Chương 1: Chương 1

Nhà họ Mặc được xem là gia tộc bí ẩn bậc nhất Hoa Quốc. Ngoài sáng, họ chỉ là chủ của một tập đoàn vận tải xuyên quốc gia khổng lồ. Công việc kinh doanh sạch sẽ, thuế má đóng đủ, đi đến đâu cũng được người ta kính nể gọi một tiếng “Mặc tổng”. Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Trong bóng tối, nhà họ Mặc mới thực sự khiến người khác kiêng dè. Họ nắm trong tay mạng lưới tình báo lớn nhất châu Á, thế lực trải rộng hơn ba mươi quốc gia. Không ai biết tổng bộ thật sự nằm ở đâu, càng không có mấy người đủ gan động đến người của Mặc gia. Cho đến một ngày… Gia chủ Mặc Thiên Dạ tình cờ mang về một cô bé ba tuổi. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, ông chỉ bình thản tuyên bố: “Từ hôm nay, nó là con gái út của nhà họ Mặc.” Không một ai lên tiếng phản đối. Bởi ở Mặc gia, chỉ cần gia chủ muốn, cho dù là một đứa trẻ nhặt được ven đường cũng có thể một bước trở thành thiên kim tiểu thư. Thế nhưng chẳng ai ngờ… Đóa Đóa vừa bước chân vào biệt thự đã đảo đôi mắt tròn xoe, nghiêm túc quan sát từng người trong nhà. Rồi tiếng lòng non nớt của bé vang lên. 【Ơ?】 【Sao phản diện lại tích nhiều công đức hơn cả chính phái vậy?】 【Cha từng âm thầm cứu mấy nghìn đứa trẻ bị b//ắt c//óc.】 【Anh cả lén quyên góp xây hơn hai trăm trường học ở vùng núi.】 【Anh hai còn âm thầm nuôi cả một viện mồ côi.】 【Anh ba bỏ tiền chữa b//ệnh cho người nghèo suốt mười năm.】 【Anh tư thì ngày nào cũng giả làm tội phạm để đi b//ắt tội phạm thật.】 Đóa Đóa càng nghĩ càng thấy khó hiểu. 【Đây rõ ràng toàn là người tốt mà!】 Cả nhà họ Mặc: “…” Ba tháng sau. Tai họa liên tiếp ập xuống. Gia chủ bị chính thuộc hạ thân tín phản bội, căn cứ bí mật n//ổ tung. Anh cả ch//ết trong một cuộc ám s//át. Anh hai bị b//ắt c//óc. Anh ba trúng đ//ộc. Anh tư mất tích không rõ tung tích. Ngay cả Đóa Đóa cũng suýt mất mạng. Kể từ đó, giới ngầm bắt đầu truyền tai nhau một chuyện vô cùng kỳ lạ. Mỗi lần nhà họ Mặc chuẩn bị có hành động lớn, bên cạnh họ nhất định sẽ xuất hiện một cô bé ôm bình sữa. Cô bé sẽ nghiêm túc nhìn trái, ngó phải một hồi. Sau đó phán đúng vài câu. “Không đi.” “Đổi đường.” “Kẻ phản bội ở phía sau.” Và kỳ lạ hơn nữa… Mỗi lần nghe lời cô bé, nhà họ Mặc đều vừa vặn tránh được một kiếp. Dần dần, số người tìm đến Mặc gia càng lúc càng đông. Đóa Đóa chống hai má, bất lực nhìn một đám người lớn đang ngoan ngoãn xếp hàng chờ mình xem quẻ. Bé buồn bực thở dài. 【Đóa Đóa mới ba tuổi thôi mà…】 【Sao ngay cả phản diện cũng mê bói toán vậy chứ?】 ________________________________________ Chương 1 Đêm khuya. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Tiếng s//úng liên tiếp xé toạc màn đêm. Trên con đường ven biển vắng vẻ, một đoàn xe màu đen đang lao đi với tốc độ kinh người. Chiếc xe dẫn đầu đã bị b//ắn thủng hai lốp. Thân xe mất kiểm soát, lảo đảo vài vòng rồi đ//âm sầm vào lan can bên đường. Rầm! Phía sau, hơn mười chiếc xe địa hình vẫn bám riết không buông. Tiếng quát lập tức vang lên trong bộ đàm. “Bảo vệ gia chủ!” Gần như cùng lúc, cửa xe đồng loạt bật mở. Hơn hai mươi người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng lao xuống. Tiếng s//úng. Tiếng kính vỡ. Tiếng bánh xe ma sát dữ dội với mặt đường. Tất cả hòa vào nhau, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm. Năm phút sau. Mọi âm thanh đột ngột biến mất. Con đường ven biển một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Một người đàn ông cao lớn khoác áo đen chậm rãi bước qua những chiếc xe đang cháy dở. Ông phủi lớp bụi bám trên vai, ánh mắt lạnh nhạt quét qua hiện trường. “Mấy tên này…” “Lại là người của Hắc Ưng.” Người đàn ông đứng bên cạnh lập tức cúi đầu. “Gia chủ.” “Đã xử lý sạch sẽ.” Mặc Thiên Dạ chỉ khẽ gật đầu. Ngay lúc ấy. Một âm thanh hoàn toàn không nên xuất hiện ở nơi này bất ngờ truyền tới. “Oa…” “Oa…” Tiếng trẻ con khóc. Toàn bộ vệ sĩ lập tức căng thẳng. Nơi này trước không thôn xóm, sau chẳng nhà cửa. Giữa đêm hôm khuya khoắt… Sao có thể xuất hiện một đứa trẻ? Một vệ sĩ lập tức cảnh giác tiến về phía bụi cỏ ven đường. Vừa nhìn vào trong, cả người anh ta bỗng khựng lại. “Gia… gia chủ.” “Ở đây thật sự có một đứa bé.” Mặc Thiên Dạ bước tới. Ẩn giữa bụi cỏ là một cô bé chừng ba tuổi. Bé ôm c.h.ặ.t chiếc ba lô hình bông hoa trước n.g.ự.c, hai mắt đỏ hoe vì vừa khóc. Chiếc váy vàng nhạt trên người đã lấm lem bùn đất, hai búi tóc nhỏ cũng rối tung. Vừa nhìn thấy người lớn xuất hiện, Đóa Đóa lập tức ngừng khóc. Cũng đúng lúc đó. Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu bé. Hệ thống: “Đã tiến vào phạm vi mục tiêu.” Hệ thống: “Mục tiêu xác nhận, gia đình họ Mặc.” Hệ thống: “Nhiệm vụ, thay đổi vận mệnh nhà họ Mặc.” Đóa Đóa đưa bàn tay nhỏ dụi dụi mắt. Sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Chỉ một cái nhìn. Bé lập tức ngây người. Khí tím. Khí vàng. Công đức. Khí vận. Tất cả đều dày đặc đến mức khiến Đóa Đóa sửng sốt. Hai mắt bé lập tức mở tròn. 【Ủa?】 【Người này tích công đức còn nhiều hơn cả mấy vị trưởng lão trên Thiên giới nữa!】 Bước chân Mặc Thiên Dạ chợt dừng lại. Ông cau mày. Ai… Đang nói chuyện? Nhưng xung quanh không một ai mở miệng. Đóa Đóa hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của ông. Bé vẫn ngửa khuôn mặt nhỏ, tò mò quan sát Mặc Thiên Dạ. 【Bên ngoài ai cũng nói cha là đại phản diện.】 【Nhưng rõ ràng cha đã lén cứu rất nhiều người mà.】 Không chỉ Mặc Thiên Dạ. Những vệ sĩ đứng xung quanh cũng đồng loạt cứng người. Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi. Bởi chuyện gia chủ âm thầm cứu người… Ngoại trừ những thân tín tuyệt đối bên cạnh ông, người ngoài căn bản không thể biết. Nhưng cô bé này mới bao nhiêu tuổi? Ba tuổi? Đóa Đóa lại chẳng hề nhận ra bầu không khí xung quanh đã trở nên quỷ dị. Đôi mắt to tròn của bé nhanh chóng chuyển sang những người phía sau. Nhìn người thứ nhất. 【Anh cả sau này sẽ bị người thân cận phản bội.】 Nhìn sang người thứ hai. 【Anh hai sẽ bị người ta gài bẫy.】 Rồi đến người thứ ba. 【Anh ba đã trúng đ//ộc mạn tính.】 Sắc mặt những người có mặt càng lúc càng khó coi. Cuối cùng, ánh mắt Đóa Đóa dừng trên người thanh niên trẻ tuổi nhất. Đôi lông mày nhỏ lập tức nhíu c.h.ặ.t. 【Ơ?】 【Anh tư bị người ta cài thiết bị định vị lên người mà vẫn chưa biết.】 Bầu không khí lập tức đông cứng. Nhưng Đóa Đóa vẫn chưa dừng lại. Bé nghiêng đầu, dường như đang nhìn thấy thứ gì đó mà những người khác không thể nhìn thấy. 【Nếu tối nay mọi người quay về căn cứ…】 Bỗng nhiên. Đóa Đóa hít mạnh một hơi. Đôi mắt mở lớn. Khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt trắng bệch. 【Không được!】 【Tuyệt đối không thể quay về!】 【Trong căn cứ có b//om!】 Tiếng lòng non nớt vừa vang lên. Sắc mặt Mặc Thiên Dạ lập tức thay đổi. Ông đột ngột xoay người. “Không quay về căn cứ.” Mọi người sửng sốt.
🔥 Đóa Đóa Đổi Mệnh Kiếp Thứ Chín: Gia Đình Thế Giới Ngầm - Chương 1: Chương 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Nhà họ Mặc được xem là gia tộc bí ẩn bậc nhất Hoa Quốc. Ngoài sáng, họ chỉ là chủ của một tập đoàn vận tải xuyên quốc gia khổng lồ. Công việc kinh doanh sạch sẽ, thuế má đóng đủ, đi đến đâu cũng được người ta kính nể gọi một tiếng “Mặc tổng”. Nhưng đó chỉ là lớp vỏ bên ngoài. Trong bóng tối, nhà họ Mặc mới thực sự khiến người khác kiêng dè. Họ nắm trong tay mạng lưới tình báo lớn nhất châu Á, thế lực trải rộng hơn ba mươi quốc gia. Không ai biết tổng bộ thật sự nằm ở đâu, càng không có mấy người đủ gan động đến người của Mặc gia. Cho đến một ngày… Gia chủ Mặc Thiên Dạ tình cờ mang về một cô bé ba tuổi. Trước ánh mắt của tất cả mọi người, ông chỉ bình thản tuyên bố: “Từ hôm nay, nó là con gái út của nhà họ Mặc.” Không một ai lên tiếng phản đối. Bởi ở Mặc gia, chỉ cần gia chủ muốn, cho dù là một đứa trẻ nhặt được ven đường cũng có thể một bước trở thành thiên kim tiểu thư. Thế nhưng chẳng ai ngờ… Đóa Đóa vừa bước chân vào biệt thự đã đảo đôi mắt tròn xoe, nghiêm túc quan sát từng người trong nhà. Rồi tiếng lòng non nớt của bé vang lên. 【Ơ?】 【Sao phản diện lại tích nhiều công đức hơn cả chính phái vậy?】 【Cha từng âm thầm cứu mấy nghìn đứa trẻ bị b//ắt c//óc.】 【Anh cả lén quyên góp xây hơn hai trăm trường học ở vùng núi.】 【Anh hai còn âm thầm nuôi cả một viện mồ côi.】 【Anh ba bỏ tiền chữa b//ệnh cho người nghèo suốt mười năm.】 