Chương 3: Chương 3

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Bởi chiếc há cảo đang khóc. 【Anh Cả…】 【Anh đừng nhìn nữa.】 【Em xấu lắm.】 【Em không còn giống Ý Ninh của trước kia nữa.】 Tôi siết c.h.ặ.t ngón tay. Tần Cảnh Hoài bỗng ngẩng đầu. “Cô vừa nghe thấy gì?” Tôi giật mình. Anh nhìn tôi không chớp mắt. “Vừa rồi cô nhìn cái hộp.” “Sau đó sắc mặt thay đổi.” “Cô nghe thấy gì?” Tôi im lặng vài giây. Rồi nói: “Cô ấy bảo anh đừng nhìn.” Tần Cảnh Hoài cứng người. “Còn gì nữa?” Tôi không muốn nói. Nhưng tiếng khóc của Tần Ý Ninh lại truyền tới. 【Nói đi chị.】 【Dù sao em cũng đã như vậy rồi.】 Tôi khẽ thở ra. “Cô ấy nói…” “Cô ấy không còn giống Ý Ninh của trước kia nữa.” Tần Cảnh Hoài lùi lại một bước. Người đàn ông từ đầu đến giờ vẫn lạnh lùng, tỉnh táo đến gần như vô cảm đột nhiên quay mặt đi. Tôi nhìn thấy khóe mắt anh đỏ lên. Cùng lúc ấy, cảnh sát đã nhanh chóng mang hộp há cảo đi. Trước khi chiếc hộp bị đóng kín, giọng Ý Ninh bỗng vang lên gấp gáp. 【Chị Niệm!】 【Bà chủ quầy không phải h//ung th//ủ!】 【Bà ấy không biết!】 【Người giao nhân đến lúc bốn giờ sáng!】 Tôi lập tức nói: “Khoan đã.” Cảnh sát quay lại. “Còn gì?” “Tìm quầy há cảo nơi tôi mua.” “Tôi có thể dẫn đường.” “Tần Ý Ninh nói bà chủ quầy không biết gì.” “Phần nhân được người khác giao đến lúc bốn giờ sáng.” Một vị cảnh sát nhìn tôi thật lâu. Từ ánh mắt của anh, tôi biết anh vẫn chưa tin chuyện tôi nghe được thức ăn nói chuyện. Nhưng hiện tại, chỉ cần manh mối của tôi có khả năng đúng một phần trăm, họ cũng không thể bỏ qua. “Đi.” — Quầy há cảo nằm trong một con phố nhỏ cách trang viên Tần gia gần bốn mươi phút lái xe. Khi chúng tôi đến, bà chủ đang chuẩn bị dọn hàng. Vừa nhìn thấy cảnh sát, mặt bà đã trắng bệch. “Tôi… tôi có giấy phép đầy đủ.” “Nhân thịt cũng có nguồn gốc rõ ràng.” “Tôi không bán đồ bẩn đâu.” Một cảnh sát đưa ảnh hộp há cảo cho bà. “Loại này bà bán?” Bà chủ nhìn một cái liền gật đầu. “Đúng.” “Chiều nay có một cô gái mua.” Bà nhìn sang tôi. “Là cô ấy.” Cảnh sát hỏi: “Phần nhân ai chuẩn bị?” Bà chủ ngơ ngác. “Tôi mua từ nhà cung cấp.” “Tên?” Bà vội lấy điện thoại ra. “Bình thường tôi lấy của Công ty thực phẩm Tân Phúc.” “Từ hơn hai năm nay rồi.” Tôi hỏi: “Mẻ sáng nay cũng vậy?” Bà chủ khựng lại. “À…” “Không.” Mọi người lập tức nhìn bà. Bà luống cuống. “Sáng nay lúc hơn bốn giờ, bên giao hàng gọi điện bảo xe gặp trục trặc, phần nhân hôm nay sẽ đến muộn.” “Nhưng khoảng mười phút sau lại có một người mang hai thùng giữ lạnh tới.” “Người đó nói là nhân viên giao thay.” “Trên thùng cũng có logo Tân Phúc.” “Tôi nghĩ cùng công ty nên nhận.” Đội trưởng cảnh sát hỏi: “Người giao là nam hay nữ?” “Nam.” “Bao nhiêu tuổi?” “Đeo khẩu trang với đội mũ kín