Chương 3: Chương 3
【Nói ngươi nghe thấy nó.】
Đậu Đậu quay đầu trừng nó.
Không được!
Đại Hoàng vô tội nằm xuống.
Thẩm Cảnh Hoài nhìn theo ánh mắt bé.
“Có chuyện gì?”
“Không có ạ.”
Đậu Đậu lập tức quay lại.
Bé suy nghĩ rất lâu.
Sau đó nói.
“Con đoán.”
Thẩm Cảnh Hoài: “…”
Viện trưởng bên cạnh cũng im lặng.
Đoán chính xác một con chó bị mắc dưới gầm ghế.
Còn biết cả chân nó bị kẹt.
Đoán kiểu gì?
Nhưng nhìn gương mặt nghiêm túc của đứa trẻ năm tuổi trước mặt, Thẩm Cảnh Hoài cuối cùng cũng không hỏi thêm.
Anh đưa một túi giấy cho bé.
“Cho con.”
Đậu Đậu không nhận.
“Là gì ạ?”
“Kẹo.”
Hai mắt bé sáng lên.
Nhưng vẫn quay sang nhìn viện trưởng.
Viện trưởng bật cười.
“Nhận đi.”
Lúc này Đậu Đậu mới đưa hai tay ra.
“Cảm ơn chú.”
“Không cần cảm ơn.”
Thẩm Cảnh Hoài dừng một chút.
“Là ta phải cảm ơn con.”
Đậu Đậu lắc đầu.
“Con không làm gì cả.”
“Các chú cứu hộ mới cứu chú.”
“Con chỉ báo tin thôi.”
Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé.
Một đứa trẻ năm tuổi.
Cứu mạng một người lại chẳng hề nghĩ đó là chuyện lớn.
Anh hỏi.
“Con muốn gì?”
Đậu Đậu nghiêng đầu.
“Gì ạ?”
“Quà cảm ơn.”
“Con có thể nói bất cứ thứ gì.”
Đậu Đậu suy nghĩ rất nghiêm túc.
Thẩm Cảnh Hoài kiên nhẫn chờ.
Một lúc sau.
Đậu Đậu hỏi.
“Có thể cho Đại Hoàng một túi xúc xích không?”
Thẩm Cảnh Hoài: “…”
Viện trưởng bật cười.
Đại Hoàng ở phía xa lập tức đứng bật dậy.
【Đậu Đậu!】
【Ta yêu ngươi!】
Đậu Đậu lập tức quay đầu.
“Không được nói linh tinh!”
Mọi người xung quanh đều ngơ ngác.
Thẩm Cảnh Hoài nhìn con chó.
Rồi lại nhìn bé.
Khóe môi hiếm hoi cong lên.
“Được.”
“Một túi.”
Đậu Đậu lập tức bổ sung.
“Túi lớn.”
“Được.”
Bé vui vẻ.
“Cảm ơn chú!”
Sau khi nói chuyện thêm một lúc, viện trưởng đưa Thẩm Cảnh Hoài vào văn phòng.
Đậu Đậu ôm túi kẹo chạy đi.
Không ai biết.
Trong văn phòng.
Thẩm Cảnh Hoài vô tình nhìn thấy hồ sơ của bé trên bàn.
Tên: Đậu Đậu.
Tuổi: năm.
Người thân: không rõ.
Ngày được đưa tới cô nhi viện: năm năm trước.
Tình trạng nhận nuôi: chưa có.
Thẩm Cảnh Hoài dừng mắt ở dòng cuối cùng.
“Chưa có ai nhận nuôi con bé?”
Viện trưởng thở dài.
“Trước đây có vài gia đình tới hỏi.”
“Nhưng Đậu Đậu lúc nhỏ sức khỏe không tốt.”
“Sau này lớn hơn một chút thì người ta lại thích nhận trẻ nhỏ hơn.”
“Cứ thế kéo dài tới bây giờ.”
Thẩm Cảnh Hoài im lặng.
Qua cửa sổ.
Anh nhìn thấy Đậu Đậu đang chạy trong sân.
Bé vừa chạy vừa gọi.
“Đại Hoàng!”
“Không được giành bánh với Tiểu Hoa!”
Một con chó chạy phía trước.
Một con mèo đuổi phía sau.
Đậu Đậu chạy ở giữa.
Ồn ào đến mức cả sân náo loạn.
Thẩm Cảnh Hoài nhìn thật lâu.
Anh từ nhỏ đã không thích trẻ con.
Ồn.
Phiền.
Khó dỗ.
Anh thậm chí chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn.
Nhà họ Thẩm cũng chẳng ai dám thúc giục anh.
Nhưng lúc này.
Nhìn cô bé ngoài cửa sổ.
Trong đầu anh lại bất ngờ xuất hiện một suy nghĩ kỳ lạ.
Nếu hôm đó không có Đậu Đậu.
Anh có lẽ đã không còn ngồi ở đây.
Còn cô bé cứu anh một mạng…
Lại chẳng có một mái nhà.
Một lúc lâu sau.
Thẩm Cảnh Hoài lên tiếng.
“Viện trưởng.”
“Vâng?”
Anh vẫn nhìn ra ngoài sân.
“Điều kiện nhận nuôi là gì?”
Viện trưởng sững người.
“Hả?”
Thẩm Cảnh Hoài quay lại.
Giọng bình tĩnh.
“Tôi muốn nhận nuôi Đậu Đậu.”
Nửa tiếng sau.
Đậu Đậu được gọi vào văn phòng.
Bé còn đang ôm một con mèo tam thể trong tay.
Tiểu Hoa nằm trong lòng bé.
Vừa nhìn thấy Thẩm Cảnh Hoài đã lập tức đánh giá.
