Chương 3: Chương 3

Ta ngước mắt nhìn sang. Nàng ta cố ý đưa cây trâm đến trước mặt ta. Chữ “Diên” quen thuộc ấy vẫn ở ngay đó. Như một mũi kim đâm thẳng vào tim ta. Cũng như một trò cười, chế giễu sự ngu xuẩn và vô tri của bọn họ. Ta mỉm cười. “Có lẽ là tên của người thợ chế tác thôi.” “Không đáng nhắc đến.” Cô mẫu cũng ghé lại nhìn thử, nhưng vẫn không nhìn ra điều gì. “Chắc là mấy chữ cát tường kiểu phúc thọ gì đó, chỉ để cầu may mà thôi.” “Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa.” Bà đứng dậy, kéo tay Vân Tình. “Ngày lành đã định vào mùng 8 tháng sau, không còn mấy ngày nữa đâu, trong viện con còn thiếu thứ gì thì mau nói với tổ mẫu.” “Uyển Nhi, con cũng đừng ngồi không, giúp biểu tỷ con chuẩn bị nhiều vào.” “Dù sao, đây cũng là phúc khí của con.” Bọn họ mãn nguyện rời đi. Thanh Hòa tức đến mức cả người run lên. “Tiểu thư! Bọn họ khinh người quá đáng!” Ta bước đến trước bàn trang điểm, lấy từ trong một chiếc hộp gỗ cũ ra một mũi tên màu đen. Mũi tên đã bị mài cùn đầu nhọn, nhưng vẫn mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo. Đó là mũi tên hôm ấy ta rút ra khỏi áo giáp của Tiêu Diễn. Lúc hắn hôn mê, vẫn luôn nắm c.h.ặ.t nó trong tay. Ta nhìn mũi tên, ý cười nơi khóe môi từng chút một trở nên lạnh lẽo. Phúc khí ư? Chỉ mong bọn họ có phúc mà hưởng nổi. 03 Mùng 8 tháng sau. Ngày lành thích hợp cưới gả. Nhà họ Vân treo đèn kết hoa, khách khứa chật kín cửa. Hôn sự của biểu tỷ Vân Tình được tổ chức vừa long trọng vừa nở mày nở mặt. Sính lễ của phủ Hộ Quốc Hầu liên tục được đưa vào như nước chảy. Vàng bạc, gấm vóc, đồ cổ, ngọc quý, khiến tất cả mọi người đều hoa cả mắt. Tổ mẫu vui đến mức không khép nổi miệng, những nếp nhăn trên mặt cũng giãn cả ra. Cô mẫu và cô phụ càng ngẩng cao đầu, bận rộn tiếp đón khách khứa, gặp ai cũng khoe mình có được một vị con rể tốt. Cả phủ họ Vân đều chìm trong bầu không khí vui mừng rộn rã. Ngoại trừ ta. Ta bị ra lệnh phải ở yên trong tiểu viện của mình, nếu không có lời dặn của tổ mẫu thì không được bước ra khỏi cổng viện nửa bước. Bọn họ sợ ta xuất hiện sẽ phá hỏng mối lương duyên này. Sợ gương mặt của ta sẽ nhắc cho người khác nhớ rằng, mối hôn sự này vốn nên thuộc về ai. Thanh Hòa bất bình thay cho ta. “Tiểu thư, trong cái phủ này còn có thiên lý hay không?” “Cướp mất hôn sự của người, giờ đến cửa cũng không cho người bước ra.” Ta ngồi bên cửa sổ, trong tay đang thêu một chiếc khăn tay. Từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng tỉ mỉ, trên khăn là một khóm lan vươn mình trong gió. “Cứ mặc kệ bọn họ.” “Bên ngoài đông người, cũng ồn ào lắm.” Thanh Hòa nhìn ta, muốn nói rồi lại thôi. Mấy ngày nay, sự bình tĩnh của ta có phần khác thường. Không khóc. Không làm loạn. Thậm chí không oán trách lấy một câu. Mỗi ngày chỉ đọc sách, thêu thùa, như thể mọi chuyện bên ngoài đều chẳng liên quan gì đến ta. Ta càng như vậy, Thanh Hòa càng lo lắng. Nàng sợ ta đem tất cả mọi uất ức giấu kín trong lòng. “Tiểu thư, nếu trong lòng người thấy khó chịu thì cứ khóc đi.” Ta dừng mũi kim trong tay lại, nhìn nàng. “Ta vì sao phải khó chịu?” Thanh Hòa khựng lại. “Hôn sự của người…” “Đó không phải hôn sự của