Chương 2: Chương 2

Một bé gái khoảng năm tuổi mặc váy màu xanh dương nhạt pastel, tóc buộc hai bên, trên lưng đeo balo hình thỏ. Bé đang cưỡi trên lưng một con chó vàng già. Phía trước còn có một con quạ đen bay dẫn đường. Đậu Đậu ôm c.h.ặ.t cổ Đại Hoàng. “Chậm một chút!” Đại Hoàng bất mãn. 【Vừa nãy còn bảo nhanh lên!】 “Em sợ ngã!” 【Phiền thật.】 Miệng nói phiền. Nhưng tốc độ lập tức chậm lại. Đậu Đậu cúi đầu. “Đại Hoàng tốt nhất.” Tai Đại Hoàng dựng lên. Cái đuôi suýt nữa vẫy giữa lúc đang chạy. 【Đương nhiên.】 Phía trước. Tiểu Hắc đột nhiên kêu. 【Tới rồi!】 Đậu Đậu ngẩng đầu. Cách đó không xa đã có rất nhiều người tụ tập. Một chiếc xe màu đen đ//âm nghiêng vào hàng rào ven đường. Đầu xe biến dạng. Khói trắng từ từ bốc lên. Có người đang gọi cứu hộ. Đậu Đậu lập tức trượt xuống khỏi lưng Đại Hoàng. Bé chạy tới. Một người lớn thấy vậy vội vàng cản lại. “Bé con!” “Không được tới gần.” “Nguy hiểm lắm.” Đậu Đậu nhón chân nhìn. Qua lớp kính vỡ, bé nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang bất tỉnh bên trong. Anh mặc áo sơ mi đen. Trán bị thương. M//áu chảy xuống một bên mặt. Đậu Đậu lập tức lo lắng. “Chú ấy còn sống không ạ?” Người bên cạnh nói. “Còn thở.” “Cứu hộ sắp tới rồi.” Đậu Đậu vừa định thở phào. Một giọng nói yếu ớt bỗng vang lên. 【Chủ nhân…】 Đậu Đậu khựng lại. Bé quay đầu. “Có ai nói chuyện không?” Người lớn xung quanh ngơ ngác. “Không.” Giọng nói kia lại vang lên. Rất yếu. Gần như sắp không nghe thấy. 【Cứu chủ nhân trước…】 【Đừng để chủ nhân ch//ết…】 Đậu Đậu lập tức nhìn xuống chiếc xe. Không phải người. Là động vật. Bé chạy vòng sang bên kia. “Ở đâu?” 【Dưới ghế…】 【Tôi bị kẹt…】 Đậu Đậu mở to mắt. Bé quay đầu chạy tới chỗ cảnh s//át giao thông vừa tới. “Chú ơi!” “Trong xe còn có một chú chó!” Người kia khựng lại. “Chó?” “Vâng!” Đậu Đậu chỉ hàng ghế sau. “Nó ở dưới ghế!” “Chân bị kẹt rồi!” Ban đầu mọi người còn tưởng bé nhìn thấy từ trước. Nhưng từ góc này hoàn toàn không thể nhìn xuống gầm ghế. Một nhân viên cứu hộ vẫn lập tức kiểm tra. Đèn pin soi vào. Người kia bỗng gọi lớn. “Có chó thật!” “Ở dưới này!” Đậu Đậu lập tức thở phào. Đội cứu hộ nhanh chóng bắt đầu phá cửa. Người đàn ông được đưa ra trước. Sau đó đến con chó. Đó là một con Samoyed nhỏ. Bộ lông trắng dính đầy bụi. Một chân bị thương. Vừa được đặt xuống, nó đã cố gắng đứng dậy. 【Chủ nhân.】 【Chủ nhân!】 Nó muốn chạy tới chỗ người đàn ông. Nhưng chân vừa chạm đất đã ngã xuống. Đậu Đậu lập tức ngồi xổm trước mặt nó. “Đừng chạy.” Con chó nhỏ khựng lại. Nó ngẩng đầu. 【Ngươi…】 【Ngươi nghe thấy tôi?】 Đậu Đậu vội vàng đặt một ngón tay lên môi. “Suỵt.” Bé nhìn xung quanh. Rồi ghé sát lại. “Đây là bí mật.” Con chó nhỏ ngơ ngác nhìn bé. Đậu Đậu chỉ người đàn ông đang được đưa lên cáng. “Chủ nhân của anh sẽ không sao đâu.” Con chó vẫn run rẩy. 