Chương 1: Chương 1
Năm sáu tuổi, tôi ngồi xổm trước cửa nhà, vừa nhai cà chua bi vừa nhỏ giọng kể với mẹ một bí mật.
Tôi nói quả cà chua trong miệng vừa mách rằng chú Lưu ở tầng dưới đang l/én l/út qua lại với chị dâu của chính mình.
Mẹ tôi sợ đến mức mặt trắng bệch, lập tức lấy tay b/ịt mi/ệng tôi.
“Niệm Niệm, trẻ con không được nói linh tinh!”
Tôi còn chưa hiểu mình sai ở đâu thì vài ngày sau, dưới tầng truyền đến tiếng xe cấp cứu.
Nghe nói con trai chú Lưu bắt gặp hai người tại trận, trong lúc xô xát đã khiến ông ta bị th//ương nặng, phải đưa thẳng vào bệnh viện.
Từ hôm đó, tôi hiểu ra một chuyện.
Có những bí mật mà thức ăn biết, con người tuyệt đối không nên biết.
Vì vậy suốt mười mấy năm sau, tôi chưa từng hé răng với bất kỳ ai rằng mình có thể nghe thấy tiếng nói của đồ ăn.
Cho đến năm tôi hai mươi ba tuổi.
Nhà họ Tần, gia tộc giàu có nhất thành phố Hải Thành, đột nhiên treo thưởng một trăm hai mươi triệu tệ để tìm cô con gái út mất tích.
Tin tức phủ kín mạng xã hội.
Biển quảng cáo ngoài phố cũng dán đầy ảnh cô gái ấy.
Tần Ý Ninh.
Hai mươi hai tuổi.
Thiên kim duy nhất của nhà họ Tần, từ nhỏ được sáu người anh trai nâng như nâng trứng.
Cảnh sát, thám t.ử tư, đội cứu hộ, chuyên gia tâm lý, thầy bói, đạo sĩ, thậm chí cả những người tự xưng có khả năng ngoại cảm đều chen nhau đến Tần gia.
Tôi vốn không định xen vào.
Cho đến buổi chiều hôm ấy, tôi tiện tay mua một hộp há cảo hấp ở quầy ven đường.
Chiếc há cảo đầu tiên vừa được tôi gắp lên đã òa khóc trong đầu tôi.
【Chị ơi…】
【Em là Tần Ý Ninh.】
Tay tôi cứng đờ.
Chiếc há cảo tiếp tục nức nở.
【Em đau quá.】
【Em đã ch//ết rồi.】
Mười phút sau, tôi đứng trước cổng trang viên Tần gia, trên tay vẫn cầm hộp há cảo còn nóng.
Người giúp việc nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác.
“Cô cũng đến cung cấp manh mối?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Cô biết tiểu thư nhà chúng tôi đang ở đâu?”
Tôi cúi xuống nhìn chiếc há cảo đang run rẩy trong hộp.
Sau đó nói:
“Đừng tìm người sống nữa.”
“Báo cảnh sát đi.”
“Cô ấy đã ch//ết rồi.”
……
Giọng tôi không lớn.
Nhưng chỉ một câu ấy đã khiến phòng khách rộng lớn của Tần gia im phăng phắc.
Hơn ba mươi người đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Có người kinh ngạc.
Có người phẫn nộ.
Cũng có người nhìn tôi như nhìn một kẻ đ//iên.
Một người đàn ông trung niên đeo kính, được giới thiệu là chuyên gia phân tích hành vi nổi tiếng, quan sát tôi vài giây rồi lắc đầu.
“Nhịp thở ổn định, ngữ điệu cố tình bình tĩnh, nhưng mắt liên tục nhìn xuống vật trong tay.”
“Cô ấy đang che giấu điều gì đó.”
“Khả năng nói dối rất cao.”
Đội trưởng đội tìm kiếm dân sự đứng bên cạnh lạnh lùng cười.
“Lại thêm một người muốn ăn tiền thưởng.”
“Tuổi còn trẻ, không chịu tìm việc đàng hoàng, lại chạy đến đây lấy chuyện sống ch//ết của người khác ra gây chú ý.”
Tôi vừa định giải thích.
Chiếc há cảo trong tay lại khe khẽ khóc.
【Anh Sáu vẫn đ//ộc miệng như vậy…】
【Trước kia em ngã trầy đầu gối, anh ấy còn lén khóc trong nhà vệ sinh.】
【Nếu biết em thật sự không trở về được nữa, chắc anh ấy sẽ khóc dữ lắm.】
Tôi ngẩng đầu nhìn người vừa mắng mình.
Anh ta không phải đội trưởng cứu hộ.
Mà là Tần Trạch, người con trai thứ sáu của nhà họ Tần.
Ngay sau đó, người đàn ông cao lớn đứng chính giữa đám đông bước tới.
Tần Cảnh Hoài.
Anh cả của Tần Ý Ninh.
Người đang nắm quyền toàn bộ Tần thị.
