Chương 1: Chương 1
Năm tuổi, Đậu Đậu có một bí mật.
Bé nghe được động vật nói chuyện.
Không phải kiểu đoán chó sủa vì đói hay mèo kêu vì muốn ăn.
Mà là nghe rõ từng câu từng chữ.
Con mèo tam thể trong cô nhi viện mỗi sáng đều chê bé ngủ nướng.
Chú chó vàng ngoài cổng ngày nào cũng hỏi bé có mang xúc xích không.
Còn con quạ đen chuyên bay khắp thành phố thì thích nhất là mang đủ loại tin tức về kể cho bé nghe.
Cho đến một ngày.
Con quạ ấy hớt hải bay vào sân cô nhi viện.
【Đậu Đậu!】
【Nhanh lên!】
【Có người sắp ch//ết!】
Đậu Đậu lập tức ôm balo hình thỏ, cưỡi Đại Hoàng chạy ra đường lớn.
Ở đó có một chiếc xe màu đen vừa đ//âm vào lan can.
Một người đàn ông trẻ tuổi bất tỉnh trong xe.
Và một con chó nhỏ đang bị mắc kẹt dưới hàng ghế sau.
Đậu Đậu không biết người đàn ông ấy là ai.
Chỉ biết con chó nhỏ cứ run rẩy van xin.
【Cứu chủ nhân.】
【Đừng để chủ nhân ch//ết.】
Thế là bé cứu.
Ba ngày sau.
Một đoàn xe màu đen dừng trước cô nhi viện.
Người đàn ông được cứu hôm ấy bước xuống.
Anh tên Thẩm Cảnh Hoài.
Hai mươi chín tuổi.
Người đứng đầu nhà họ Thẩm.
Anh vốn chỉ tới để cảm ơn cô bé đã cứu mạng mình.
Nhưng lúc nhìn thấy Đậu Đậu đang ngồi xổm chia nửa cây xúc xích cho một con chó già ngoài cổng, anh bỗng đứng yên rất lâu.
Cô bé không có cha.
Không có mẹ.
Không có người thân.
Ngay cả cây xúc xích duy nhất cũng sẵn sàng chia cho một con chó hoang.
Thẩm Cảnh Hoài vốn chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn.
Càng chưa từng nghĩ mình sẽ có con.
Thế mà hôm ấy, anh lại hỏi viện trưởng một câu.
“Có thể nhận con bé làm con nuôi không?”
Đậu Đậu nghe xong ngơ ngác.
“Chú muốn làm cha của con ạ?”
Thẩm Cảnh Hoài khựng lại.
“Ừ.”
Đậu Đậu suy nghĩ rất lâu.
Sau đó lấy trong túi ra một viên kẹo.
“Vậy cha ăn kẹo không?”
Thẩm Cảnh Hoài: “…”
Con quạ trên cây lập tức vỗ cánh.
【Đậu Đậu nhặt được cha rồi!】
Từ đó, cô bé không ai nhận nuôi nhất cô nhi viện bỗng trở thành tiểu công chúa duy nhất của nhà họ Thẩm.
Cha tổng tài lạnh lùng sáng nào cũng học buộc tóc.
Ông nội nghiêm khắc âm thầm mua đầy một phòng đồ chơi.
Bà nội mỗi ngày đều lo cháu gái ăn chưa đủ no.
Mấy người chú vừa gặp đã tranh nhau giành quyền bế.
Còn Đậu Đậu vẫn bận như trước.
Sáng nghe mèo mách chuyện.
Trưa nghe chim sẻ hóng tin.
Chiều nghe Đại Hoàng tố cáo cha lại quên ăn cơm.
Tối còn phải nghe Tiểu Bạch cảnh báo.
【Có người muốn hại cha ngươi.】
Đậu Đậu lập tức ôm gối chạy vào phòng làm việc.
“Cha.”
Thẩm Cảnh Hoài ngẩng đầu.
“Sao vậy?”
Đậu Đậu nghiêm túc.
“Ngày mai cha đừng đi công ty.”
Ngày hôm sau.
Cảnh s//át phát hiện thang máy riêng của tầng tổng giám đốc đã bị người ta động tay chân.
Từ đó, cả nhà họ Thẩm mới dần nhận ra.
Đứa trẻ họ mang về không chỉ là một cục bột nhỏ đáng yêu.
Mà còn là tiểu phúc tinh có thể nghe hiểu tiếng muôn loài.
Thẩm Cảnh Hoài từng nghĩ mình cứu Đậu Đậu khỏi cô nhi viện.
Sau này anh mới hiểu.
Người thật sự được cứu…
Có lẽ là anh.
—
CHƯƠNG 1: ĐẬU ĐẬU NHẶT ĐƯỢC MỘT NGƯỜI CHA
Năm tuổi, Đậu Đậu có một bí mật.
Bé nghe được động vật nói chuyện.
Không phải kiểu đoán xem chó sủa vì đói hay mèo kêu vì muốn ăn.
Mà là nghe rõ từng câu từng chữ.
Ví dụ như con mèo tam thể trong cô nhi viện sáng nào cũng ngồi trước cửa phòng bé, vừa l.i.ế.m chân vừa càm ràm.
【Con bé này ngủ nướng quá.】
【Mặt trời chiếu đến m//ông rồi còn chưa dậy.】
Đậu Đậu đang cuộn tròn trong chăn lập tức mở mắt.
Bé ngồi bật dậy.
Mái tóc mềm xù lên như tổ chim.
