Chương 2: Chương 2

Ta nghiêng người tránh sang một bên. Lễ này, ta không nhận nổi. Mà ngươi, cũng không gánh nổi. Quản sự của phủ Hộ Quốc Hầu sắc mặt thay đổi mấy lượt, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ chắp tay thi lễ rồi cáo từ rời đi. Một màn nháo kịch, dường như đến đây đã hạ màn. Bọn họ cho rằng ta nhu nhược, cho rằng ta đã cam chịu số phận. Cho rằng ta chẳng qua chỉ là miếng thịt trên thớt, mặc cho bọn họ vo tròn nắn dẹt. Bọn họ không biết. Ba tháng trước, chiến trường biên cương phía Bắc, cát vàng che kín bầu trời. Hộ Quốc Hầu Tiêu Diễn trúng phải mai phục, trọng thương, chỉ còn thoi thóp. Là ta, trong bộ chiến giáp, cõng hắn ra khỏi đống t /hi thể. Hắn tựa vào lòng ta, hơi thở mong manh, nhưng vẫn gắng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y ta. “Ân cứu mạng của cô nương, Tiêu Diễn suốt đời không dám quên.” “Đời này, không phải nàng thì ta không cưới.” Càng không có ai biết. Ở phần đuôi phượng của đôi trâm vàng ấy, bằng những nét khắc chìm vô cùng nhỏ, có khắc khuê danh của ta. Một chữ “Diên”. Khuê danh của ta là Vân Thư Diên. 02 Sau khi vị quản sự rời đi, tổ mẫu dẫn cô mẫu và cả nhà họ vào chính đường. Còn ta bị bỏ mặc ngoài sân, như một người thừa. Nha hoàn thân cận Thanh Hòa vội vã chạy tới đỡ lấy ta, vành mắt đã đỏ hoe. “Tiểu thư, bọn họ… sao bọn họ có thể làm như vậy chứ!” Trong giọng nói của nàng đầy nghẹn ngào, chất chứa sự bất bình. “Đó là sính lễ của phủ Hộ Quốc Hầu! Sao bọn họ dám ngang nhiên cướp lấy ngay trước mặt người ta như thế!” Ta khẽ vỗ lên mu bàn tay nàng. “Đừng khóc.” Thanh Hòa giậm chân, sốt ruột không thôi. “Tiểu thư, sao người chẳng hề sốt ruột chút nào vậy!” “Người thật sự để mặc bọn họ cướp mất nhân duyên của mình sao?” Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời. Thời tiết thật đẹp. Muôn dặm không một gợn mây. “Chỉ là một mối hôn sự mà thôi, đã cho biểu tỷ thì cứ cho nàng ấy đi.” Ta nói vô cùng hờ hững. Thanh Hòa ngơ ngác nhìn ta, như thể không còn nhận ra ta nữa. “Tiểu thư…” Ta xoay người trở về tiểu viện của mình. Tiểu viện nằm ở nơi hẻo lánh, chỉ có mấy gian nhà cũ. Mẫu thân ta là thiếp thất của phụ thân, vì khó sinh mà mất từ rất sớm. Phụ thân quanh năm bôn ba buôn bán bên ngoài, trong nhà mọi việc đều do tổ mẫu một tay quyết định. Ta là thứ nữ không được phụ thân thương yêu, cũng chẳng còn mẫu thân che chở. Trong mắt tổ mẫu, giá trị duy nhất của ta có lẽ chỉ là dùng để liên hôn vì gia tộc. Giờ đây, ngay cả giá trị duy nhất ấy cũng đã bị biểu tỷ cướp mất. Ta vừa ngồi xuống trong phòng thì cô mẫu đã dẫn Vân Tình đến. Cô mẫu mặt mày hớn hở, kéo Vân Tình ngồi xuống đối diện ta. Trong tay bà còn bưng một bát yến sào. “Uyển Nhi à, con đừng trách tổ mẫu.” “Bà ấy cũng chỉ là vì nhà họ Vân chúng ta mà thôi.” Bà cầm chiếc thìa, làm ra vẻ hiền từ khuấy nhẹ bát yến. “Con thử nghĩ xem, Hộ Quốc Hầu là nhân vật bậc nào, đó là tân quý trong triều, là người được Hoàng thượng hết sức coi trọng.” “Chính thất của hắn, sau này sẽ là Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.” “Một vị trí quan trọng như vậy, đương nhiên phải chọn người ổn thỏa nhất.” Nói rồi, bà liếc nhìn ta một cái. “Tính tình con trầm lặng, không giỏi ăn nói, lại là thứ xuất, sao có thể gánh nổi trọng trách chủ mẫu của Hầu phủ?” “Vân Tình thì khác, từ nhỏ đã được tổ mẫu