【Thật không?】 “Thật.” Đậu Đậu rất nghiêm túc. “Các chú ấy đang cứu anh ấy.” Con chó nhìn về phía cáng. Một lúc lâu sau mới cúi đầu. 【Cảm ơn.】 Đậu Đậu lắc đầu. “Không phải em phát hiện.” Bé quay lại chỉ Tiểu Hắc. “Là anh ấy báo tin.” Tiểu Hắc lập tức ưỡn n.g.ự.c. 【Đúng!】 【Chính là ta!】 Đại Hoàng đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn. 【Ngươi chỉ biết bay tới báo tin.】 【Ta mới là người cõng Đậu Đậu.】 Tiểu Hắc lập tức tức giận. 【Không có ta ngươi biết đường à?】 【Không có ta ngươi chạy tới đây làm gì?】 【Không có ta—】 “Đừng cãi nữa.” Đậu Đậu ôm đầu. Hai con vật cùng im miệng. Một lúc sau. Đại Hoàng quay mặt sang bên. 【Ta nhường nó vì nó là chim.】 Tiểu Hắc xù lông. 【Ngươi nói ai là chim?!】 Đậu Đậu: “…” Anh vốn là chim mà. Đúng lúc đó. Nhân viên y tế chuẩn bị đóng cửa xe cấp cứu. Con Samoyed nhỏ lập tức hoảng lên. 【Chủ nhân!】 Đậu Đậu vội vàng chạy tới. “Chú ơi!” “Cho chú chó này đi cùng được không?” Nhân viên y tế hơi khó xử. Nhưng cuối cùng vẫn có người nhận lấy nó. Con chó nhỏ được ôm lên. Trước khi cửa xe đóng lại, nó quay đầu nhìn Đậu Đậu. 【Tôi tên Tiểu Bạch.】 【Tôi sẽ nhớ ngươi.】 Đậu Đậu lập tức vẫy tay. “Em tên Đậu Đậu!” Cửa xe đóng lại. Xe cấp cứu rời đi. Đậu Đậu đứng bên đường nhìn theo. Tiểu Hắc đáp xuống đầu bé. 【Cục bột nhỏ lập công rồi.】 Đậu Đậu lập tức đưa tay đẩy nó. “Đừng đứng trên đầu em.” 【Tóc mềm.】 “Không được.” 【Ta thích.】 “Xuống.” 【Không.】 Đậu Đậu suy nghĩ. “Hôm nay không có hạt hướng dương.” Tiểu Hắc lập tức bay xuống. 【Ta vốn cũng không muốn đứng.】 Đại Hoàng nhìn nó. 【Không có tiền đồ.】 Tiểu Hắc: 【…】 Ba ngày sau. Một đoàn xe màu đen dừng trước cô nhi viện. Những đứa trẻ đang chơi trong sân lập tức chạy tới cửa nhìn. “Xe đẹp quá!” “Có nhiều xe ghê!” Đậu Đậu cũng tò mò ngó ra. Chiếc xe đầu tiên mở cửa. Một người đàn ông bước xuống. Anh rất cao. Mặc áo sơ mi đen và quần dài cùng màu. Trán vẫn còn dán băng. Gương mặt hơi nhợt nhạt sau t//ai n//ạn, nhưng khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám tới gần. Đậu Đậu nhìn hai giây. Bỗng nhận ra. “Là chú hôm trước.” Đại Hoàng đang nằm dưới gốc cây lập tức ngẩng đầu. 【Người bị đ//âm xe?】 “Ừm.” 【Hắn tới làm gì?】 Đậu Đậu cũng không biết. Người đàn ông đi cùng viện trưởng vào sân. Anh tên Thẩm Cảnh Hoài. Hai mươi chín tuổi. Người đứng đầu nhà họ Thẩm. Ba ngày trước, trên đường tới công ty, xe của anh bất ngờ mất lái. Nếu đội cứu hộ chậm thêm vài phút, hậu quả rất khó nói. Sau khi tỉnh lại, chuyện đầu tiên Thẩm Cảnh Hoài hỏi chính là cô bé ở hiện trường. Anh vốn chỉ muốn tìm người. Cảm ơn. Sau đó bồi thường một khoản thích hợp cho cô nhi viện. Nhưng vừa bước vào sân, ánh mắt anh đã dừng lại. Dưới gốc cây cách đó không xa. Một bé gái mặc váy màu xanh dương nhạt pastel đang ngồi xổm. Trước mặt bé là một con chó vàng già. Đậu Đậu lấy trong túi ra một miếng bánh quy. Bẻ đôi. Một nửa cho Đại Hoàng. Một nửa bỏ vào miệng mình. Đại Hoàng ăn xong lập tức nhìn nửa còn lại. 