Chương 3: Chương 3

Mặc Thiên Dạ kể ngắn gọn chuyện căn cứ. Sắc mặt bốn người dần thay đổi. Mặc Dư Bạch lập tức đứng lên. “Tôi đi xét nghiệm.” Đóa Đóa vừa c.ắ.n một miếng bánh đã ngẩng đầu. “Anh ba đi đâu?” “Bệnh viện.” Bé nghiêng đầu. 【Đi xét nghiệm bình thường cũng vô dụng.】 【Loại độc đó là Cửu Tức Tán, chỉ khi kiểm tra chỉ số kim loại hiếm trong tóc mới phát hiện được.】 Mặc Dư Bạch đứng khựng trước cửa. Hai giây sau. Hắn quay lại. “Cha.” “Con đổi phòng xét nghiệm.” Đóa Đóa tiếp tục ăn bánh. Mặc Cảnh Thâm mở điện thoại. “Cha, con sẽ kiểm tra lại hai thư ký.” 【Kiểm tra có ích gì đâu.】 【Kẻ phản bội đâu phải thư ký.】 Ngón tay Mặc Cảnh Thâm dừng giữa màn hình. 【Là người lái xe tên A Kiệt mà anh cả coi như anh em ấy.】 Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống. Mặc Cảnh Thâm chậm rãi ngẩng đầu. A Kiệt. Theo hắn mười hai năm. Từng chắn một viên đạn cho hắn. Nếu không phải Đóa Đóa nói. Hắn tuyệt đối không bao giờ nghi ngờ người này. Mặc Thiên Dạ chỉ nói hai chữ. “Điều tra.” “Vâng.” Mặc Tư Hành nhìn cô bé đang ăn đến hai má phồng lên. “Còn chuyện của tôi?” Đóa Đóa ngẩng đầu. “Anh hai muốn ăn bánh không?” “Không.” “Ngon lắm.” “…” Mặc Tư Hành kiên nhẫn hỏi. “Đóa Đóa.” “Dạ?” “Em thấy anh sắp gặp nguy hiểm à?” Đóa Đóa chớp mắt. Bé không biết mình đã nói ra tiếng lòng. Bé chỉ lắc đầu. “Không biết.” 【Hệ thống nói không được tiết lộ thiên cơ trực tiếp.】 【Nếu Đóa Đóa nói ra sẽ bị sét đánh vào mông.】 Mặc Tư Hành: “…” Mặc Trì cúi đầu, vai run lên. Mặc Thiên Dạ lạnh lùng nhìn hắn. “Buồn cười?” “Không.” Mặc Trì lập tức ngồi nghiêm chỉnh. Nhưng trong lòng lại nghĩ. Một cô bé ba tuổi. Sợ nhất không phải thay đổi vận mệnh. Mà là bị sét đánh vào mông. … Sáng hôm sau. Nhà họ Mặc náo loạn. Kết quả xét nghiệm của Mặc Dư Bạch được gửi tới lúc sáu giờ. Trong tóc hắn thật sự có dấu vết của một loại kim loại hiếm. Sau nhiều lần kiểm tra chéo. Cuối cùng xác nhận. Hắn đã bị đầu độc trong thời gian dài. Nguồn độc đến từ một loại t.h.u.ố.c bổ hắn uống mỗi tháng. Người gửi t.h.u.ố.c. Là viện trưởng cũ từng dìu dắt hắn. Mặc Dư Bạch ngồi trong phòng làm việc suốt một giờ. Không nói câu nào. Bảy năm. Một người hắn coi như thầy đã âm thầm muốn lấy mạng hắn suốt bảy năm. Cùng lúc đó. Mặc Cảnh Thâm cũng nhận được báo cáo. A Kiệt có một tài khoản bí mật ở nước ngoài. Ba tháng trước. Tài khoản ấy nhận được ba triệu đô. Nguồn tiền cuối cùng truy về một tổ chức. Hắc Ưng. Mặc Cảnh Thâm nhìn báo cáo rất lâu. Sau đó gọi A Kiệt vào. Nửa giờ sau. Tiếng súng vang lên trong kho hàng. A Kiệt bị bắt sống. Trong điện thoại của hắn còn lưu bản đồ đường đi của Mặc Cảnh Thâm vào ngày diễn ra buổi đấu giá tháng sau. Theo kế hoạch ban đầu. Đó chính là ngày Mặc Cảnh Thâm sẽ c.h.