“Tiểu Hoa.”
Con mèo tam thể ngoài cửa sổ khựng lại.
【Ơ.】
【Tỉnh rồi à?】
Đậu Đậu chống hai tay lên eo.
“Em nghe thấy đấy nhé.”
Tiểu Hoa hoàn toàn không chột dạ.
Nó cúi đầu l.i.ế.m móng vuốt.
【Nghe thấy thì mau dậy.】
【Cô giáo sắp tới gọi rồi.】
Vừa dứt lời.
Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng gõ.
“Đậu Đậu?”
“Con dậy chưa?”
Đậu Đậu vội vàng đáp.
“Con dậy rồi ạ!”
Tiểu Hoa ngẩng đầu.
Ánh mắt đầy vẻ đắc ý.
【Thấy chưa.】
Đậu Đậu bĩu môi.
Bé trèo xuống giường, tự mặc chiếc váy màu xanh dương nhạt pastel nhỏ rồi đứng trước gương buộc tóc.
Một bên cao.
Một bên thấp.
Đậu Đậu nhìn hồi lâu.
Thấy cũng được.
Bé đeo balo hình thỏ lên lưng rồi chạy xuống nhà.
Cô nhi viện buổi sáng rất náo nhiệt.
Mấy đứa trẻ đang xếp hàng nhận bánh mì và sữa.
Đậu Đậu vừa bước tới đã nghe tiếng chó sủa ngoài cổng.
“Gâu!”
Bé lập tức quay đầu.
Một con chó vàng già đang đứng ngoài hàng rào, vui vẻ vẫy đuôi.
【Cục bột nhỏ tới rồi!】
【Hôm nay có xúc xích không?】
Đậu Đậu cúi xuống nhìn đĩa thức ăn trong tay.
Quả nhiên có một cây xúc xích.
Đại Hoàng nhìn chằm chằm.
Cái đuôi vẫy càng nhanh.
【Có!】
【Ta nhìn thấy rồi!】
【Đậu Đậu!】
【Ta đã hai ngày không được ăn xúc xích!】
Đậu Đậu nhỏ giọng.
“Nhưng hôm qua em mới cho anh ăn mà.”
Đại Hoàng im lặng hai giây.
【Một ngày đối với chó rất dài.】
Đậu Đậu: “…”
Bé vẫn lén bẻ nửa cây xúc xích bỏ vào túi.
Ăn sáng xong, Đậu Đậu chạy ra ngoài.
Đại Hoàng đã ngoan ngoãn ngồi chờ.
Bé ngồi xổm xuống, lấy xúc xích ra.
“Chỉ được ăn một nửa thôi.”
Đại Hoàng lập tức há miệng.
【Được!】
Một giây sau.
Xúc xích biến mất.
Đậu Đậu nhìn bàn tay trống không.
Lại nhìn Đại Hoàng.
“Anh không nhai à?”
Đại Hoàng l.i.ế.m mép.
【Nhai rồi.】
“Em không thấy.”
【Vì ta nhai nhanh.】
Đậu Đậu còn định nói gì đó.
Đúng lúc ấy.
Trên bầu trời đột nhiên vang lên tiếng quạ kêu chói tai.
“Quạ! Quạ!”
Một bóng đen lao xuống.
Con quạ đáp thẳng lên hàng rào trước mặt Đậu Đậu.
Hai cánh còn chưa kịp khép lại đã cuống cuồng kêu.
【Đậu Đậu!】
【Nhanh lên!】
Đậu Đậu chớp mắt.
“Tiểu Hắc?”
Con quạ tức giận.
【Ta không tên Tiểu Hắc!】
“Nhưng anh đen.”
【Đen thì phải tên Tiểu Hắc à?】
Đậu Đậu suy nghĩ.
“Vậy anh tên gì?”
Con quạ nghẹn lời.
【…】
Nó lập tức chuyển chủ đề.
【Không nói chuyện này nữa!】
【Mau đi!】
Đậu Đậu thấy nó thật sự gấp gáp, lập tức nghiêm túc lại.
“Có chuyện gì?”
Tiểu Hắc vỗ cánh.
【Ngoài đường lớn!】
【Có người sắp ch//ết!】
Đậu Đậu lập tức đứng bật dậy.
“Ở đâu?”
【Phía trước!】
【Một chiếc xe vừa đ//âm vào lan can!】
Đậu Đậu quay người chạy.
Chạy được mấy bước lại dừng.
Đường lớn rất xa.
Chân bé ngắn.
Đợi bé chạy tới nơi…
Đậu Đậu lập tức quay đầu.
Đại Hoàng đã đứng lên.
【Lên lưng ta.】
Đậu Đậu nhìn chân sau của nó.
“Nhưng chân Đại Hoàng còn đau.”
Mấy ngày trước Đại Hoàng bị một chiếc xe đạp va phải.
Đến giờ đi đường vẫn hơi khập khiễng.
Đại Hoàng lập tức đứng thẳng.
【Không đau.】
Đậu Đậu không tin.
“Thật không?”
【Thật.】
Đại Hoàng nhìn bé.
【Cứu người quan trọng hơn.】
Đậu Đậu do dự hai giây.
Cuối cùng vẫn trèo lên lưng nó.
Hai tay nhỏ ôm lấy cổ Đại Hoàng.
“Tiểu Hắc!”
“Dẫn đường!”
【Đi theo ta!】
Con quạ lập tức bay đi.
Đại Hoàng lao theo.
Năm phút sau.
Người đi đường nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!