quá, tôi không rõ.” “Camera?” Bà chỉ lên mái hiên. “Có.” Video nhanh chóng được trích xuất. Bốn giờ mười ba phút. Một chiếc xe van màu trắng dừng ở đầu ngõ. Người đàn ông mặc đồng phục giao hàng kéo hai thùng giữ lạnh xuống. Anh ta không đi thẳng vào vùng camera. Luôn cúi đầu. Luôn quay nghiêng mặt. Rõ ràng có ý thức né tránh. Nhưng khi bê thùng thứ hai, một chiếc xe máy bất ngờ chạy ngang. Người đàn ông né sang bên. Trong khoảnh khắc ấy, tay áo bị kéo lên. Lộ ra một vết sẹo dài ở cổ tay phải. Tần Cảnh Hoài nhìn màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi. “Tạm dừng.” Cảnh sát dừng video. Anh bước sát lại. Phóng lớn hình ảnh. “Vết sẹo này…” Tần Lạc cũng nhìn thấy. Anh bật thốt: “Lão Chu?” Tôi quay sang. “Ai?” Tần Lạc đáp rất nhanh: “Chu Văn Hải.” “Quản lý kho thực phẩm của một công ty con thuộc Tần thị.” “Làm cho nhà chúng tôi gần mười lăm năm.” Tần Trạch bỗng nhớ ra. “Bốn năm trước ông ta bị t.a.i n.ạ.n trong kho đông lạnh, cổ tay phải bị kính cứa.” “Vết sẹo rất sâu.” Tần Cảnh Hoài lập tức gọi thư ký. “Tìm Chu Văn Hải.” “Ngay lập tức.” Chưa đầy năm phút sau, thư ký gọi lại. Giọng anh ta căng thẳng. “Chủ tịch Tần.” “Chu Văn Hải xin nghỉ ba ngày trước.” “Lý do là mẹ ở quê b//ệnh nặng.” “Nhưng chúng tôi vừa xác minh.” “Mẹ ông ta đã mất bảy năm trước.” Không khí đông cứng. Cảnh sát lập tức phát lệnh truy tìm. Nhưng tôi biết. Chuyện không đơn giản như vậy. Bởi chiếc bánh bao trên quầy gần đó đột nhiên thì thầm. 【Ông ấy không phải người m//ổ.】 Tôi quay phắt đầu. Trên xửng hấp, mấy chiếc bánh bao đang bốc khói. Tôi bước tới. Bà chủ giật mình. “Cô muốn mua bánh bao à?” Tôi không đáp. Tôi cầm một chiếc lên. Nó lập tức líu ríu. 【Ông ấy khóc suốt lúc giao hàng.】 【Ông ấy nói xin lỗi.】 【Nói con gái ông ấy đang nằm trong tay họ.】 Tôi quay đầu. “Chu Văn Hải bị ép.” Đội trưởng cảnh sát nhíu mày. “Căn cứ?” “Tôi nghe thấy.” Anh im lặng. Tần Trạch châm chọc theo phản xạ. “Cô lại nghe thức ăn nói à?” Tôi nhìn anh. “Đúng.” Tần Trạch há miệng. Nhưng lần này không nói thêm. Bởi mọi manh mối tôi đưa ra đến hiện tại đều đang dần được chứng minh. Tôi tiếp tục: “Con gái Chu Văn Hải đang bị khống chế.” “Ông ta giao hai thùng nhân nhưng không phải người trực tiếp h//ại Ý Ninh.” “Ông ta vừa giao vừa khóc.” Đội trưởng cảnh sát lập tức ra lệnh. “Kiểm tra gia đình Chu Văn Hải.” “Đặc biệt con gái.” Kết quả nhanh chóng gửi về. Chu Văn Hải có một cô con gái tên Chu Miên. Mười chín tuổi. Sinh viên năm nhất. Ba ngày trước trường học báo cô xin nghỉ vì sốt. Nhưng phòng trọ trống không. Điện thoại tắt máy. Không ai biết cô đang ở đâu. Mốc thời gian hoàn toàn trùng khớp. Lúc này, không còn ai nhìn tôi như một kẻ đ//iên nữa. Tần Cảnh Hoài hỏi: “Ý