ế.t. Cùng ngày. Mặc Trì bị kiểm tra toàn thân. Cuối cùng phát hiện một thiết bị định vị chỉ nhỏ bằng hạt gạo được cấy dưới lớp da sau vai. Hắn nhìn thứ vừa được lấy ra. Lần đầu tiên hoàn toàn không cười nổi. Đóa Đóa lúc ấy đang ngồi trong vườn chơi bong bóng xà phòng. Bé hoàn toàn không biết bốn câu lẩm bẩm trong lòng đã khiến nhà họ Mặc đào ra ba con d.a.o đang giấu trong bóng tối. Mặc Thiên Dạ đứng bên cửa sổ nhìn bé. Quản gia đứng phía sau. “Gia chủ.” “Đã điều tra lai lịch cô bé.” “Không có giấy khai sinh.” “Không có hộ khẩu.” “Không có dữ liệu cha mẹ.” “Camera giao thông cũng không ghi lại ai đưa cô bé tới đoạn đường tối qua.” “Giống như…” Ông do dự. “Giống như đột nhiên xuất hiện.” Mặc Thiên Dạ nhìn Đóa Đóa. Bé đang cố thổi một quả bong bóng thật lớn. Hai má phồng lên. Sau đó bong bóng nổ thẳng lên mặt. Bé ngơ ngác mất hai giây. Rồi lại cười khanh khách. Một đứa trẻ như vậy. Lại biết trước tương lai. “Không cần điều tra nữa.” Quản gia sửng sốt. “Gia chủ?” Mặc Thiên Dạ quay người. “Từ hôm nay.” “Nó là con gái út của nhà họ Mặc.” … Tin tức nhà họ Mặc đột nhiên có thêm một tiểu thư nhanh chóng truyền khắp giới thượng lưu. Không ai biết cô bé từ đâu tới. Chỉ biết Mặc Thiên Dạ tự mình đưa về. Còn trực tiếp cho nhập gia phả. Tên đầy đủ. Mặc Đóa Đóa. Trong một bữa tiệc. Có người cười nói. “Chẳng qua chỉ là đứa trẻ nhặt ven đường.” Ba ngày sau. Công ty người đó bị phát hiện trốn thuế. Một tuần sau. Gia tộc tuyên bố phá sản. Từ đó. Không ai dám gọi Mặc Đóa Đóa là đứa trẻ nhặt ven đường nữa. Đóa Đóa cũng nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới. Buổi sáng. Anh cả đưa đi ăn sáng. Buổi trưa. Anh hai mua đồ chơi. Buổi chiều. Anh ba kiểm tra sức khỏe. Buổi tối. Anh tư lén đưa đi ăn kem. Mặc Thiên Dạ phát hiện. Kem bị tịch thu. Mặc Trì bị phạt đứng. Đóa Đóa ôm chân cha khóc. “Cha xấu.” Mặc Thiên Dạ nhìn bé. “Đau bụng thì ai chịu?” Đóa Đóa mếu máo. “Đóa Đóa.” “Vậy không được ăn.” “Nhưng bụng là của Đóa Đóa.” “…” Mặc Thiên Dạ lần đầu tiên phát hiện. Đàm phán với ba tập đoàn tài chính còn dễ hơn nói lý với trẻ ba tuổi. … Hai tháng trôi qua. Mọi thứ tưởng như đã yên ổn. Cho đến một đêm. Đóa Đóa đang ngủ bỗng bật dậy. “Hệ thống?” Một màn sáng vô hình xuất hiện trước mắt bé. 【Cảnh báo.】 【Tiến độ cốt truyện đã thay đổi.】 【Kẻ phản diện ẩn đã hành động sớm.】 Đóa Đóa dụi mắt. “Là ai?” 【Không xác định.】 【Thời gian t.a.i n.ạ.n dự kiến: trong vòng bảy mươi hai giờ.】 Đóa Đóa lập tức tỉnh ngủ. Bé bò xuống giường. Chân vừa chạm đất đã vướng chăn. Bịch! Cả người ngã sấp. Hai giây sau. Đóa Đóa bò dậy. “Không đau.” Bé kéo cửa chạy ra ngoài. Lúc ấy đã gần hai giờ sáng. Mặc Thiên Dạ vẫn ở thư phòng. Cửa đột nhiên bị đẩy ra. Một cái đầu nhỏ thò vào. “Cha.” Mặc Thiên Dạ ngẩng lên. “Sao chưa ngủ?” Đóa Đóa chạy tới. Bé không biết phải giải thích thế nào. Chỉ có thể ôm chân ông. “Ngày mai không đi làm.” Mặc Thiên Dạ hạ mắt. “Tại sao?” “Không đi.” 