con đích thân dạy dỗ, cầm kỳ thư họa tinh thông mọi mặt, quản gia xử sự cũng rất thành thạo.” “Nó gả sang đó mới có thể giúp đỡ Hầu gia tốt hơn, làm rạng danh môn hộ nhà họ Vân chúng ta.” Một phen này, bà nói nghe thật đường hoàng. Biến chuyện cướp đoạt thành lo nghĩ cho đại cục. Biến lòng tham thành suy nghĩ cho ta. Vân Tình ngồi bên cạnh, cúi đầu nghịch đôi trâm vàng trên tóc, khóe môi không giấu nổi nụ cười đắc ý. Nàng ta giả vờ chân thành lên tiếng. “Muội muội, muội đừng giận ta.” “Ta… ta cũng chỉ nghe theo sự sắp xếp của tổ mẫu.” “Đôi trâm này… hay là ta trả lại cho muội nhé?” Vừa nói, nàng ta vừa làm bộ đưa tay định tháo cây trâm trên đầu xuống. Cô mẫu lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng ta. “Hồ đồ! Đây là chuyện tổ mẫu con đã quyết định, sao có thể coi như trò đùa được!” Hai người kẻ tung người hứng, diễn thật quá hay. Ta nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi lớp bọt nổi trên mặt. “Cô mẫu nói rất phải.” “Biểu tỷ quả thực thích hợp hơn ta.” “Ta chúc mừng biểu tỷ có được một mối lương duyên.” Sự bình thản của ta khiến mọi lời lẽ mà bọn họ đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại. Cô mẫu khựng người. Vân Tình cũng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn ta. Dường như nàng ta không ngờ rằng ta lại không hề có lấy nửa phần oán hận. Ánh mắt nàng ta khẽ đảo, bỗng chỉ vào cây trâm, giả vờ ngây thơ hỏi. “Muội muội, mau giúp ta xem thử.” “Ở chỗ đuôi phượng của cây trâm này hình như có khắc gì đó, nhỏ quá, ta nhìn không rõ.”
🔥 Ta Đồng Ý Nhường Hôn Sự, Nhưng Không Ai Biết Ta Đang Cười - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Ta nghiêng người tránh sang một bên. Lễ này, ta không nhận nổi. Mà ngươi, cũng không gánh nổi. Quản sự của phủ Hộ Quốc Hầu sắc mặt thay đổi mấy lượt, cuối cùng vẫn không nói gì, chỉ chắp tay thi lễ rồi cáo từ rời đi. Một màn nháo kịch, dường như đến đây đã hạ màn. Bọn họ cho rằng ta nhu nhược, cho rằng ta đã cam chịu số phận. Cho rằng ta chẳng qua chỉ là miếng thịt trên thớt, mặc cho bọn họ vo tròn nắn dẹt. Bọn họ không biết. Ba tháng trước, chiến trường biên cương phía Bắc, cát vàng che kín bầu trời. Hộ Quốc Hầu Tiêu Diễn trúng phải mai phục, trọng thương, chỉ còn thoi thóp. Là ta, trong bộ chiến giáp, cõng hắn ra khỏi đống t /hi thể. Hắn tựa vào lòng ta, hơi thở mong manh, nhưng vẫn gắng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y ta. “Ân cứu mạng của cô nương, Tiêu Diễn suốt đời không dám quên.” “Đời này, không phải nàng thì ta không cưới.” Càng không có ai biết. Ở phần đuôi phượng của đôi trâm vàng ấy, bằng những nét khắc chìm vô cùng nhỏ, có khắc khuê danh của ta. Một chữ “Diên”. Khuê danh của ta là Vân Thư Diên. 02 Sau khi vị quản sự rời đi, tổ mẫu dẫn cô mẫu và cả nhà họ vào chính đường. Còn ta bị bỏ mặc ngoài sân, như một người thừa. Nha hoàn thân cận Thanh Hòa vội vã chạy tới đỡ lấy ta, vành mắt đã đỏ hoe. “Tiểu thư, bọn họ… sao bọn họ có thể làm như vậy chứ!” Trong giọng nói của nàng đầy nghẹn ngào, chất chứa sự bất bình. “Đó là sính lễ của phủ Hộ Quốc Hầu! Sao bọn họ dám ngang nhiên cướp lấy ngay trước mặt người ta như thế!” Ta khẽ vỗ lên mu bàn tay nàng. “Đừng khóc.” Thanh Hòa giậm chân, sốt ruột không thôi. “Tiểu thư, sao người chẳng hề sốt ruột chút nào vậy!” “Người thật sự để mặc bọn họ cướp mất nhân duyên của mình sao?” Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời. Thời tiết thật đẹp. Muôn dặm không một gợn mây. “Chỉ là một mối hôn sự mà thôi, đã cho biểu tỷ thì cứ cho nàng ấy đi.” Ta nói vô cùng hờ hững. Thanh Hòa ngơ ngác nhìn ta, như thể không còn nhận ra ta nữa. “Tiểu thư…” Ta xoay người trở về tiểu viện của mình. Tiểu viện nằm ở nơi hẻo lánh, chỉ có mấy gian nhà cũ. Mẫu thân ta là thiếp thất của phụ thân, vì khó sinh mà mất từ rất sớm. Phụ thân quanh năm bôn ba buôn bán bên ngoài, trong nhà mọi việc đều do tổ mẫu một tay quyết định. Ta là thứ nữ không được phụ thân thương yêu, cũng chẳng còn mẫu thân che chở. Trong mắt tổ mẫu, giá trị duy nhất của ta có lẽ chỉ là dùng để liên hôn vì gia tộc. Giờ đây, ngay cả giá trị duy nhất ấy cũng đã bị biểu tỷ cướp mất. Ta vừa ngồi xuống trong phòng thì cô mẫu đã dẫn Vân Tình đến. Cô mẫu mặt mày hớn hở, kéo Vân Tình ngồi xuống đối diện ta. Trong tay bà còn bưng một bát yến sào. “Uyển Nhi à, con đừng trách tổ mẫu.” “Bà ấy cũng chỉ là vì nhà họ Vân chúng ta mà thôi.” Bà cầm chiếc thìa, làm ra vẻ hiền từ khuấy nhẹ bát yến. “Con thử nghĩ xem, Hộ Quốc Hầu là nhân vật bậc nào, đó là tân quý trong triều, là người được Hoàng thượng hết sức coi trọng.” “Chính thất của hắn, sau này sẽ là Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.” “Một vị trí quan trọng như vậy, đương nhiên phải chọn người ổn thỏa nhất.” Nói rồi, bà liếc nhìn ta một cái. “Tính tình con trầm lặng, không giỏi ăn nói, lại là thứ xuất, sao có thể gánh nổi trọng trách chủ mẫu của Hầu phủ?” “Vân Tình thì khác, từ nhỏ đã được tổ mẫu con đích thân dạy dỗ, cầm kỳ thư họa tinh thông mọi mặt, quản gia xử sự cũng rất thành thạo.” “Nó gả sang đó mới có thể giúp đỡ Hầu gia tốt hơn, làm rạng danh môn hộ nhà họ Vân chúng ta.” Một phen này, bà nói nghe thật đường hoàng. Biến chuyện cướp đoạt thành lo nghĩ cho đại cục. Biến lòng tham thành suy nghĩ cho ta. Vân Tình ngồi bên cạnh, cúi đầu nghịch đôi trâm vàng trên tóc, khóe môi không giấu nổi nụ cười đắc ý. Nàng ta giả vờ chân thành lên tiếng. “Muội muội, muội đừng giận ta.” “Ta… ta cũng chỉ nghe theo sự sắp xếp của tổ mẫu.” “Đôi trâm này… hay là ta trả lại cho muội nhé?” Vừa nói, nàng ta vừa làm bộ đưa tay định tháo cây trâm trên đầu xuống. Cô mẫu lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng ta. “Hồ đồ! Đây là chuyện tổ mẫu con đã quyết định, sao có thể coi như trò đùa được!” Hai người kẻ tung người hứng, diễn thật quá hay. Ta nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi lớp bọt nổi trên mặt. “Cô mẫu nói rất phải.” “Biểu tỷ quả thực thích hợp hơn ta.” “Ta chúc mừng biểu tỷ có được một mối lương duyên.” Sự bình thản của ta khiến mọi lời lẽ mà bọn họ đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại. Cô mẫu khựng người. Vân Tình cũng ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn ta. Dường như nàng ta không ngờ rằng ta lại không hề có lấy nửa phần oán hận. Ánh mắt nàng ta khẽ đảo, bỗng chỉ vào cây trâm, giả vờ ngây thơ hỏi. “Muội muội, mau giúp ta xem thử.” “Ở chỗ đuôi phượng của cây trâm này hình như có khắc gì đó, nhỏ quá, ta nhìn không rõ.” 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/ta-dong-y-nhuong-hon-su-nhung-khong-ai-biet-ta-dang-cuoi/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!