Ninh còn nói gì không?” Tôi lắc đầu. “Tạm thời không.” Tần Trạch nhìn hộp bánh bao. “Vậy…” Anh nuốt nước bọt. “Cái bánh kia có nói không?” Tôi nhìn anh. “Anh muốn nghe à?” Anh lập tức quay mặt. “Không.” — Kết quả giám định sơ bộ được gửi tới vào hơn mười một giờ đêm. Trong nhân của sáu chiếc há cảo phát hiện mô người. Cả phòng khách Tần gia im lặng đến đáng sợ. Không ai dám hỏi đó là bộ phận nào. Nhưng cảnh sát vẫn phải nói. “Là mô gan.” “Mẫu ADN…” Người cảnh sát dừng vài giây. “Trùng khớp với mẫu sinh học lưu trữ của Tần Ý Ninh.” Tần phu nhân ngất ngay tại chỗ. Tiếng gọi mẹ vang lên hỗn loạn. Tần Trạch đứng như hóa đá. Anh Sáu từng mắng tôi dữ dội nhất bỗng quay lưng, đưa hai tay ôm đầu. Vai run lên. Đúng như Ý Ninh nói. Anh khóc dữ lắm. Tần Duệ đ.ấ.m mạnh vào tường. Máu lập tức rỉ khỏi khớp tay. Tần Lạc giữ lấy anh. “Bình tĩnh!” “Bình tĩnh cái gì!” Tần Duệ gào lên. “Đó là Ý Ninh!” “Là em gái chúng ta!” “Có kẻ m//ổ b//ụng con bé ra rồi đem… đem…” Anh không nói nổi nữa. Anh Ba Tần Mặc tháo kính. Hai mắt đỏ ngầu. Anh Tư Tần Dã từ đầu đến cuối gần như không lên tiếng, lúc này bỗng hỏi: “Năm địa điểm Hứa Niệm nói lúc trước.” “Đã kiểm tra kỹ chưa?” Cảnh sát đáp: “Đều đã kiểm tra.” “Không phát hiện t//hi th//ể.” Tần Dã nhìn tôi.
🔥 Tôi Nghe Thấy Thức Ăn Nói - Chương 3: Chương 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Tôi không biết phải trả lời thế nào. Bởi chiếc há cảo đang khóc. 【Anh Cả…】 【Anh đừng nhìn nữa.】 【Em xấu lắm.】 【Em không còn giống Ý Ninh của trước kia nữa.】 Tôi siết c.h.ặ.t ngón tay. Tần Cảnh Hoài bỗng ngẩng đầu. “Cô vừa nghe thấy gì?” Tôi giật mình. Anh nhìn tôi không chớp mắt. “Vừa rồi cô nhìn cái hộp.” “Sau đó sắc mặt thay đổi.” “Cô nghe thấy gì?” Tôi im lặng vài giây. Rồi nói: “Cô ấy bảo anh đừng nhìn.” Tần Cảnh Hoài cứng người. “Còn gì nữa?” Tôi không muốn nói. Nhưng tiếng khóc của Tần Ý Ninh lại truyền tới. 【Nói đi chị.】 【Dù sao em cũng đã như vậy rồi.】 Tôi khẽ thở ra. “Cô ấy nói…” “Cô ấy không còn giống Ý Ninh của trước kia nữa.” Tần Cảnh Hoài lùi lại một bước. Người đàn ông từ đầu đến giờ vẫn lạnh lùng, tỉnh táo đến gần như vô cảm đột nhiên quay mặt đi. Tôi nhìn thấy khóe mắt anh đỏ lên. Cùng lúc ấy, cảnh sát đã nhanh chóng mang hộp há cảo đi. Trước khi chiếc hộp bị đóng kín, giọng Ý Ninh bỗng vang lên gấp gáp. 【Chị Niệm!】 【Bà chủ quầy không phải h//ung th//ủ!】 【Bà ấy không biết!】 【Người giao nhân đến lúc bốn giờ sáng!】 