【Anh tư thì ngày nào cũng giả làm tội phạm để đi b//ắt tội phạm thật.】 Đóa Đóa càng nghĩ càng thấy khó hiểu. 【Đây rõ ràng toàn là người tốt mà!】 Cả nhà họ Mặc: “…” Ba tháng sau. Tai họa liên tiếp ập xuống. Gia chủ bị chính thuộc hạ thân tín phản bội, căn cứ bí mật n//ổ tung. Anh cả ch//ết trong một cuộc ám s//át. Anh hai bị b//ắt c//óc. Anh ba trúng đ//ộc. Anh tư mất tích không rõ tung tích. Ngay cả Đóa Đóa cũng suýt mất mạng. Kể từ đó, giới ngầm bắt đầu truyền tai nhau một chuyện vô cùng kỳ lạ. Mỗi lần nhà họ Mặc chuẩn bị có hành động lớn, bên cạnh họ nhất định sẽ xuất hiện một cô bé ôm bình sữa. Cô bé sẽ nghiêm túc nhìn trái, ngó phải một hồi. Sau đó phán đúng vài câu. “Không đi.” “Đổi đường.” “Kẻ phản bội ở phía sau.” Và kỳ lạ hơn nữa… Mỗi lần nghe lời cô bé, nhà họ Mặc đều vừa vặn tránh được một kiếp. Dần dần, số người tìm đến Mặc gia càng lúc càng đông. Đóa Đóa chống hai má, bất lực nhìn một đám người lớn đang ngoan ngoãn xếp hàng chờ mình xem quẻ. Bé buồn bực thở dài. 【Đóa Đóa mới ba tuổi thôi mà…】 【Sao ngay cả phản diện cũng mê bói toán vậy chứ?】 ________________________________________ Chương 1 Đêm khuya. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Tiếng s//úng liên tiếp xé toạc màn đêm. Trên con đường ven biển vắng vẻ, một đoàn xe màu đen đang lao đi với tốc độ kinh người. Chiếc xe dẫn đầu đã bị b//ắn thủng hai lốp. Thân xe mất kiểm soát, lảo đảo vài vòng rồi đ//âm sầm vào lan can bên đường. Rầm! Phía sau, hơn mười chiếc xe địa hình vẫn bám riết không buông. Tiếng quát lập tức vang lên trong bộ đàm. “Bảo vệ gia chủ!” Gần như cùng lúc, cửa xe đồng loạt bật mở. Hơn hai mươi người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng lao xuống. Tiếng s//úng. Tiếng kính vỡ. Tiếng bánh xe ma sát dữ dội với mặt đường. Tất cả hòa vào nhau, phá tan sự yên tĩnh của màn đêm. Năm phút sau. Mọi âm thanh đột ngột biến mất. Con đường ven biển một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Một người đàn ông cao lớn khoác áo đen chậm rãi bước qua những chiếc xe đang cháy dở. Ông phủi lớp bụi bám trên vai, ánh mắt lạnh nhạt quét qua hiện trường. “Mấy tên này…” “Lại là người của Hắc Ưng.” Người đàn ông đứng bên cạnh lập tức cúi đầu. “Gia chủ.” “Đã xử lý sạch sẽ.” Mặc Thiên Dạ chỉ khẽ gật đầu. Ngay lúc ấy. Một âm thanh hoàn toàn không nên xuất hiện ở nơi này bất ngờ truyền tới. “Oa…” “Oa…” Tiếng trẻ con khóc. Toàn bộ vệ sĩ lập tức căng thẳng. Nơi này trước không thôn xóm, sau chẳng nhà cửa. Giữa đêm hôm khuya khoắt… Sao có thể xuất hiện một đứa trẻ? Một vệ sĩ lập tức cảnh giác tiến về phía bụi cỏ ven đường. Vừa nhìn vào trong, cả người anh ta bỗng khựng lại. “Gia… gia chủ.” “Ở đây thật sự có một đứa bé.” Mặc Thiên Dạ bước tới. Ẩn giữa bụi cỏ là một cô bé chừng ba tuổi. Bé ôm c.h.ặ.t chiếc ba lô hình bông hoa trước n.g.ự.c, hai mắt đỏ hoe vì vừa khóc. Chiếc váy vàng nhạt trên người đã lấm lem bùn đất, hai búi tóc nhỏ cũng rối tung. Vừa nhìn thấy người lớn xuất hiện, Đóa Đóa lập tức ngừng khóc. Cũng đúng lúc đó. Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu bé. Hệ thống: “Đã tiến vào phạm vi mục tiêu.” Hệ thống: “Mục tiêu xác nhận, gia đình họ Mặc.” Hệ thống: “Nhiệm vụ, thay đổi vận mệnh nhà họ Mặc.” Đóa Đóa đưa bàn tay nhỏ dụi dụi mắt. Sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Chỉ một cái nhìn. Bé lập tức ngây người. Khí tím. Khí vàng. Công đức. Khí vận. Tất cả đều dày đặc đến mức khiến Đóa Đóa sửng sốt. Hai mắt bé lập tức mở tròn. 【Ủa?】 【Người này tích công đức còn nhiều hơn cả mấy vị trưởng lão trên Thiên giới nữa!】 Bước chân Mặc Thiên Dạ chợt dừng lại. Ông cau mày. Ai… Đang nói chuyện? Nhưng xung quanh không một ai mở miệng. Đóa Đóa hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của ông. Bé vẫn ngửa khuôn mặt nhỏ, tò mò quan sát Mặc Thiên Dạ. 【Bên ngoài ai cũng nói cha là đại phản diện.】 【Nhưng rõ ràng cha đã lén cứu rất nhiều người mà.】 Không chỉ Mặc Thiên Dạ. Những vệ sĩ đứng xung quanh cũng đồng loạt cứng người. Ánh mắt mọi người lập tức thay đổi. Bởi chuyện gia chủ âm thầm cứu người… Ngoại trừ những thân tín tuyệt đối bên cạnh ông, người ngoài căn bản không thể biết. Nhưng cô bé này mới bao nhiêu tuổi? Ba tuổi? Đóa Đóa lại chẳng hề nhận ra bầu không khí xung quanh đã trở nên quỷ dị. Đôi mắt to tròn của bé nhanh chóng chuyển sang những người phía sau. Nhìn người thứ nhất. 【Anh cả sau này sẽ bị người thân cận phản bội.】 Nhìn sang người thứ hai. 【Anh hai sẽ bị người ta gài bẫy.】 Rồi đến người thứ ba. 【Anh ba đã trúng đ//ộc mạn tính.】 Sắc mặt những người có mặt càng lúc càng khó coi. Cuối cùng, ánh mắt Đóa Đóa dừng trên người thanh niên trẻ tuổi nhất. Đôi lông mày nhỏ lập tức nhíu c.h.ặ.t. 【Ơ?】 【Anh tư bị người ta cài thiết bị định vị lên người mà vẫn chưa biết.】 Bầu không khí lập tức đông cứng. Nhưng Đóa Đóa vẫn chưa dừng lại. Bé nghiêng đầu, dường như đang nhìn thấy thứ gì đó mà những người khác không thể nhìn thấy. 【Nếu tối nay mọi người quay về căn cứ…】 Bỗng nhiên. Đóa Đóa hít mạnh một hơi. Đôi mắt mở lớn. Khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt trắng bệch. 【Không được!】 【Tuyệt đối không thể quay về!】 【Trong căn cứ có b//om!】 Tiếng lòng non nớt vừa vang lên. Sắc mặt Mặc Thiên Dạ lập tức thay đổi. Ông đột ngột xoay người. “Không quay về căn cứ.” Mọi người sửng sốt. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/doa-doa-doi-menh-kiep-thu-chin-gia-dinh-the-gioi-ngam/doc/1 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!