ta.” Ta nhàn nhạt ngắt lời nàng. “Đó là hôn sự của biểu tỷ.” “Là tổ mẫu và cô mẫu đã hao tâm tổn sức cầu về cho nàng ấy.” “Chúng ta nên vui mừng thay cho nàng ấy mới phải.” Giọng nói của ta quá đỗi bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một tia ý cười như có như không. Thanh Hòa há miệng, nhưng không thốt nên nổi một lời. Nàng cảm thấy tiểu thư nhà mình dường như đã thay đổi. Thay đổi đến mức nàng không còn nhìn thấu nữa. Chẳng bao lâu sau, giờ lành đã đến. Đoàn người đón dâu khua chiêng gõ trống, dừng trước cổng phủ họ Vân. Dù ta đang ở trong tiểu viện, vẫn có thể nghe thấy tiếng náo nhiệt bên ngoài. Một lúc sau, có một bà t.ử đến truyền lời. “Lão phu nhân bảo Nhị tiểu thư đến tiền sảnh dự lễ.” Thanh Hòa có chút kinh ngạc. “Chẳng phải không cho tiểu thư ra ngoài sao?” Bà t.ử liếc nhìn ta một cái, cười mà da mặt chẳng hề động. “Tân nương sắp bái biệt trưởng bối rồi, lão phu nhân nói, Nhị tiểu thư dù sao cũng là tỷ muội, theo lẽ cũng nên tiễn một đoạn.” Đây là muốn bắt ta tận mắt nhìn Vân Tình nở mày nở mặt xuất giá. Gi /ết người còn muốn đ /âm thêm một nhát vào tim. Ta đặt khung thêu xuống, chỉnh lại y phục. “Đi thôi.” Đến tiền sảnh, bên trong đã đứng chật kín người. Vân Tình mặc một thân giá y đỏ chính sắc, đầu đội phượng quan, trên khăn choàng cưới đính đầy minh châu. Nàng ta đứng giữa đại sảnh, như một ngọn lửa đang rực cháy. Tổ mẫu ngồi trên ghế cao, trong mắt tràn đầy ý cười.
🔥 Ta Đồng Ý Nhường Hôn Sự, Nhưng Không Ai Biết Ta Đang Cười - Chương 3: Chương 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Ta ngước mắt nhìn sang. Nàng ta cố ý đưa cây trâm đến trước mặt ta. Chữ “Diên” quen thuộc ấy vẫn ở ngay đó. Như một mũi kim đâm thẳng vào tim ta. Cũng như một trò cười, chế giễu sự ngu xuẩn và vô tri của bọn họ. Ta mỉm cười. “Có lẽ là tên của người thợ chế tác thôi.” “Không đáng nhắc đến.” Cô mẫu cũng ghé lại nhìn thử, nhưng vẫn không nhìn ra điều gì. “Chắc là mấy chữ cát tường kiểu phúc thọ gì đó, chỉ để cầu may mà thôi.” “Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa.” Bà đứng dậy, kéo tay Vân Tình. “Ngày lành đã định vào mùng 8 tháng sau, không còn mấy ngày nữa đâu, trong viện con còn thiếu thứ gì thì mau nói với tổ mẫu.” “Uyển Nhi, con cũng đừng ngồi không, giúp biểu tỷ con chuẩn bị nhiều vào.” “Dù sao, đây cũng là phúc khí của con.” Bọn họ mãn nguyện rời đi. Thanh Hòa tức đến mức cả người run lên. “Tiểu thư! Bọn họ khinh người quá đáng!” Ta bước đến trước bàn trang điểm, lấy từ trong một chiếc hộp gỗ cũ ra một mũi tên màu đen. Mũi tên đã bị mài cùn đầu nhọn, nhưng vẫn mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo. Đó là mũi tên hôm ấy ta rút ra khỏi áo giáp của Tiêu Diễn. Lúc hắn hôn mê, vẫn luôn nắm c.h.