【Hệ thống không cho Đóa Đóa nói.】 【Nhưng ba ngày tới chắc chắn có chuyện.】 Mặc Thiên Dạ lập tức hiểu. Ông bế bé lên. “Được.” Đóa Đóa ngạc nhiên. “Cha không hỏi nữa à?” “Không.” 【Cha dễ nói chuyện ghê.】 【Anh cả chắc cũng phải giữ ở nhà.】 【Anh hai nữa.】 【Anh ba.】 【Anh tư.】 Mặc Thiên Dạ cầm điện thoại. “Mặc Cảnh Thâm.” “Ngày mai hủy lịch.” Đầu dây bên kia im lặng hai giây. “Là Đóa Đóa?” “Ừ.” “Con biết rồi.” Năm phút sau. Bốn anh em đều nhận được lệnh. Không ai rời khỏi biệt thự trong ba ngày. Mặc Trì là người đầu tiên chạy tới phòng Đóa Đóa. Hắn ôm gối. “Em gái.” “Cho anh ngủ ké.” Đóa Đóa ôm chăn. “Không.” “Tại sao?” “Anh giành chăn.” “Anh có thể mang chăn riêng.” “Anh còn ngáy.” Mặc Trì trợn mắt. “Ai nói?” Đóa Đóa chỉ vào mình. “Đóa Đóa nghe.” Mặc Trì: “…” Ngày hôm sau. Biệt thự bước vào trạng thái phong tỏa. Không ai ra ngoài. Không tiếp khách. Tất cả thức ăn đều được kiểm tra. Hệ thống an ninh tăng lên cấp cao nhất. Ngày đầu tiên. Không có gì xảy ra.
🔥 Đóa Đóa Đổi Mệnh Kiếp Thứ Chín: Gia Đình Thế Giới Ngầm - Chương 3: Chương 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Mặc Thiên Dạ kể ngắn gọn chuyện căn cứ. Sắc mặt bốn người dần thay đổi. Mặc Dư Bạch lập tức đứng lên. “Tôi đi xét nghiệm.” Đóa Đóa vừa c.ắ.n một miếng bánh đã ngẩng đầu. “Anh ba đi đâu?” “Bệnh viện.” Bé nghiêng đầu. 【Đi xét nghiệm bình thường cũng vô dụng.】 【Loại độc đó là Cửu Tức Tán, chỉ khi kiểm tra chỉ số kim loại hiếm trong tóc mới phát hiện được.】 Mặc Dư Bạch đứng khựng trước cửa. Hai giây sau. Hắn quay lại. “Cha.” “Con đổi phòng xét nghiệm.” Đóa Đóa tiếp tục ăn bánh. Mặc Cảnh Thâm mở điện thoại. “Cha, con sẽ kiểm tra lại hai thư ký.” 【Kiểm tra có ích gì đâu.】 【Kẻ phản bội đâu phải thư ký.】 Ngón tay Mặc Cảnh Thâm dừng giữa màn hình. 【Là người lái xe tên A Kiệt mà anh cả coi như anh em ấy.】 Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống. Mặc Cảnh Thâm chậm rãi ngẩng đầu. A Kiệt. Theo hắn mười hai năm. Từng chắn một viên đạn cho hắn. Nếu không phải Đóa Đóa nói. Hắn tuyệt đối không bao giờ nghi ngờ người này. Mặc Thiên Dạ chỉ nói hai chữ. “Điều tra.” “Vâng.” Mặc Tư Hành nhìn cô bé đang ăn đến hai má phồng lên. “Còn chuyện của tôi?” Đóa Đóa ngẩng đầu. “Anh hai muốn ăn bánh không?” “Không.” “Ngon lắm.” “…” Mặc Tư Hành kiên nhẫn hỏi. “Đóa Đóa.” “Dạ?” “Em thấy anh sắp gặp nguy hiểm à?” Đóa Đóa chớp mắt. Bé không biết mình đã nói ra tiếng lòng. Bé chỉ lắc đầu. “Không biết.” 【Hệ thống nói không được tiết lộ thiên cơ trực tiếp.】 