Tôi lập tức nói: “Khoan đã.” Cảnh sát quay lại. “Còn gì?” “Tìm quầy há cảo nơi tôi mua.” “Tôi có thể dẫn đường.” “Tần Ý Ninh nói bà chủ quầy không biết gì.” “Phần nhân được người khác giao đến lúc bốn giờ sáng.” Một vị cảnh sát nhìn tôi thật lâu. Từ ánh mắt của anh, tôi biết anh vẫn chưa tin chuyện tôi nghe được thức ăn nói chuyện. Nhưng hiện tại, chỉ cần manh mối của tôi có khả năng đúng một phần trăm, họ cũng không thể bỏ qua. “Đi.” — Quầy há cảo nằm trong một con phố nhỏ cách trang viên Tần gia gần bốn mươi phút lái xe. Khi chúng tôi đến, bà chủ đang chuẩn bị dọn hàng. Vừa nhìn thấy cảnh sát, mặt bà đã trắng bệch. “Tôi… tôi có giấy phép đầy đủ.” “Nhân thịt cũng có nguồn gốc rõ ràng.” “Tôi không bán đồ bẩn đâu.” Một cảnh sát đưa ảnh hộp há cảo cho bà. “Loại này bà bán?” Bà chủ nhìn một cái liền gật đầu. “Đúng.” “Chiều nay có một cô gái mua.” Bà nhìn sang tôi. “Là cô ấy.” Cảnh sát hỏi: “Phần nhân ai chuẩn bị?” Bà chủ ngơ ngác. “Tôi mua từ nhà cung cấp.” “Tên?” Bà vội lấy điện thoại ra. “Bình thường tôi lấy của Công ty thực phẩm Tân Phúc.” “Từ hơn hai năm nay rồi.” Tôi hỏi: “Mẻ sáng nay cũng vậy?” Bà chủ khựng lại. “À…” “Không.” Mọi người lập tức nhìn bà. Bà luống cuống. “Sáng nay lúc hơn bốn giờ, bên giao hàng gọi điện bảo xe gặp trục trặc, phần nhân hôm nay sẽ đến muộn.” “Nhưng khoảng mười phút sau lại có một người mang hai thùng giữ lạnh tới.” “Người đó nói là nhân viên giao thay.” “Trên thùng cũng có logo Tân Phúc.” “Tôi nghĩ cùng công ty nên nhận.” Đội trưởng cảnh sát hỏi: “Người giao là nam hay nữ?” “Nam.” “Bao nhiêu tuổi?” “Đeo khẩu trang với đội mũ kín quá, tôi không rõ.” “Camera?” Bà chỉ lên mái hiên. “Có.” Video nhanh chóng được trích xuất. Bốn giờ mười ba phút. Một chiếc xe van màu trắng dừng ở đầu ngõ. Người đàn ông mặc đồng phục giao hàng kéo hai thùng giữ lạnh xuống. Anh ta không đi thẳng vào vùng camera. Luôn cúi đầu. Luôn quay nghiêng mặt. Rõ ràng có ý thức né tránh. Nhưng khi bê thùng thứ hai, một chiếc xe máy bất ngờ chạy ngang. Người đàn ông né sang bên. Trong khoảnh khắc ấy, tay áo bị kéo lên. Lộ ra một vết sẹo dài ở cổ tay phải. Tần Cảnh Hoài nhìn màn hình, sắc mặt lập tức thay đổi. “Tạm dừng.” Cảnh sát dừng video. Anh bước sát lại. Phóng lớn hình ảnh. “Vết sẹo này…” Tần Lạc cũng nhìn thấy. Anh bật thốt: “Lão Chu?” Tôi quay sang. “Ai?” Tần Lạc đáp rất nhanh: “Chu Văn Hải.” “Quản lý kho thực phẩm của một công ty con thuộc Tần thị.” “Làm cho nhà chúng tôi gần mười lăm năm.” Tần Trạch bỗng nhớ ra. “Bốn năm trước ông ta bị t.a.i n.ạ.n trong kho đông lạnh, cổ tay phải bị kính cứa.” “Vết sẹo rất sâu.” Tần Cảnh Hoài lập tức gọi thư ký. “Tìm Chu Văn Hải.” “Ngay lập tức.” Chưa đầy năm phút sau, thư ký gọi lại. Giọng anh ta căng thẳng. “Chủ tịch Tần.” “Chu Văn Hải xin nghỉ ba ngày trước.” “Lý do là mẹ ở quê b//ệnh nặng.” “Nhưng chúng tôi vừa xác minh.” “Mẹ ông ta đã mất bảy năm trước.” Không khí đông cứng. Cảnh sát lập tức phát lệnh truy tìm. Nhưng tôi biết. Chuyện không đơn giản như vậy. Bởi chiếc bánh bao trên quầy gần đó đột nhiên thì thầm. 