Phủ Hộ Quốc Hầu sai người mang đến một đôi trâm vàng để cầu thân ta.
Tổ mẫu nhận lấy đôi trâm, không chớp mắt đã cài lên tóc biểu tỷ: “Biểu tỷ con tài mạo song toàn, mối hôn sự này nó mới là người xứng đáng hơn.”
Cả phòng đều chờ xem ta bật khóc.
Ta lại khom người hành lễ: “Tôn nữ xin tuân theo sự sắp xếp của tổ mẫu.”
Biểu tỷ đỏ bừng mặt, e thẹn cúi đầu, tổ mẫu hài lòng gật đầu, cả nhà cô mẫu càng mừng rỡ hiện rõ trên nét mặt.
Bọn họ đều cho rằng ta đã cam chịu số phận.
Nào đâu biết rằng ba tháng trước, Hộ Quốc Hầu trúng mai phục trên chiến trường, chính ta đã cải nam trang cứu hắn một mạng.
Trước lúc rời đi, hắn nắm tay ta nói: “Đời này không phải nàng thì ta không cưới.”
Trên đôi trâm vàng ấy còn khắc khuê danh của ta.
Biểu tỷ hớn hở gả vào Hầu phủ, sang ngày thứ hai đã bị đánh năm mươi trượng rồi đuổi ra khỏi phủ.
Tổ mẫu vội vã quỳ trước cửa phòng ta: “Uyển Nhi à, tổ mẫu sai rồi, con mau đi cầu xin Hầu gia đi!”
Ta đẩy cửa bước ra, phía sau là Hộ Quốc Hầu trong bộ huyền y.
Hắn lạnh lùng lên tiếng: “Nhà họ Vân khi quân phạm thượng, cả nhà tống ngục.”
01
Lúc quản sự của phủ Hộ Quốc Hầu đến, ta đang đứng dưới hành lang tỉa một chậu lan.
Phía sau ông ta có hai gã gia đinh lực lưỡng khiêng một chiếc khay phủ vải đỏ.
Tổ mẫu được người dìu, vội vã từ chính đường bước ra nghênh đón.
Cô mẫu và cô phụ đi theo phía sau, trên mặt không giấu nổi vẻ mừng rỡ.
Đám hạ nhân đầy sân đều dừng công việc trong tay, nghển cổ nhìn sang bên này.
Ai nấy đều biết, phú quý ngập trời này là vì ai mà đến.
Mấy hôm trước, Hộ Quốc Hầu Tiêu Diễn cứu giá tại bãi săn ngoài kinh thành, Hoàng thượng vô cùng vui mừng, lập tức ban hôn, cho phép hắn chọn một lương duyên trong số các quý nữ ở kinh thành.
Mà nửa tháng trước, ta từng có duyên gặp Tiêu Diễn một lần tại chùa Tướng Quốc.
Khi ấy, ta vẫn chưa biết thân phận của hắn.
Giờ nghĩ lại, đây hẳn chính là duyên phận.
Quản sự khom người hành lễ, giọng nói vang dội.
“Phụng mệnh Hầu gia, đặc biệt đến phủ họ Vân hạ sính.”
Ông ta vén tấm vải đỏ lên.
Trên khay, một đôi trâm phượng bằng vàng ròng điểm thúy lặng lẽ nằm đó, ánh sáng lưu chuyển rực rỡ, đẹp đến mức gần như làm hoa cả mắt.
Hơi thở của tổ mẫu cũng dồn dập hơn vài phần.
Bà đưa bàn tay gầy guộc ra, cẩn thận nâng đôi trâm vàng lên.
Cô mẫu ghé sát tới, ánh mắt đầy vẻ hâm mộ.
“Tay nghề này, e rằng chỉ có các lão sư phụ ở Ty Tạo tác trong cung mới làm nổi.”
Biểu tỷ Vân Tình cũng từ trong phòng bước ra, nàng ta mặc bộ váy màu phù dung mới cắt may, trên gương mặt là vẻ e thẹn vừa đủ.
Ánh mắt nàng ta dán c.h.ặ.t lên đôi trâm vàng ấy.
Tổ mẫu vuốt ve đôi trâm, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng.
Bà không nhìn ta mà quay sang Vân Tình.
“Tình Nhi, lại đây.”
Vân Tình bước những bước sen nhẹ nhàng đến trước mặt tổ mẫu, ngoan ngoãn cúi đầu.
Tổ mẫu giơ đôi trâm vàng trong tay lên, trước mặt tất cả mọi người trong sân, tự tay cài từng chiếc trâm phượng, từng chiếc một, vững vàng lên búi tóc của Vân Tình.
Dưới ánh mặt trời, chim phượng bằng vàng dang cánh, như thể sắp bay vút khỏi mái tóc của Vân Tình.
Hoa quý vô cùng.
Cũng châm biếm vô cùng.
