?” Tần Cảnh Hoài lập tức đáp: “Tôi.” Anh ta chỉ sang tôi. “Cô gái này nói em gái tôi đã gặp chuyện.” “Phiền các anh điều tra tất cả những gì cô ấy vừa nói.” Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa hiện trường. Danh sách người có mặt trong trang viên ba ngày trước được lấy ra. Camera. Lịch trình xe cộ. Dữ liệu điện thoại. Hệ thống khóa cửa. Tất cả đều bị kiểm tra lại từ đầu. Cùng lúc ấy, đám “cao nhân” vẫn tiếp tục đưa ra kết luận. Người xem Tarot quả quyết: “Tần tiểu thư đang ở một nơi có nước.” “Một căn phòng nằm gần hồ nhân tạo.” Lão đạo sĩ lại nói: “Hướng Đông Nam có sinh khí.” “Hãy tìm một sơn trang hoặc khu nghỉ dưỡng.” Nhà ngoại cảm nhắm mắt: “Tôi thấy đường ray.” “Có khả năng cô ấy đã lên tàu.” Chuyên gia dấu vết lại chỉ vào đoạn camera cuối cùng. “Hai bóng người.” “Một người chủ động đi, không có dấu hiệu bị ép buộc.” “Khả năng cao cô ấy quen h//ung th//ủ.” Mỗi người một đáp án. Ai cũng có lý. Ai cũng tin mình đúng. Nhưng cảnh sát cử người đến những địa điểm ấy rồi lần lượt gọi về. Không có người. Không có m//áu. Không có dấu hiệu giam giữ. Không có bất kỳ manh mối trực tiếp nào. Tần Trạch vò tóc. “Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Tần Mặc nhìn kết quả kiểm tra nói dối trên màn hình. “Điều kỳ lạ là…” “Phần lớn bọn họ thật sự tin vào điều mình nói.” “Vậy ai đúng?” Một cảnh sát trầm giọng: “Các hướng điều tra hiện tại đều không có tiến triển.” Sắc mặt Tần Cảnh Hoài dần mất hết hy vọng. “Chẳng lẽ Ý Ninh thật sự biến mất khỏi thế giới này?” Tôi nghe tiếng khóc khe khẽ trong tay. 【Không phải biến mất.】 【Em vẫn ở đây.】 【Chỉ là…】 【Em đã bị chia ra rồi.】 Tôi nhắm mắt vài giây. Sau đó bước ra giữa phòng khách. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, tôi đặt hộp há cảo lên bàn. Tần Trạch cau mày. “Cô làm gì vậy?” Tôi mở nắp hộp. Hơi nóng đã tan gần hết. Sáu chiếc há cảo trắng nằm yên bên trong. Tôi chỉ vào chiếc mình vẫn chưa ăn. “Không cần tranh luận cô ấy đang ở đâu nữa.” “Muốn biết sự thật…” “Tìm người đã làm ra mẻ há cảo này.” Cả phòng ch//ết lặng. Tần Cảnh Hoài nhìn chằm chằm chiếc há cảo. Tôi chậm rãi nói nốt: “Bởi vì một phần của em gái các anh…” “Đang ở ngay đây.” Câu nói vừa dứt, cả phòng khách như bị ai đó rút sạch không khí. Không ai động đậy. Không ai lên tiếng. Ánh mắt của hơn ba mươi người đồng loạt dừng trên sáu chiếc há cảo trắng nằm trong hộp giấy. Tần Trạch là người phản ứng đầu tiên. Anh bật cười. Nhưng tiếng cười khô khốc đến mức chính anh cũng không duy trì nổi quá hai giây. “Cô đang nói cái quái gì vậy?” Tôi không đáp. Tần Trạch bước nhanh tới. “Cô vừa nói trong cái thứ này có… có…” Anh không thể nói hết câu. Bàn tay chống trên mép bàn run lên. Anh Năm Tần Lạc lập tức kéo hộp há cảo ra xa anh. “Đừng chạm vào.” Tần Trạch quay phắt sang. “Anh nghĩ tôi muốn chạm à?” “Tôi chỉ muốn biết cô ta đang giở trò gì!” Anh chỉ thẳng vào tôi. “Cô biết em gái tôi mất tích.” “Cô biết những bí mật trong nhà chúng tôi.” “Bây giờ lại mang một hộp đồ ăn đến bảo trong đó có một phần của Ý Ninh.” “Cô muốn chúng tôi tin kiểu gì?” Tôi nhìn anh. “Không cần tin tôi.” “Đưa đi xét nghiệm.” Một cảnh sát đứng gần đó lập tức phản ứng. Anh ta đeo găng tay, tiến lên nhìn hộp há cảo. “Không ai được chạm vào nữa.” “Niêm phong.” “Đưa toàn bộ đến phòng giám định.” Tần Cảnh Hoài đứng bất động. Từ lúc tôi nói câu ấy, sắc mặt anh đã trắng đến đáng sợ. Anh nhìn hộp há cảo như thể chỉ cần nhìn lâu thêm một chút, sự thật trước mặt sẽ tự biến thành một trò đùa. “Không thể.” Giọng anh khàn đặc. “Ý Ninh sẽ không ở trong đó.”
🔥 Tôi Nghe Thấy Thức Ăn Nói - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Tần Cảnh Hoài bước nhanh tới. Anh ta siết cổ tay tôi. “Cô biết chuyện đó bằng cách nào?” Ánh mắt anh ta lạnh đến đáng sợ. “Chuyện Ý Ninh chưa từng rời khỏi nhà chỉ có người trong gia đình và cảnh sát biết.” “Cô là ai?” “Hay chuyện này vốn có liên quan đến cô?” Cổ tay tôi đau nhói. Chiếc há cảo lập tức sốt ruột hét lên. 【Anh Cả, đừng bóp chị ấy!】 【Anh bóp gãy tay người duy nhất nghe thấy em bây giờ!】 【Chị Niệm, chị nói cho anh ấy đi.】 【Nói em ch//ết rồi.】 【Nói người đó đã m//ổ b//ụng em ra.】 【Em đau lắm…】 Tôi bỗng thấy sống lưng lạnh toát. Tần Ý Ninh chỉ mới hai mươi hai tuổi. Một cô gái được cả gia đình bảo vệ đến mức chưa từng phải chịu chút khổ nào. Thế nhưng những gì cô ấy trải qua trước khi ch//ết lại khủng khiếp đến mức tôi chỉ nghe vài câu cũng cảm thấy dạ dày cuộn lên. Tôi c.ắ.n răng. “Buông tôi ra.” Tần Cảnh Hoài không động. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Vai phải của Tần Ý Ninh có một vết bớt giống cánh hoa.” “Phía sau đầu gối trái có ba nốt ruồi nhỏ xếp thành hình tam giác.” Bàn tay đang giữ tôi lập tức cứng lại. Tôi nói tiếp: “Cô ấy sợ kim.” “Lúc xỏ khuyên tai từng khóc đến mức cả sáu người anh phải thay nhau dỗ.” “Nhưng năm mười tám tuổi, cô ấy vẫn lén đi xăm sáu chữ cái đầu trong tên các anh ở sát xương bả vai.” “Sau này bị phát hiện, các anh ngoài miệng mắng cô ấy ngốc, nhưng tối hôm đó lại đặt riêng cho cô ấy sáu món quà.” Căn phòng im lặng đến mức nghe được tiếng thở. Tần Mặc lùi nửa bước. “Mấy chuyện này…” “Người ngoài không thể biết.” Vành mắt Tần Duệ đỏ lên. Anh ta lao tới giữ vai tôi. “Ý Ninh nói với cô phải không?” “Con bé đang ở đâu?” “Dẫn chúng tôi đi đón nó.” Tôi nhìn chiếc há cảo. Nó khe khẽ nói ra từng nơi. Tôi đọc lại. “Biệt thự Nguyệt Hồ phía Tây.” “Trang viên Thủy Sam phía Bắc.” “Khu nghỉ dưỡng Vân Đỉnh phía Đông.” “Một căn nhà riêng gần bến tàu phía Nam.” “Và kho lạnh số 17 thuộc khu công nghiệp cũ.” Tần Trạch lập tức cười lạnh. “Ban nãy cô bảo Ý Ninh đã ch//ết.” “Bây giờ lại đưa ra năm địa điểm.” “Cô định bảo em gái tôi biết phân thân à?” Anh Năm Tần Lạc cũng cau mày. “Nếu người thật sự không còn nữa, sao lại xuất hiện ở nhiều nơi như thế?” Tôi nhìn họ. Không trả lời. Một giây. Hai giây. Ba giây. Nụ cười trên mặt Tần Trạch dần biến mất. Những người còn lại cũng bắt đầu nhận ra điều gì đó. Tần Cảnh Hoài quay phắt sang nhìn tôi. Khuôn mặt anh ta trắng bệch. “Ý cô là…” Tôi vẫn im lặng. Lão đạo sĩ lúc nãy lập tức đứng lên. “Không thể!” Ông ta bấm quẻ liên tục. “Quẻ sinh chưa đoạn.” “Mệnh đăng chưa tắt.” “Tần tiểu thư rõ ràng vẫn còn sống.” Người phụ nữ xem Tarot cũng trải bài lần nữa. “Bài của tôi cũng cho kết quả tương tự.” “Có di chuyển.” “Có thay đổi vị trí.” “Nhưng chưa xuất hiện lá đại diện cho cái ch//ết.” Một nhà ngoại cảm lập tức phản bác: “Tôi cảm nhận được hơi thở của cô ấy!” “Người chắc chắn còn sống.” “Tôi dám lấy danh tiếng mười mấy năm của mình ra bảo đảm.” Không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên. Một nhóm cảnh sát bước vào. Người dẫn đầu nhìn quanh. “Ai báo án?” Tần Cảnh Hoài lập tức đáp: “Tôi.” Anh ta chỉ sang tôi. “Cô gái này nói em gái tôi đã gặp chuyện.” “Phiền các anh điều tra tất cả những gì cô ấy vừa nói.” Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa hiện trường. Danh sách người có mặt trong trang viên ba ngày trước được lấy ra. Camera. Lịch trình xe cộ. Dữ liệu điện thoại. Hệ thống khóa cửa. Tất cả đều bị kiểm tra lại từ đầu. Cùng lúc ấy, đám “cao nhân” vẫn tiếp tục đưa ra kết luận. Người xem Tarot quả quyết: “Tần tiểu thư đang ở một nơi có nước.” “Một căn phòng nằm gần hồ nhân tạo.” Lão đạo sĩ lại nói: “Hướng Đông Nam có sinh khí.” “Hãy tìm một sơn trang hoặc khu nghỉ dưỡng.” Nhà ngoại cảm nhắm mắt: “Tôi thấy đường ray.” “Có khả năng cô ấy đã lên tàu.” Chuyên gia dấu vết lại chỉ vào đoạn camera cuối cùng. “Hai bóng người.” “Một người chủ động đi, không có dấu hiệu bị ép buộc.” “Khả năng cao cô ấy quen h//ung th//ủ.” Mỗi người một đáp án. Ai cũng có lý. Ai cũng tin mình đúng. Nhưng cảnh sát cử người đến những địa điểm ấy rồi lần lượt gọi về. Không có người. Không có m//áu. Không có dấu hiệu giam giữ. Không có bất kỳ manh mối trực tiếp nào. Tần Trạch vò tóc. “Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?” Tần Mặc nhìn kết quả kiểm tra nói dối trên màn hình. “Điều kỳ lạ là…” “Phần lớn bọn họ thật sự tin vào điều mình nói.” “Vậy ai đúng?” Một cảnh sát trầm giọng: “Các hướng điều tra hiện tại đều không có tiến triển.” Sắc mặt Tần Cảnh Hoài dần mất hết hy vọng. “Chẳng lẽ Ý Ninh thật sự biến mất khỏi thế giới này?” Tôi nghe tiếng khóc khe khẽ trong tay. 【Không phải biến mất.】 【Em vẫn ở đây.】 【Chỉ là…】 【Em đã bị chia ra rồi.】 Tôi nhắm mắt vài giây. Sau đó bước ra giữa phòng khách. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, tôi đặt hộp há cảo lên bàn. Tần Trạch cau mày. “Cô làm gì vậy?” Tôi mở nắp hộp. Hơi nóng đã tan gần hết. Sáu chiếc há cảo trắng nằm yên bên trong. Tôi chỉ vào chiếc mình vẫn chưa ăn. “Không cần tranh luận cô ấy đang ở đâu nữa.” “Muốn biết sự thật…” “Tìm người đã làm ra mẻ há cảo này.” Cả phòng ch//ết lặng. Tần Cảnh Hoài nhìn chằm chằm chiếc há cảo. Tôi chậm rãi nói nốt: “Bởi vì một phần của em gái các anh…” “Đang ở ngay đây.” Câu nói vừa dứt, cả phòng khách như bị ai đó rút sạch không khí. Không ai động đậy. Không ai lên tiếng. Ánh mắt của hơn ba mươi người đồng loạt dừng trên sáu chiếc há cảo trắng nằm trong hộp giấy. Tần Trạch là người phản ứng đầu tiên. Anh bật cười. Nhưng tiếng cười khô khốc đến mức chính anh cũng không duy trì nổi quá hai giây. “Cô đang nói cái quái gì vậy?” Tôi không đáp. Tần Trạch bước nhanh tới. “Cô vừa nói trong cái thứ này có… có…” Anh không thể nói hết câu. Bàn tay chống trên mép bàn run lên. Anh Năm Tần Lạc lập tức kéo hộp há cảo ra xa anh. “Đừng chạm vào.” Tần Trạch quay phắt sang. “Anh nghĩ tôi muốn chạm à?” “Tôi chỉ muốn biết cô ta đang giở trò gì!” Anh chỉ thẳng vào tôi. “Cô biết em gái tôi mất tích.” “Cô biết những bí mật trong nhà chúng tôi.” “Bây giờ lại mang một hộp đồ ăn đến bảo trong đó có một phần của Ý Ninh.” “Cô muốn chúng tôi tin kiểu gì?” Tôi nhìn anh. “Không cần tin tôi.” “Đưa đi xét nghiệm.” Một cảnh sát đứng gần đó lập tức phản ứng. Anh ta đeo găng tay, tiến lên nhìn hộp há cảo. “Không ai được chạm vào nữa.” “Niêm phong.” “Đưa toàn bộ đến phòng giám định.” Tần Cảnh Hoài đứng bất động. Từ lúc tôi nói câu ấy, sắc mặt anh đã trắng đến đáng sợ. Anh nhìn hộp há cảo như thể chỉ cần nhìn lâu thêm một chút, sự thật trước mặt sẽ tự biến thành một trò đùa. “Không thể.” Giọng anh khàn đặc. “Ý Ninh sẽ không ở trong đó.” 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/toi-nghe-thay-thuc-an-noi/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!