【Ông ấy không phải người m//ổ.】 Tôi quay phắt đầu. Trên xửng hấp, mấy chiếc bánh bao đang bốc khói. Tôi bước tới. Bà chủ giật mình. “Cô muốn mua bánh bao à?” Tôi không đáp. Tôi cầm một chiếc lên. Nó lập tức líu ríu. 【Ông ấy khóc suốt lúc giao hàng.】 【Ông ấy nói xin lỗi.】 【Nói con gái ông ấy đang nằm trong tay họ.】 Tôi quay đầu. “Chu Văn Hải bị ép.” Đội trưởng cảnh sát nhíu mày. “Căn cứ?” “Tôi nghe thấy.” Anh im lặng. Tần Trạch châm chọc theo phản xạ. “Cô lại nghe thức ăn nói à?” Tôi nhìn anh. “Đúng.” Tần Trạch há miệng. Nhưng lần này không nói thêm. Bởi mọi manh mối tôi đưa ra đến hiện tại đều đang dần được chứng minh. Tôi tiếp tục: “Con gái Chu Văn Hải đang bị khống chế.” “Ông ta giao hai thùng nhân nhưng không phải người trực tiếp h//ại Ý Ninh.” “Ông ta vừa giao vừa khóc.” Đội trưởng cảnh sát lập tức ra lệnh. “Kiểm tra gia đình Chu Văn Hải.” “Đặc biệt con gái.” Kết quả nhanh chóng gửi về. Chu Văn Hải có một cô con gái tên Chu Miên. Mười chín tuổi. Sinh viên năm nhất. Ba ngày trước trường học báo cô xin nghỉ vì sốt. Nhưng phòng trọ trống không. Điện thoại tắt máy. Không ai biết cô đang ở đâu. Mốc thời gian hoàn toàn trùng khớp. Lúc này, không còn ai nhìn tôi như một kẻ đ//iên nữa. Tần Cảnh Hoài hỏi: “Ý Ninh còn nói gì không?” Tôi lắc đầu. “Tạm thời không.” Tần Trạch nhìn hộp bánh bao. “Vậy…” Anh nuốt nước bọt. “Cái bánh kia có nói không?” Tôi nhìn anh. “Anh muốn nghe à?” Anh lập tức quay mặt. “Không.” — Kết quả giám định sơ bộ được gửi tới vào hơn mười một giờ đêm. Trong nhân của sáu chiếc há cảo phát hiện mô người. Cả phòng khách Tần gia im lặng đến đáng sợ. Không ai dám hỏi đó là bộ phận nào. Nhưng cảnh sát vẫn phải nói. “Là mô gan.” “Mẫu ADN…” Người cảnh sát dừng vài giây. “Trùng khớp với mẫu sinh học lưu trữ của Tần Ý Ninh.” Tần phu nhân ngất ngay tại chỗ. Tiếng gọi mẹ vang lên hỗn loạn. Tần Trạch đứng như hóa đá. Anh Sáu từng mắng tôi dữ dội nhất bỗng quay lưng, đưa hai tay ôm đầu. Vai run lên. Đúng như Ý Ninh nói. Anh khóc dữ lắm. Tần Duệ đ.ấ.m mạnh vào tường. Máu lập tức rỉ khỏi khớp tay. Tần Lạc giữ lấy anh. “Bình tĩnh!” “Bình tĩnh cái gì!” Tần Duệ gào lên. “Đó là Ý Ninh!” “Là em gái chúng ta!” “Có kẻ m//ổ b//ụng con bé ra rồi đem… đem…” Anh không nói nổi nữa. Anh Ba Tần Mặc tháo kính. Hai mắt đỏ ngầu. Anh Tư Tần Dã từ đầu đến cuối gần như không lên tiếng, lúc này bỗng hỏi: “Năm địa điểm Hứa Niệm nói lúc trước.” “Đã kiểm tra kỹ chưa?” Cảnh sát đáp: “Đều đã kiểm tra.” “Không phát hiện t//hi th//ể.” Tần Dã nhìn tôi. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/toi-nghe-thay-thuc-an-noi/doc/3 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!