Nụ cười của vị quản sự cứng đờ trên mặt.
Trên gương mặt cô mẫu và cô phụ lập tức tràn ngập vẻ mừng như điên.
Đám hạ nhân xung quanh ban đầu còn sững sờ, ngay sau đó đã bắt đầu rỉ tai bàn tán.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn cả lên người ta.
Có đồng cảm, có thương hại, nhưng nhiều hơn cả là hả hê trên nỗi đau của người khác.
Bọn họ đều đang chờ.
Chờ ta khóc, chờ ta làm loạn, chờ ta như kẻ điên lao tới chất vấn.
Dẫu sao, đó vốn là vinh quang thuộc về ta.
Vân Tình ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo chút đắc ý của kẻ chiến thắng, nhưng khóe môi lại khẽ mím xuống, giả vờ ra vẻ khó xử.
“Tổ mẫu, chuyện này… như vậy không ổn lắm đâu, vốn dĩ là dành cho muội muội…”
Tổ mẫu hừ lạnh một tiếng, vỗ nhẹ lên tay nàng ta.
“Có gì mà không ổn?”
“Con tài mạo song toàn, phẩm hạnh cao quý, là cô nương xuất sắc nhất của nhà họ Vân.”
“Mối hôn sự này, con xứng đáng hơn nó.”
Cuối cùng bà cũng chịu nhìn ta một cái, ánh mắt lạnh lẽo, mang theo uy nghiêm không cho phép ai phản bác.
“Uyển Nhi, con thấy thế nào?”
Ta đặt cây kéo trong tay xuống, bước đến trước chính đường.
Đối diện tổ mẫu, ta chỉnh lại vạt áo, khom người hành lễ.
“Tôn nữ xin tuân theo sự sắp xếp của tổ mẫu.”
Giọng nói của ta rất bình tĩnh.
Không gợn lấy một tia sóng.
Mọi người trong phòng đều sững sờ.
Trong mắt tổ mẫu thoáng qua một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng hóa thành cái gật đầu hài lòng.
“Con hiểu chuyện, rất tốt.”
Cô mẫu vui mừng khôn xiết nắm lấy tay Vân Tình.
“Còn không mau cảm tạ tổ mẫu con, cảm tạ cả muội muội con.”
Vân Tình đỏ bừng mặt, e thẹn cúi đầu, dịu dàng thi lễ với ta.
“Đa tạ muội muội tác thành.”
🔥 Ta Đồng Ý Nhường Hôn Sự, Nhưng Không Ai Biết Ta Đang Cười - Chương 1: Chương 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Phủ Hộ Quốc Hầu sai người mang đến một đôi trâm vàng để cầu thân ta. Tổ mẫu nhận lấy đôi trâm, không chớp mắt đã cài lên tóc biểu tỷ: “Biểu tỷ con tài mạo song toàn, mối hôn sự này nó mới là người xứng đáng hơn.” Cả phòng đều chờ xem ta bật khóc. Ta lại khom người hành lễ: “Tôn nữ xin tuân theo sự sắp xếp của tổ mẫu.” Biểu tỷ đỏ bừng mặt, e thẹn cúi đầu, tổ mẫu hài lòng gật đầu, cả nhà cô mẫu càng mừng rỡ hiện rõ trên nét mặt. Bọn họ đều cho rằng ta đã cam chịu số phận. Nào đâu biết rằng ba tháng trước, Hộ Quốc Hầu trúng mai phục trên chiến trường, chính ta đã cải nam trang cứu hắn một mạng. Trước lúc rời đi, hắn nắm tay ta nói: “Đời này không phải nàng thì ta không cưới.” Trên đôi trâm vàng ấy còn khắc khuê danh của ta. Biểu tỷ hớn hở gả vào Hầu phủ, sang ngày thứ hai đã bị đánh năm mươi trượng rồi đuổi ra khỏi phủ. Tổ mẫu vội vã quỳ trước cửa phòng ta: “Uyển Nhi à, tổ mẫu sai rồi, con mau đi cầu xin Hầu gia đi!” Ta đẩy cửa bước ra, phía sau là Hộ Quốc Hầu trong bộ huyền y. Hắn lạnh lùng lên tiếng: “Nhà họ Vân khi quân phạm thượng, cả nhà tống ngục.” 01 Lúc quản sự của phủ Hộ Quốc Hầu đến, ta đang đứng dưới hành lang tỉa một chậu lan. Phía sau ông ta có hai gã gia đinh lực lưỡng khiêng một chiếc khay phủ vải đỏ. Tổ mẫu được người dìu, vội vã từ chính đường bước ra nghênh đón. Cô mẫu và cô phụ đi theo phía sau, trên mặt không giấu nổi vẻ mừng rỡ. Đám hạ nhân đầy sân đều dừng công việc trong tay, nghển cổ nhìn sang bên này. Ai nấy đều biết, phú quý ngập trời này là vì ai mà đến. Mấy hôm trước, Hộ Quốc Hầu Tiêu Diễn cứu giá tại