【Người này nhiều tiền.】
Đậu Đậu cúi đầu.
Nhỏ giọng.
“Đừng nói linh tinh.”
Tiểu Hoa tiếp tục.
【Còn đẹp trai.】
Đậu Đậu: “…”
Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé.
“Đậu Đậu.”
“Dạ?”
Anh im lặng hai giây.
Lần đầu tiên trong đời, vị tổng giám đốc nhà họ Thẩm cảm thấy một câu nói lại khó mở miệng đến vậy.
Cuối cùng.
Anh hỏi.
“Con có muốn có một mái nhà không?”
Đậu Đậu sững lại.
Tiểu Hoa cũng ngừng vẫy đuôi.
Căn phòng im lặng.
Đậu Đậu ôm mèo c.h.ặ.t hơn một chút.
Bé hỏi rất nhỏ.
“Nhà của ai ạ?”
“Nhà ta.”
“Con tới ở với ta.”
Đậu Đậu chớp mắt.
“Vì sao?”
Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé.
“Không vì sao cả.”
“Ta muốn nhận nuôi con.”
Đậu Đậu vẫn chưa hiểu.
Viện trưởng dịu dàng giải thích.
“Đậu Đậu.”
“Nếu Thẩm tiên sinh nhận nuôi con…”
“Sau này chú ấy sẽ là cha của con.”
Đậu Đậu lập tức mở to mắt.
“Cha?”
Thẩm Cảnh Hoài khựng lại.
Không hiểu sao chỉ một chữ ấy thôi cũng khiến tim anh đập mạnh một nhịp.
Đậu Đậu nhìn anh.
Lại quay sang nhìn viện trưởng.
“Là loại cha có thể sống chung ạ?”
Viện trưởng bật cười.
“Đúng.”
“Có thể ăn cơm cùng?”
“Đúng.”
“Buổi tối cũng về cùng một nhà?”
“Đúng.”
Đậu Đậu im lặng.
Bé cúi đầu nhìn Tiểu Hoa.
Tiểu Hoa ngẩng lên.
【Hỏi ta làm gì?】
【Muốn thì đi.】
【Không muốn thì ở lại.】
Đậu Đậu lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đại Hoàng đang nằm dưới gốc cây.
Tiểu Hắc đứng trên hàng rào.
Đây là nơi bé đã sống từ khi có ký ức.
Bé vẫn luôn biết.
Những đứa trẻ khác có cha mẹ tới đón.
Có người được nhận nuôi.
Sau đó sẽ rời khỏi đây.
Chỉ là chưa từng có ai tới đón Đậu Đậu.
Bé từng nghĩ.
Có lẽ mình sẽ luôn ở đây.
Một lúc lâu sau.
Đậu Đậu quay lại.
“Chú thật sự muốn làm cha của con ạ?”
Thẩm Cảnh Hoài nhìn thẳng vào đôi mắt bé.
“Ừ.”
Đậu Đậu lại hỏi.
“Sau này có đổi ý không?”
Thẩm Cảnh Hoài khựng lại.
Bàn tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết c.h.ặ.t.
“Không.”
“Ta đã quyết định thì sẽ không đổi.”
Đậu Đậu nhìn anh thật lâu.
Rồi đột nhiên đặt Tiểu Hoa xuống đất.
Bé chạy tới trước mặt Thẩm Cảnh Hoài.
Lục túi váy.
Một lát sau.
Lấy ra một viên kẹo dâu.
Bé chìa cho anh.
“Vậy…”
“Cha ăn kẹo không?”
Thẩm Cảnh Hoài hoàn toàn đứng hình.
Viện trưởng quay mặt đi lau khóe mắt.
Tiểu Hoa ngồi dưới đất l.i.ế.m chân.
【Xong.】
【Có cha rồi.】
Ngoài cửa sổ.
Tiểu Hắc không biết nghe từ đâu, lập tức vỗ cánh hét lớn.
【Đậu Đậu!】
【Ngươi nhặt được cha rồi!】
Đậu Đậu lập tức quay đầu.
“Em đâu có nhặt!”
【Ngươi cứu hắn!】
【Hắn tới tìm ngươi!】
【Sau đó biến thành cha ngươi!】
【Không phải nhặt thì là gì?】
Đậu Đậu nghẹn lời.
Bé suy nghĩ.
Hình như…
Cũng hơi giống.
Thẩm Cảnh Hoài không nghe được con quạ nói gì.
Anh chỉ thấy cô bé đang đưa kẹo cho mình bỗng quay ra cửa sổ cãi nhau với một con quạ.
Khóe môi anh chậm rãi cong lên.
Sau đó nhận lấy viên kẹo.
“Được.”
“Cha ăn.”
Đậu Đậu lập tức quay lại.
Hai mắt cong lên.
“Vậy từ hôm nay con có cha rồi.”
Thẩm Cảnh Hoài nhìn bé.
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Ba ngày trước.
Anh còn nghĩ mình chỉ gặp một cô bé tốt bụng trên đường.
Ba ngày sau.
Cô bé ấy trở thành con gái của anh.
Có lẽ trên đời thật sự có một số chuyện.
Chỉ cần gặp đúng người.
Ba ngày cũng đủ thay đổi cả cuộc đời.
Ngoài cửa.
Đại Hoàng vẫy đuôi.
【Đậu Đậu có nhà rồi.】
Tiểu Hắc đứng trên hàng rào.
【Đúng.】
CHƯƠNG 2: TIỂU CÔNG CHÚA NHÀ HỌ THẨM VỀ NHÀ
Thủ tục nhận nuôi không thể hoàn thành trong một ngày.
Nhưng từ lúc Thẩm Cảnh Hoài nói ra câu ấy, cả cô nhi viện đều biết Đậu Đậu sắp có nhà.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!