【Một miếng nữa.】 Đậu Đậu lắc đầu. “Không được.” 【Ta chưa no.】 “Em cũng chưa no.” Đại Hoàng nhìn bé. Sau đó cúi đầu. 【Vậy ngươi ăn đi.】 Đậu Đậu chớp mắt. Bé suy nghĩ. Rồi lại bẻ nửa miếng bánh còn lại. “Chia tiếp.” Đại Hoàng lập tức ngẩng đầu. 【Đậu Đậu tốt nhất!】 Thẩm Cảnh Hoài đứng cách đó vài mét. Không hiểu vì sao. Anh nhìn cảnh ấy rất lâu. Viện trưởng gọi. “Đậu Đậu.” Đậu Đậu quay đầu. Bé lập tức chạy tới. “Viện trưởng.” Sau đó nhìn Thẩm Cảnh Hoài. “Chú tỉnh rồi ạ?” Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé. “Ừ.” Đậu Đậu lập tức cười. “Tiểu Bạch đâu ạ?” Thẩm Cảnh Hoài hơi bất ngờ. “Con biết tên nó?” Đậu Đậu khựng lại. Hỏng rồi. Bé vội vàng đảo mắt. “Hôm đó…” “Hôm đó con nghe chú cứu hộ gọi.” Thẩm Cảnh Hoài không nghi ngờ. “Ở nhà.” “Chân bị thương, bác sĩ không cho chạy.” Đậu Đậu thở phào. “Vậy là tốt rồi.” Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé. “Ngày hôm đó, là con nói với đội cứu hộ trong xe còn có nó?” “Vâng.” “Làm sao con biết?” Đậu Đậu lập tức im lặng. Đại Hoàng ở phía sau nhìn bé.
🔥 Đậu Đậu Nhặt Được Một Người Cha - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Một bé gái khoảng năm tuổi mặc váy màu xanh dương nhạt pastel, tóc buộc hai bên, trên lưng đeo balo hình thỏ. Bé đang cưỡi trên lưng một con chó vàng già. Phía trước còn có một con quạ đen bay dẫn đường. Đậu Đậu ôm c.h.ặ.t cổ Đại Hoàng. “Chậm một chút!” Đại Hoàng bất mãn. 【Vừa nãy còn bảo nhanh lên!】 “Em sợ ngã!” 【Phiền thật.】 Miệng nói phiền. Nhưng tốc độ lập tức chậm lại. Đậu Đậu cúi đầu. “Đại Hoàng tốt nhất.” Tai Đại Hoàng dựng lên. Cái đuôi suýt nữa vẫy giữa lúc đang chạy. 【Đương nhiên.】 Phía trước. Tiểu Hắc đột nhiên kêu. 【Tới rồi!】 Đậu Đậu ngẩng đầu. Cách đó không xa đã có rất nhiều người tụ tập. Một chiếc xe màu đen đ//âm nghiêng vào hàng rào ven đường. Đầu xe biến dạng. Khói trắng từ từ bốc lên. Có người đang gọi cứu hộ. Đậu Đậu lập tức trượt xuống khỏi lưng Đại Hoàng. Bé chạy tới. Một người lớn thấy vậy vội vàng cản lại. “Bé con!” “Không được tới gần.” “Nguy hiểm lắm.” Đậu Đậu nhón chân nhìn. Qua lớp kính vỡ, bé nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang bất tỉnh bên trong. Anh mặc áo sơ mi đen. Trán bị thương. M//áu chảy xuống một bên mặt. Đậu Đậu lập tức lo lắng. “Chú ấy còn sống không ạ?” Người bên cạnh nói. “Còn thở.” “Cứu hộ sắp tới rồi.” Đậu Đậu vừa định thở phào. Một giọng nói yếu ớt bỗng vang lên. 【Chủ nhân…】 Đậu Đậu khựng lại. Bé quay đầu. “Có ai nói chuyện không?” Người lớn xung quanh ngơ ngác. “Không.” Giọng nói kia lại vang lên. Rất yếu. Gần như sắp không nghe thấy. 