bãi săn ngoài kinh thành, Hoàng thượng vô cùng vui mừng, lập tức ban hôn, cho phép hắn chọn một lương duyên trong số các quý nữ ở kinh thành. Mà nửa tháng trước, ta từng có duyên gặp Tiêu Diễn một lần tại chùa Tướng Quốc. Khi ấy, ta vẫn chưa biết thân phận của hắn. Giờ nghĩ lại, đây hẳn chính là duyên phận. Quản sự khom người hành lễ, giọng nói vang dội. “Phụng mệnh Hầu gia, đặc biệt đến phủ họ Vân hạ sính.” Ông ta vén tấm vải đỏ lên. Trên khay, một đôi trâm phượng bằng vàng ròng điểm thúy lặng lẽ nằm đó, ánh sáng lưu chuyển rực rỡ, đẹp đến mức gần như làm hoa cả mắt. Hơi thở của tổ mẫu cũng dồn dập hơn vài phần. Bà đưa bàn tay gầy guộc ra, cẩn thận nâng đôi trâm vàng lên. Cô mẫu ghé sát tới, ánh mắt đầy vẻ hâm mộ. “Tay nghề này, e rằng chỉ có các lão sư phụ ở Ty Tạo tác trong cung mới làm nổi.” Biểu tỷ Vân Tình cũng từ trong phòng bước ra, nàng ta mặc bộ váy màu phù dung mới cắt may, trên gương mặt là vẻ e thẹn vừa đủ. Ánh mắt nàng ta dán c.h.ặ.t lên đôi trâm vàng ấy. Tổ mẫu vuốt ve đôi trâm, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng. Bà không nhìn ta mà quay sang Vân Tình. “Tình Nhi, lại đây.” Vân Tình bước những bước sen nhẹ nhàng đến trước mặt tổ mẫu, ngoan ngoãn cúi đầu. Tổ mẫu giơ đôi trâm vàng trong tay lên, trước mặt tất cả mọi người trong sân, tự tay cài từng chiếc trâm phượng, từng chiếc một, vững vàng lên búi tóc của Vân Tình. Dưới ánh mặt trời, chim phượng bằng vàng dang cánh, như thể sắp bay vút khỏi mái tóc của Vân Tình. Hoa quý vô cùng. Cũng châm biếm vô cùng. Nụ cười của vị quản sự cứng đờ trên mặt. Trên gương mặt cô mẫu và cô phụ lập tức tràn ngập vẻ mừng như điên. Đám hạ nhân xung quanh ban đầu còn sững sờ, ngay sau đó đã bắt đầu rỉ tai bàn tán. Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn cả lên người ta. Có đồng cảm, có thương hại, nhưng nhiều hơn cả là hả hê trên nỗi đau của người khác. Bọn họ đều đang chờ. Chờ ta khóc, chờ ta làm loạn, chờ ta như kẻ điên lao tới chất vấn. Dẫu sao, đó vốn là vinh quang thuộc về ta. Vân Tình ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo chút đắc ý của kẻ chiến thắng, nhưng khóe môi lại khẽ mím xuống, giả vờ ra vẻ khó xử. “Tổ mẫu, chuyện này… như vậy không ổn lắm đâu, vốn dĩ là dành cho muội muội…” Tổ mẫu hừ lạnh một tiếng, vỗ nhẹ lên tay nàng ta. “Có gì mà không ổn?” “Con tài mạo song toàn, phẩm hạnh cao quý, là cô nương xuất sắc nhất của nhà họ Vân.” “Mối hôn sự này, con xứng đáng hơn nó.” Cuối cùng bà cũng chịu nhìn ta một cái, ánh mắt lạnh lẽo, mang theo uy nghiêm không cho phép ai phản bác. “Uyển Nhi, con thấy thế nào?” Ta đặt cây kéo trong tay xuống, bước đến trước chính đường. Đối diện tổ mẫu, ta chỉnh lại vạt áo, khom người hành lễ. “Tôn nữ xin tuân theo sự sắp xếp của tổ mẫu.” Giọng nói của ta rất bình tĩnh. Không gợn lấy một tia sóng. Mọi người trong phòng đều sững sờ. Trong mắt tổ mẫu thoáng qua một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng hóa thành cái gật đầu hài lòng. “Con hiểu chuyện, rất tốt.” Cô mẫu vui mừng khôn xiết nắm lấy tay Vân Tình. “Còn không mau cảm tạ tổ mẫu con, cảm tạ cả muội muội con.” Vân Tình đỏ bừng mặt, e thẹn cúi đầu, dịu dàng thi lễ với ta. “Đa tạ muội muội tác thành.”
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/ta-dong-y-nhuong-hon-su-nhung-khong-ai-biet-ta-dang-cuoi/doc/1
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay