Chương 2: Chương 2
Mặc Thiên Dạ lạnh giọng ra lệnh:
“Đổi hướng.”
Đám vệ sĩ nhìn nhau.
Một người không nhịn được lên tiếng:
“Gia chủ?”
Ánh mắt Mặc Thiên Dạ lạnh như băng.
Không hề có ý định giải thích.
“Đổi hướng ngay lập tức.”
“Vâng!”
Không ai dám hỏi thêm.
Đoàn xe lập tức thay đổi lộ trình.
Không một ai biết liệu tiếng lòng của cô bé kia có phải sự thật hay không.
Cho đến mười phút sau.
ẦM!
Một tiếng n//ổ kinh thiên động địa bất ngờ vọng tới từ phía xa.
Mặt đất dưới chân dường như cũng rung chuyển.
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu.
Ở nơi căn cứ bí mật của nhà họ Mặc tọa lạc, một cột lửa khổng lồ đang bốc thẳng lên trời.
Ánh lửa đỏ rực xé tan màn đêm.
Nhuộm sáng cả một góc chân trời.
Trong khoảnh khắc ấy.
Không một ai còn nói được lời nào.
Ánh lửa đỏ rực nhuộm sáng cả bầu trời đêm.
Tiếng nổ vọng từ xa tới.
Mặt đất dưới chân dường như cũng rung lên.
Tất cả mọi người đứng bên đường đều c.h.ế.t lặng.
Một vệ sĩ nhìn về phía chân trời đang bốc cháy, môi trắng bệch.
“Đó là…”
“Căn cứ số ba.”
Không ai nói thêm được câu nào.
Bởi mười phút trước.
Đó chính là nơi họ chuẩn bị quay về.
Nếu không có mệnh lệnh đột ngột của gia chủ.
Hơn ba mươi người có mặt ở đây lúc này có lẽ đã bị chôn cùng căn cứ.
Không khí lập tức trở nên quỷ dị.
Từng ánh mắt vô thức rơi xuống cô bé đang đứng cạnh Mặc Thiên Dạ.
Đóa Đóa vẫn chưa hiểu tại sao tất cả mọi người lại nhìn mình.
Bé ngơ ngác ôm chiếc ba lô hình bông hoa.
【Sao vậy?】
【Mặt Đóa Đóa dính bùn à?】
Một vệ sĩ suýt nữa bật ho.
Mặc Thiên Dạ im lặng nhìn đứa trẻ trước mặt.
Ba tuổi.
Gầy gò.
Chiếc váy vàng nhạt bẩn đến mức gần như không nhìn ra màu ban đầu.
Trên đầu còn dính một cọng cỏ.
Nhưng những lời vừa rồi của bé đã cứu mạng tất cả bọn họ.
“Phong tỏa tin tức.”
Giọng ông lạnh xuống.
“Điều tra toàn bộ người biết vị trí căn cứ số ba.”
“Không được bỏ sót bất kỳ ai.”
“Vâng.”
Mặc Thiên Dạ lại nhìn cô bé.
“Còn đứa trẻ này…”
Đóa Đóa lập tức ngẩng đầu.
Hai mắt tròn xoe.
Một lúc sau.
Bé dè dặt giơ hai tay về phía ông.
“Bế.”
Cả đám vệ sĩ: “…”
Gia chủ của bọn họ.
Người khiến hơn nửa giới ngầm nghe tên đã đổi sắc mặt.
Người vừa ra lệnh xử lý hơn mười sát thủ không chớp mắt.
Bây giờ đang bị một cô bé ba tuổi đòi bế.
Mặc Thiên Dạ nhìn đôi tay nhỏ trước mặt.
Ông không động.
Đóa Đóa chớp mắt.
Sau đó lại giơ cao hơn.
“Chân Đóa Đóa mỏi.”
【Cha gì mà không hiểu ý trẻ con vậy.】
【Sau này chắc chắn không có con gái thích đâu.】
Khóe miệng vài vệ sĩ đồng loạt giật giật.
Mặc Thiên Dạ: “…”
Ông cúi người.
Một tay nhấc cô bé lên.
Đóa Đóa lập tức ôm cổ ông.
Mùi sữa nhàn nhạt hòa cùng mùi bùn đất xộc vào mũi.
Mặc Thiên Dạ cứng người.
Đây là lần đầu tiên trong đời ông bế một đứa trẻ.
Đóa Đóa lại hoàn toàn không thấy có gì lạ.
Bé tự tìm một tư thế thoải mái, áp má lên vai ông.
【Cha cao ghê.】
【Ngồi trên đây nhìn được xa thật.】
Mặc Thiên Dạ im lặng quay người.
“Lên xe.”
Một vệ sĩ vội hỏi.
“Gia chủ, đứa bé…”
“Đưa về.”
Đóa Đóa vui vẻ cong mắt.
【Quả nhiên cha là người tốt.】
【Chỉ tiếc là ba tháng nữa sẽ bị phản bội, bị nổ đến mức nằm ICU hơn nửa năm.】
Bước chân Mặc Thiên Dạ khựng lại.
Ba tháng.
Phản bội.
ICU.
Ông không quay đầu.
“Lục Trầm.”
“Có.”
“Từ hôm nay, tất cả căn cứ cấp S thay đổi mật mã.”
“Những người từng tiếp xúc với hệ thống phòng thủ đều phải điều tra lại.”
Lục Trầm ngẩn ra.
“Vâng.”
Đóa Đóa dựa trên vai ông, hoàn toàn không biết rằng chỉ một câu trong lòng mình đã khiến cả hệ thống an ninh của nhà họ Mặc bước vào trạng thái chiến tranh.
…
Hai giờ sau.
Biệt thự nhà họ Mặc.
Đóa Đóa vừa bước vào đại sảnh đã bị ánh đèn pha lê làm cho hoa mắt.
Bé ngẩng đầu nhìn.
Trần nhà cao đến mức cổ bé cũng mỏi.
【Nhà to quá.】
【Chạy từ phòng khách đến nhà vệ sinh chắc Đóa Đóa tè ra quần mất.】
Người quản gia đang đi phía trước suýt vấp bậc thềm.
Mặc Thiên Dạ nhìn ông.
“Có vấn đề?”
Quản gia lập tức đứng thẳng.
“Không có.”
Đóa Đóa lại nhìn quanh.
Trong đại sảnh còn có bốn người đàn ông.
Người lớn nhất mặc sơ mi trắng, gương mặt lạnh lùng, đang cầm một tập tài liệu.
Người thứ hai đeo kính, vẻ mặt ôn hòa hơn.
Người thứ ba mặc áo blouse trắng, dường như vừa từ bệnh viện trở về.
Người cuối cùng trẻ nhất, tóc hơi rối, đang nằm dài trên sofa chơi game.
Đóa Đóa lập tức nhận ra.
【Anh cả.】
【Anh hai.】
【Anh ba.】
【Anh tư.】
Bốn người đồng loạt ngẩng đầu.
Mặc Cảnh Thâm, anh cả nhà họ Mặc, nhìn đứa trẻ trong lòng cha mình.
“Cha.”
“Đây là?”
“Nhặt được.”
Mặc Thiên Dạ đáp rất bình thản.
Cả phòng im lặng.
Mặc Tư Hành tháo kính xuống.
“Nhặt được?”
“Ven đường.”
Mặc Dư Bạch đặt cốc nước xuống.
“Vậy sao cha lại bế về?”
Người em út Mặc Trì đang chơi game bỗng bật cười.
“Chắc thấy dễ thương nên mang về nuôi.”
Ngay sau đó.
Một giọng nói non nớt vang lên trong đầu tất cả mọi người.
【Anh tư cười vui thật.】
【Không biết ba tháng nữa mất tích suốt bảy năm thì còn cười nổi không.】
Nụ cười Mặc Trì đông cứng.
Chiếc điện thoại trong tay hắn rơi thẳng xuống sofa.
Mặc Cảnh Thâm chậm rãi nhìn em trai.
Mặc Tư Hành cũng khựng lại.
Mặc Dư Bạch cau mày.
Không ai nói.
Nhưng tất cả đều biết.
Bọn họ vừa nghe thấy cùng một thứ.
Đóa Đóa lại nhìn Mặc Cảnh Thâm.
【Anh cả đẹp trai ghê.】
【Chỉ tiếc bị thư ký thân cận b.ắ.n xuyên tim.】
Mặc Cảnh Thâm: “…”
Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống.
Thư ký thân cận của hắn chỉ có hai người.
Một người đã theo hắn tám năm.
Một người là bạn học từ thời đại học.
Đóa Đóa quay sang Mặc Tư Hành.
【Anh hai trông hiền nhất.】
【Nhưng cũng t.h.ả.m nhất.】
【Bị bắt cóc rồi nhốt trong hầm ba tháng, cuối cùng còn bị ép ký chuyển nhượng cổ phần.】
Mặc Tư Hành siết c.h.ặ.t ngón tay.
Cuối cùng.
Bé nhìn Mặc Dư Bạch.
Đôi mắt tròn xoe bỗng đầy thương cảm.
【Anh ba còn đáng thương hơn.】
【Độc trong người đã tích tụ bảy năm rồi mà chẳng phát hiện.】
【Nếu không chữa, năm sau sẽ c.h.ế.t.】
Cốc nước trong tay Mặc Dư Bạch rơi xuống đất.
Choang!
Đóa Đóa giật mình.
Bé lập tức ôm cổ Mặc Thiên Dạ.
“Vỡ rồi.”
【Anh ba vụng về quá.】
Mặc Dư Bạch: “…”
Hắn là bác sĩ ngoại khoa hàng đầu Hoa Quốc.
Tay hắn chưa từng run trên bàn mổ.
Bây giờ lại bị một đứa trẻ ba tuổi đánh giá là vụng về.
Mặc Thiên Dạ nhìn bốn người con trai.
“Ngồi xuống.”
Năm phút sau.
Đóa Đóa được đặt trên sofa.
Trước mặt bé là một đĩa bánh ngọt.
Bé lập tức quên hết chuyện vừa rồi.
Hai tay ôm bánh ăn ngon lành.
Năm người đàn ông ngồi đối diện.
Không ai nói trước.
Cuối cùng Mặc Trì chịu không nổi.
Hắn chỉ vào mình.
“Con bé vừa nói em sẽ mất tích bảy năm?”
Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng đáp.
“Ta cũng nghe.”
Mặc Tư Hành nhìn cha mình.
“Cha nghe được từ lúc nào?”
“Từ khi gặp nó.”
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!