Anh ta nhìn tôi không chút cảm xúc.
“Nếu cô đã dám bước vào đây, vậy chứng minh đi.”
Anh ta quay đầu nhìn nhóm người được nhà họ Tần mời đến.
“Các vị đều tự nhận mình có bản lĩnh.”
“Vậy thử xem cô gái này có nói dối hay không.”
Một người phụ nữ mặc váy tím lập tức tiến lên.
Bà ta là chuyên gia Tarot đang rất nổi tiếng trên mạng.
Bà trải bài ngay trước mặt tôi.
Mấy phút sau, bà ngẩng đầu.
“Cô tên Hứa Niệm.”
“Năm nay hai mươi ba tuổi.”
“Bố cô làm nhân viên kho vận của một công ty con thuộc Tần thị, mẹ làm kế toán cho siêu thị.”
“Trong nhà còn có ông ngoại mắc b//ệnh mãn tính, thường xuyên phải vào viện.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Không sai.
Phía sau, một người đàn ông khác mở máy tính bảng.
“Hứa Niệm, tốt nghiệp Đại học Hải Thành ba tháng trước.”
“Chuyên ngành truyền thông.”
“Sau khi tốt nghiệp vẫn chưa tìm được công việc ổn định.”
“Ba ngày gần đây, phạm vi hoạt động chủ yếu quanh nhà, chợ, thư viện và khu thương mại gần đây.”
Anh ta nhìn tôi.
“Cô thậm chí còn chưa từng đến gần Tần gia.”
Một lão đạo sĩ vuốt râu, nhắm mắt bấm đốt ngón tay.
Một lúc sau, ông ta khẳng định:
“Mệnh của cô và tiểu thư Tần gia không giao nhau.”
“Hai người trước đây chưa từng gặp mặt.”
“Hơn nữa cô chỉ vừa biết chuyện treo thưởng vào hôm nay.”
“Vì tiền mà đến, có phải hay không?”
Tôi thành thật gật đầu.
“Đúng.”
Ánh mắt mọi người lập tức trở nên khinh miệt.
Thư ký của Tần Cảnh Hoài nhanh chóng đưa một tập tài liệu đến.
Anh Ba Tần Mặc lật vài trang rồi nhướng mày.
“Thông tin hoàn toàn trùng khớp.”
Anh Hai Tần Duệ cười lạnh.
“Lý lịch sạch đến mức chẳng có gì đáng nói.”
“Cô chưa từng tiếp xúc với Ý Ninh, vậy dựa vào đâu dám nói em ấy đã ch//ết?”
Tôi không trả lời ngay.
Bởi vì những người này thật sự rất có bản lĩnh.
Chỉ tiếc.
Không ai nhìn ra bí mật lớn nhất của tôi.
Từ khi còn nhỏ, tôi đã nghe hiểu tiếng nói của thức ăn.
Năm sáu tuổi, cà chua mách tôi chuyện chú Lưu.
Năm chín tuổi, một chiếc bánh thịt ở cổng trường liên tục hét rằng phần nhân bên trong được làm từ thịt đã hỏng.
Tôi lén gọi đường dây tố cáo.
Hai ngày sau, cửa hàng bị niêm phong.
Năm mười ba tuổi, một bát canh ở nhà bạn học khóc lóc nói rằng th//uốc ngủ đã bị bỏ vào đó.
Tôi cố ý làm đổ cả nồi canh.
Đêm hôm ấy, bố của bạn học tôi bị cảnh sát đưa đi.
Tôi lớn lên trong vô số tiếng thì thầm như vậy.
Rau có thể nói.
Thịt có thể nói.
Trái cây có thể nói.
Những món từng tiếp xúc với m//áu, nước mắt hoặc bí mật của con người đôi khi còn biết nhiều hơn cả camera giám sát.
Và đáng sợ nhất chính là…
Có đôi khi, thứ nằm trong món ăn vốn không nên là nguyên liệu.
Chiếc há cảo trong hộp lại nức nở.
【Chị Niệm, chị giúp em với.】
【Chỉ cần tìm được em, các anh chắc chắn sẽ trả chị rất nhiều tiền.】
【Em không muốn mình biến mất như chưa từng tồn tại.】
【Em còn chưa tốt nghiệp…】
【Em còn rất nhiều thứ chưa làm nữa.】
Tôi siết c.h.ặ.t hộp giấy trong tay.
Sau đó ngẩng đầu.
“Tần Ý Ninh không mất tích ở bên ngoài.”
Sắc mặt người nhà họ Tần đồng loạt thay đổi.
Tôi tiếp tục:
“Cô ấy biến mất ngay trong trang viên này.”
Trong phòng lập tức vang lên tiếng xì xào.
Tin tức nhà họ Tần công bố với bên ngoài chỉ nói rằng Tần Ý Ninh mất liên lạc vào tối ba ngày trước.
Không một ai biết điểm cuối cùng camera ghi lại cô chính là bên trong biệt thự.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!