【Cứu chủ nhân trước…】 【Đừng để chủ nhân ch//ết…】 Đậu Đậu lập tức nhìn xuống chiếc xe. Không phải người. Là động vật. Bé chạy vòng sang bên kia. “Ở đâu?” 【Dưới ghế…】 【Tôi bị kẹt…】 Đậu Đậu mở to mắt. Bé quay đầu chạy tới chỗ cảnh s//át giao thông vừa tới. “Chú ơi!” “Trong xe còn có một chú chó!” Người kia khựng lại. “Chó?” “Vâng!” Đậu Đậu chỉ hàng ghế sau. “Nó ở dưới ghế!” “Chân bị kẹt rồi!” Ban đầu mọi người còn tưởng bé nhìn thấy từ trước. Nhưng từ góc này hoàn toàn không thể nhìn xuống gầm ghế. Một nhân viên cứu hộ vẫn lập tức kiểm tra. Đèn pin soi vào. Người kia bỗng gọi lớn. “Có chó thật!” “Ở dưới này!” Đậu Đậu lập tức thở phào. Đội cứu hộ nhanh chóng bắt đầu phá cửa. Người đàn ông được đưa ra trước. Sau đó đến con chó. Đó là một con Samoyed nhỏ. Bộ lông trắng dính đầy bụi. Một chân bị thương. Vừa được đặt xuống, nó đã cố gắng đứng dậy. 【Chủ nhân.】 【Chủ nhân!】 Nó muốn chạy tới chỗ người đàn ông. Nhưng chân vừa chạm đất đã ngã xuống. Đậu Đậu lập tức ngồi xổm trước mặt nó. “Đừng chạy.” Con chó nhỏ khựng lại. Nó ngẩng đầu. 【Ngươi…】 【Ngươi nghe thấy tôi?】 Đậu Đậu vội vàng đặt một ngón tay lên môi. “Suỵt.” Bé nhìn xung quanh. Rồi ghé sát lại. “Đây là bí mật.” Con chó nhỏ ngơ ngác nhìn bé. Đậu Đậu chỉ người đàn ông đang được đưa lên cáng. “Chủ nhân của anh sẽ không sao đâu.” Con chó vẫn run rẩy. 【Thật không?】 “Thật.” Đậu Đậu rất nghiêm túc. “Các chú ấy đang cứu anh ấy.” Con chó nhìn về phía cáng. Một lúc lâu sau mới cúi đầu. 【Cảm ơn.】 Đậu Đậu lắc đầu. “Không phải em phát hiện.” Bé quay lại chỉ Tiểu Hắc. “Là anh ấy báo tin.” Tiểu Hắc lập tức ưỡn n.g.ự.c. 【Đúng!】 【Chính là ta!】 Đại Hoàng đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn. 【Ngươi chỉ biết bay tới báo tin.】 【Ta mới là người cõng Đậu Đậu.】 Tiểu Hắc lập tức tức giận. 【Không có ta ngươi biết đường à?】 【Không có ta ngươi chạy tới đây làm gì?】 【Không có ta—】 “Đừng cãi nữa.” Đậu Đậu ôm đầu. Hai con vật cùng im miệng. Một lúc sau. Đại Hoàng quay mặt sang bên. 【Ta nhường nó vì nó là chim.】 Tiểu Hắc xù lông. 【Ngươi nói ai là chim?!】 Đậu Đậu: “…” Anh vốn là chim mà. Đúng lúc đó. Nhân viên y tế chuẩn bị đóng cửa xe cấp cứu. Con Samoyed nhỏ lập tức hoảng lên. 【Chủ nhân!】 Đậu Đậu vội vàng chạy tới. “Chú ơi!” “Cho chú chó này đi cùng được không?” Nhân viên y tế hơi khó xử. Nhưng cuối cùng vẫn có người nhận lấy nó. Con chó nhỏ được ôm lên. Trước khi cửa xe đóng lại, nó quay đầu nhìn Đậu Đậu. 【Tôi tên Tiểu Bạch.】 【Tôi sẽ nhớ ngươi.】 Đậu Đậu lập tức vẫy tay. “Em tên Đậu Đậu!” Cửa xe đóng lại. Xe cấp cứu rời đi. Đậu Đậu đứng bên đường nhìn theo. Tiểu Hắc đáp xuống đầu bé. 【Cục bột nhỏ lập công rồi.】 Đậu Đậu lập tức đưa tay đẩy nó. “Đừng đứng trên đầu em.” 【Tóc mềm.】 “Không được.” 【Ta thích.】 “Xuống.” 【Không.】 Đậu Đậu suy nghĩ. “Hôm nay không có hạt hướng dương.” Tiểu Hắc lập tức bay xuống. 【Ta vốn cũng không muốn đứng.】 Đại Hoàng nhìn nó. 【Không có tiền đồ.】 Tiểu Hắc: 【…】 Ba ngày sau. Một đoàn xe màu đen dừng trước cô nhi viện. Những đứa trẻ đang chơi trong sân lập tức chạy tới cửa nhìn. “Xe đẹp quá!” “Có nhiều xe ghê!” Đậu Đậu cũng tò mò ngó ra. Chiếc xe đầu tiên mở cửa. Một người đàn ông bước xuống. Anh rất cao. Mặc áo sơ mi đen và quần dài cùng màu. Trán vẫn còn dán băng. Gương mặt hơi nhợt nhạt sau t//ai n//ạn, nhưng khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám tới gần. Đậu Đậu nhìn hai giây. Bỗng nhận ra. “Là chú hôm trước.” Đại Hoàng đang nằm dưới gốc cây lập tức ngẩng đầu. 【Người bị đ//âm xe?】 “Ừm.” 【Hắn tới làm gì?】 Đậu Đậu cũng không biết. Người đàn ông đi cùng viện trưởng vào sân. Anh tên Thẩm Cảnh Hoài. Hai mươi chín tuổi. Người đứng đầu nhà họ Thẩm. Ba ngày trước, trên đường tới công ty, xe của anh bất ngờ mất lái. Nếu đội cứu hộ chậm thêm vài phút, hậu quả rất khó nói. Sau khi tỉnh lại, chuyện đầu tiên Thẩm Cảnh Hoài hỏi chính là cô bé ở hiện trường. Anh vốn chỉ muốn tìm người. Cảm ơn. Sau đó bồi thường một khoản thích hợp cho cô nhi viện. Nhưng vừa bước vào sân, ánh mắt anh đã dừng lại. Dưới gốc cây cách đó không xa. Một bé gái mặc váy màu xanh dương nhạt pastel đang ngồi xổm. Trước mặt bé là một con chó vàng già. Đậu Đậu lấy trong túi ra một miếng bánh quy. Bẻ đôi. Một nửa cho Đại Hoàng. Một nửa bỏ vào miệng mình. Đại Hoàng ăn xong lập tức nhìn nửa còn lại. 【Một miếng nữa.】 Đậu Đậu lắc đầu. “Không được.” 【Ta chưa no.】 “Em cũng chưa no.” Đại Hoàng nhìn bé. Sau đó cúi đầu. 【Vậy ngươi ăn đi.】 Đậu Đậu chớp mắt. Bé suy nghĩ. Rồi lại bẻ nửa miếng bánh còn lại. “Chia tiếp.” Đại Hoàng lập tức ngẩng đầu. 【Đậu Đậu tốt nhất!】 Thẩm Cảnh Hoài đứng cách đó vài mét. Không hiểu vì sao. Anh nhìn cảnh ấy rất lâu. Viện trưởng gọi. “Đậu Đậu.” Đậu Đậu quay đầu. Bé lập tức chạy tới. “Viện trưởng.” Sau đó nhìn Thẩm Cảnh Hoài. “Chú tỉnh rồi ạ?” Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé. “Ừ.” Đậu Đậu lập tức cười. “Tiểu Bạch đâu ạ?” Thẩm Cảnh Hoài hơi bất ngờ. “Con biết tên nó?” Đậu Đậu khựng lại. Hỏng rồi. Bé vội vàng đảo mắt. “Hôm đó…” “Hôm đó con nghe chú cứu hộ gọi.” Thẩm Cảnh Hoài không nghi ngờ. “Ở nhà.” “Chân bị thương, bác sĩ không cho chạy.” Đậu Đậu thở phào. “Vậy là tốt rồi.” Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé. “Ngày hôm đó, là con nói với đội cứu hộ trong xe còn có nó?” “Vâng.” “Làm sao con biết?” Đậu Đậu lập tức im lặng. Đại Hoàng ở phía sau nhìn bé. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/dau-dau-nhat-duoc-mot-nguoi-cha/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!