ặ.t nó trong tay. Ta nhìn mũi tên, ý cười nơi khóe môi từng chút một trở nên lạnh lẽo. Phúc khí ư? Chỉ mong bọn họ có phúc mà hưởng nổi. 03 Mùng 8 tháng sau. Ngày lành thích hợp cưới gả. Nhà họ Vân treo đèn kết hoa, khách khứa chật kín cửa. Hôn sự của biểu tỷ Vân Tình được tổ chức vừa long trọng vừa nở mày nở mặt. Sính lễ của phủ Hộ Quốc Hầu liên tục được đưa vào như nước chảy. Vàng bạc, gấm vóc, đồ cổ, ngọc quý, khiến tất cả mọi người đều hoa cả mắt. Tổ mẫu vui đến mức không khép nổi miệng, những nếp nhăn trên mặt cũng giãn cả ra. Cô mẫu và cô phụ càng ngẩng cao đầu, bận rộn tiếp đón khách khứa, gặp ai cũng khoe mình có được một vị con rể tốt. Cả phủ họ Vân đều chìm trong bầu không khí vui mừng rộn rã. Ngoại trừ ta. Ta bị ra lệnh phải ở yên trong tiểu viện của mình, nếu không có lời dặn của tổ mẫu thì không được bước ra khỏi cổng viện nửa bước. Bọn họ sợ ta xuất hiện sẽ phá hỏng mối lương duyên này. Sợ gương mặt của ta sẽ nhắc cho người khác nhớ rằng, mối hôn sự này vốn nên thuộc về ai. Thanh Hòa bất bình thay cho ta. “Tiểu thư, trong cái phủ này còn có thiên lý hay không?” “Cướp mất hôn sự của người, giờ đến cửa cũng không cho người bước ra.” Ta ngồi bên cửa sổ, trong tay đang thêu một chiếc khăn tay. Từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng tỉ mỉ, trên khăn là một khóm lan vươn mình trong gió. “Cứ mặc kệ bọn họ.” “Bên ngoài đông người, cũng ồn ào lắm.” Thanh Hòa nhìn ta, muốn nói rồi lại thôi. Mấy ngày nay, sự bình tĩnh của ta có phần khác thường. Không khóc. Không làm loạn. Thậm chí không oán trách lấy một câu. Mỗi ngày chỉ đọc sách, thêu thùa, như thể mọi chuyện bên ngoài đều chẳng liên quan gì đến ta. Ta càng như vậy, Thanh Hòa càng lo lắng. Nàng sợ ta đem tất cả mọi uất ức giấu kín trong lòng. “Tiểu thư, nếu trong lòng người thấy khó chịu thì cứ khóc đi.” Ta dừng mũi kim trong tay lại, nhìn nàng. “Ta vì sao phải khó chịu?” Thanh Hòa khựng lại. “Hôn sự của người…” “Đó không phải hôn sự của ta.” Ta nhàn nhạt ngắt lời nàng. “Đó là hôn sự của biểu tỷ.” “Là tổ mẫu và cô mẫu đã hao tâm tổn sức cầu về cho nàng ấy.” “Chúng ta nên vui mừng thay cho nàng ấy mới phải.” Giọng nói của ta quá đỗi bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một tia ý cười như có như không. Thanh Hòa há miệng, nhưng không thốt nên nổi một lời. Nàng cảm thấy tiểu thư nhà mình dường như đã thay đổi. Thay đổi đến mức nàng không còn nhìn thấu nữa. Chẳng bao lâu sau, giờ lành đã đến. Đoàn người đón dâu khua chiêng gõ trống, dừng trước cổng phủ họ Vân. Dù ta đang ở trong tiểu viện, vẫn có thể nghe thấy tiếng náo nhiệt bên ngoài. Một lúc sau, có một bà t.ử đến truyền lời. “Lão phu nhân bảo Nhị tiểu thư đến tiền sảnh dự lễ.” Thanh Hòa có chút kinh ngạc. “Chẳng phải không cho tiểu thư ra ngoài sao?” Bà t.ử liếc nhìn ta một cái, cười mà da mặt chẳng hề động. “Tân nương sắp bái biệt trưởng bối rồi, lão phu nhân nói, Nhị tiểu thư dù sao cũng là tỷ muội, theo lẽ cũng nên tiễn một đoạn.” Đây là muốn bắt ta tận mắt nhìn Vân Tình nở mày nở mặt xuất giá. Gi /ết người còn muốn đ /âm thêm một nhát vào tim. Ta đặt khung thêu xuống, chỉnh lại y phục. “Đi thôi.” Đến tiền sảnh, bên trong đã đứng chật kín người. Vân Tình mặc một thân giá y đỏ chính sắc, đầu đội phượng quan, trên khăn choàng cưới đính đầy minh châu. Nàng ta đứng giữa đại sảnh, như một ngọn lửa đang rực cháy. Tổ mẫu ngồi trên ghế cao, trong mắt tràn đầy ý cười. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/ta-dong-y-nhuong-hon-su-nhung-khong-ai-biet-ta-dang-cuoi/doc/3 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!