【Nếu Đóa Đóa nói ra sẽ bị sét đánh vào mông.】 Mặc Tư Hành: “…” Mặc Trì cúi đầu, vai run lên. Mặc Thiên Dạ lạnh lùng nhìn hắn. “Buồn cười?” “Không.” Mặc Trì lập tức ngồi nghiêm chỉnh. Nhưng trong lòng lại nghĩ. Một cô bé ba tuổi. Sợ nhất không phải thay đổi vận mệnh. Mà là bị sét đánh vào mông. … Sáng hôm sau. Nhà họ Mặc náo loạn. Kết quả xét nghiệm của Mặc Dư Bạch được gửi tới lúc sáu giờ. Trong tóc hắn thật sự có dấu vết của một loại kim loại hiếm. Sau nhiều lần kiểm tra chéo. Cuối cùng xác nhận. Hắn đã bị đầu độc trong thời gian dài. Nguồn độc đến từ một loại t.h.u.ố.c bổ hắn uống mỗi tháng. Người gửi t.h.u.ố.c. Là viện trưởng cũ từng dìu dắt hắn. Mặc Dư Bạch ngồi trong phòng làm việc suốt một giờ. Không nói câu nào. Bảy năm. Một người hắn coi như thầy đã âm thầm muốn lấy mạng hắn suốt bảy năm. Cùng lúc đó. Mặc Cảnh Thâm cũng nhận được báo cáo. A Kiệt có một tài khoản bí mật ở nước ngoài. Ba tháng trước. Tài khoản ấy nhận được ba triệu đô. Nguồn tiền cuối cùng truy về một tổ chức. Hắc Ưng. Mặc Cảnh Thâm nhìn báo cáo rất lâu. Sau đó gọi A Kiệt vào. Nửa giờ sau. Tiếng súng vang lên trong kho hàng. A Kiệt bị bắt sống. Trong điện thoại của hắn còn lưu bản đồ đường đi của Mặc Cảnh Thâm vào ngày diễn ra buổi đấu giá tháng sau. Theo kế hoạch ban đầu. Đó chính là ngày Mặc Cảnh Thâm sẽ c.h.ế.t. Cùng ngày. Mặc Trì bị kiểm tra toàn thân. Cuối cùng phát hiện một thiết bị định vị chỉ nhỏ bằng hạt gạo được cấy dưới lớp da sau vai. Hắn nhìn thứ vừa được lấy ra. Lần đầu tiên hoàn toàn không cười nổi. Đóa Đóa lúc ấy đang ngồi trong vườn chơi bong bóng xà phòng. Bé hoàn toàn không biết bốn câu lẩm bẩm trong lòng đã khiến nhà họ Mặc đào ra ba con d.a.o đang giấu trong bóng tối. Mặc Thiên Dạ đứng bên cửa sổ nhìn bé. Quản gia đứng phía sau. “Gia chủ.” “Đã điều tra lai lịch cô bé.” “Không có giấy khai sinh.” “Không có hộ khẩu.” “Không có dữ liệu cha mẹ.” “Camera giao thông cũng không ghi lại ai đưa cô bé tới đoạn đường tối qua.” “Giống như…” Ông do dự. “Giống như đột nhiên xuất hiện.” Mặc Thiên Dạ nhìn Đóa Đóa. Bé đang cố thổi một quả bong bóng thật lớn. Hai má phồng lên. Sau đó bong bóng nổ thẳng lên mặt. Bé ngơ ngác mất hai giây. Rồi lại cười khanh khách. Một đứa trẻ như vậy. Lại biết trước tương lai. “Không cần điều tra nữa.” Quản gia sửng sốt. “Gia chủ?” Mặc Thiên Dạ quay người. “Từ hôm nay.” “Nó là con gái út của nhà họ Mặc.” … Tin tức nhà họ Mặc đột nhiên có thêm một tiểu thư nhanh chóng truyền khắp giới thượng lưu. Không ai biết cô bé từ đâu tới. Chỉ biết Mặc Thiên Dạ tự mình đưa về. Còn trực tiếp cho nhập gia phả. Tên đầy đủ. Mặc Đóa Đóa. Trong một bữa tiệc. Có người cười nói. “Chẳng qua chỉ là đứa trẻ nhặt ven đường.” Ba ngày sau. Công ty người đó bị phát hiện trốn thuế. Một tuần sau. Gia tộc tuyên bố phá sản. Từ đó. Không ai dám gọi Mặc Đóa Đóa là đứa trẻ nhặt ven đường nữa. Đóa Đóa cũng nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới. Buổi sáng. Anh cả đưa đi ăn sáng. Buổi trưa. Anh hai mua đồ chơi. Buổi chiều. Anh ba kiểm tra sức khỏe. Buổi tối. Anh tư lén đưa đi ăn kem. Mặc Thiên Dạ phát hiện. Kem bị tịch thu. Mặc Trì bị phạt đứng. Đóa Đóa ôm chân cha khóc. “Cha xấu.” Mặc Thiên Dạ nhìn bé. “Đau bụng thì ai chịu?” Đóa Đóa mếu máo. “Đóa Đóa.” “Vậy không được ăn.” “Nhưng bụng là của Đóa Đóa.” “…” Mặc Thiên Dạ lần đầu tiên phát hiện. Đàm phán với ba tập đoàn tài chính còn dễ hơn nói lý với trẻ ba tuổi. … Hai tháng trôi qua. Mọi thứ tưởng như đã yên ổn. Cho đến một đêm. Đóa Đóa đang ngủ bỗng bật dậy. “Hệ thống?” Một màn sáng vô hình xuất hiện trước mắt bé. 【Cảnh báo.】 【Tiến độ cốt truyện đã thay đổi.】 【Kẻ phản diện ẩn đã hành động sớm.】 Đóa Đóa dụi mắt. “Là ai?” 【Không xác định.】 【Thời gian t.a.i n.ạ.n dự kiến: trong vòng bảy mươi hai giờ.】 Đóa Đóa lập tức tỉnh ngủ. Bé bò xuống giường. Chân vừa chạm đất đã vướng chăn. Bịch! Cả người ngã sấp. Hai giây sau. Đóa Đóa bò dậy. “Không đau.” Bé kéo cửa chạy ra ngoài. Lúc ấy đã gần hai giờ sáng. Mặc Thiên Dạ vẫn ở thư phòng. Cửa đột nhiên bị đẩy ra. Một cái đầu nhỏ thò vào. “Cha.” Mặc Thiên Dạ ngẩng lên. “Sao chưa ngủ?” Đóa Đóa chạy tới. Bé không biết phải giải thích thế nào. Chỉ có thể ôm chân ông. “Ngày mai không đi làm.” Mặc Thiên Dạ hạ mắt. “Tại sao?” “Không đi.” 【Hệ thống không cho Đóa Đóa nói.】 【Nhưng ba ngày tới chắc chắn có chuyện.】 Mặc Thiên Dạ lập tức hiểu. Ông bế bé lên. “Được.” Đóa Đóa ngạc nhiên. “Cha không hỏi nữa à?” “Không.” 【Cha dễ nói chuyện ghê.】 【Anh cả chắc cũng phải giữ ở nhà.】 【Anh hai nữa.】 【Anh ba.】 【Anh tư.】 Mặc Thiên Dạ cầm điện thoại. “Mặc Cảnh Thâm.” “Ngày mai hủy lịch.” Đầu dây bên kia im lặng hai giây. “Là Đóa Đóa?” “Ừ.” “Con biết rồi.” Năm phút sau. Bốn anh em đều nhận được lệnh. Không ai rời khỏi biệt thự trong ba ngày. Mặc Trì là người đầu tiên chạy tới phòng Đóa Đóa. Hắn ôm gối. “Em gái.” “Cho anh ngủ ké.” Đóa Đóa ôm chăn. “Không.” “Tại sao?” “Anh giành chăn.” “Anh có thể mang chăn riêng.” “Anh còn ngáy.” Mặc Trì trợn mắt. “Ai nói?” Đóa Đóa chỉ vào mình. “Đóa Đóa nghe.” Mặc Trì: “…” Ngày hôm sau. Biệt thự bước vào trạng thái phong tỏa. Không ai ra ngoài. Không tiếp khách. Tất cả thức ăn đều được kiểm tra. Hệ thống an ninh tăng lên cấp cao nhất. Ngày đầu tiên. Không có gì xảy ra. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/doa-doa-doi-menh-kiep-thu-chin-gia-dinh-the-gioi-ngam/doc/3 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!