Chương 3: Chương 3
“Cô… à không.”
Bà ngập ngừng một chút.
“Con muốn gọi cô thế nào cũng được.”
“Chưa cần gọi mẹ ngay đâu.”
“Từ từ rồi quen.”
Tôi nhìn bà.
Bà mỉm cười.
“Phòng này vốn là kho chứa đồ.”
“Cả nhà dọn ba ngày mới sạch.”
“Giường là chú con tự đóng lại khung.”
“Bàn học thì anh con sơn.”
“Đèn con thỏ là nó chọn đấy.”
Cửa phòng bên cạnh bật mở.
Lưu Hạo thò đầu ra.
“Con không chọn.”
Triệu Tú Lan quay phắt lại.
“Không phải mày thì ai?”
“Mẹ bảo mua cái nào dễ thương.”
“Thì con chỉ tiện tay…”
“Mày còn đi ba cửa hàng mới tìm được con thỏ tai hồng mà tiện tay à?”
“…”
Lưu Hạo đóng cửa cái rầm.
Tôi nhìn chiếc đèn trên bàn.
Con thỏ có hai cái tai hồng nhạt.
Rất giống con thỏ vải trong ba lô của tôi.
Tối hôm ấy, tôi ăn ba bát cơm.
Triệu Tú Lan thật sự hầm sườn với khoai tây.
Còn có đùi gà kho, trứng hấp và rau cải xào.
Bà liên tục gắp đồ ăn vào bát tôi.
“Ăn đi con.”
“Gầy quá.”
Lưu Quốc Cường phải nhắc:
“Bà để con bé tự ăn.”
“Gắp lắm nó áp lực.”
Triệu Tú Lan lập tức rút đũa về.
“Ừ nhỉ.”
“Miên Miên ăn bao nhiêu tùy thích.”
“Ăn không hết cũng không sao.”
Tôi cúi đầu nhìn bát cơm.
Ở mái ấm, chúng tôi luôn được dạy không được bỏ thừa.
Ngày trước, ở nhà nuôi thử kia, nếu tôi không ăn hết, người phụ nữ ấy sẽ nói:
“Đã được nhận về rồi còn kén cá chọn canh.”
Tôi chậm rãi ăn hết miếng khoai trong miệng.
Sau đó hỏi rất nhỏ:
“Nếu con ăn không hết thật thì sao ạ?”
Cả bàn im lặng.
Triệu Tú Lan nhìn tôi.
Lưu Quốc Cường đặt đũa xuống.
Lưu Hạo cũng ngẩng đầu.
Tôi bỗng thấy hơi hoảng.
Nhưng ngay giây sau, Triệu Tú Lan nói:
“Thì để đấy.”
“Mai mẹ rang cơm.”
Tôi sững người.
Bà nói tiếp:
“Không muốn ăn nữa thì thôi.”
“Đói thì ăn.”
“No thì dừng.”
“Nhà mình bán cơm chứ có thiếu cơm đâu.”
Hai chữ “mẹ” tự nhiên đến mức bà nói xong mới khựng lại.
Bà hơi lúng túng.
“À, cô…”
Tôi nhỏ giọng gọi:
“Mẹ.”
Đôi đũa trong tay Triệu Tú Lan rơi xuống bàn.
Lưu Quốc Cường lập tức quay mặt đi.
Lưu Hạo suýt sặc canh.
Tôi ngẩng đầu.
Triệu Tú Lan nhìn tôi, mắt đỏ bừng.
“Mẹ đây.”
Bà cười.
“Miên Miên, mẹ đây.”
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường mới rất lâu vẫn không ngủ được.
Ngoài phòng khách có tiếng tivi.
Lưu Quốc Cường đang mắng trọng tài bóng đá.
Triệu Tú Lan bảo ông nhỏ tiếng.
Lưu Hạo chạy đi tắm rồi bị mẹ mắng vì vứt tất lung tung.
Mọi thứ đều ồn ào.
Không giống mái ấm.
Cũng không giống căn nhà trước kia tôi từng ở.
Nhưng kỳ lạ là tôi không thấy sợ.
Một lúc sau, cửa phòng khẽ mở.
Tôi lập tức nhắm mắt.
Tiếng bước chân rất nhẹ.
Có người kéo chăn lên cho tôi.
Sau đó bàn tay ấm áp khẽ chạm lên tóc tôi.
Triệu Tú Lan thì thầm:
“Ngủ ngon nhé con gái.”
Cửa lại đóng.
Tôi mở mắt.
Nhìn trần nhà.
Một dòng chữ chậm rãi hiện lên.
【Tự nhiên tôi thấy… Khương Miên chọn đúng rồi thì phải.】
Tôi kéo chăn che nửa khuôn mặt.
Lần đầu tiên cảm thấy những dòng chữ kia không còn đáng sợ như trước nữa.
3
Thủ tục nhận nuôi hoàn tất sau hơn một tháng.
Tên tôi vẫn là Khương Miên.
Triệu Tú Lan từng hỏi tôi có muốn đổi thành Lưu Miên không.
Tôi suy nghĩ rất lâu rồi lắc đầu.
“Con quen tên này rồi.”
Bà không hề khó chịu.
“Vậy cứ gọi Khương Miên.”
“Con là con gái mẹ, họ gì cũng thế.”
Mùa xuân năm ấy, tôi chuyển trường.
Trường mới cách quán cơm chưa đến mười phút đi bộ.
Lưu Hạo học ở trường trung học phía đối diện.
Ngày đầu tiên đi học, cậu dậy sớm hơn bình thường nửa tiếng.
Đứng trước cửa phòng tôi, giả vờ ho.
“Đi thôi.”
Tôi đeo ba lô.
“Anh cũng đi học giờ này sao?”
“Ừ.”
Triệu Tú Lan từ bếp ló đầu ra.
“Nó vào học muộn hơn con bốn mươi phút.”
Lưu Hạo quay lại.
“Mẹ!”
Tôi cúi đầu.
Khóe miệng lại cong lên.
Từ hôm ấy, ngày nào Lưu Hạo cũng đưa tôi đến trường.
Miệng thì bảo tiện đường.
Nhưng rõ ràng trường cậu ở hướng ngược lại.
Những dòng chữ trước mắt cũng dần thay đổi.
Ban đầu chúng vẫn cố nhắc tôi về cốt truyện cũ.
【Hôm nay vốn là ngày Khương Miên vào trường quý tộc nhà họ Tần sắp xếp.】
【Nguyên tác đoạn này cô ta bị bạn học cười vì xuất thân mái ấm.】
【Sau đó Hạ Ninh xuất hiện bênh vực, khiến cô ta càng ghen ghét nữ chính.】
Nhưng tôi chỉ ngồi trong lớp học bình thường, cạnh một cô bé tên Tống Giai Giai.
Giai Giai cho tôi nửa cục tẩy.
Tôi cho nó mượn bút màu.
Không ai biết tôi từng sống ở mái ấm.
Sau này có người biết cũng chỉ hỏi:
“Thật à?”
“Thế bố mẹ nuôi cậu tốt không?”
Tôi nghĩ đến Triệu Tú Lan.
“Rất tốt.”
Vậy là hết.
Không có ai chế giễu.
Không có ai thương hại.
Cũng chẳng có Hạ Ninh nào chạy ra bảo vệ tôi.
Những dòng chữ trước mắt bắt đầu hoang mang.
【Ủa?】
【Cốt truyện đâu?】
【Sao không có gì xảy ra vậy?】
Tôi dần hiểu ra.
Cái gọi là cốt truyện có thể không phải số phận.
Chỉ cần tôi không bước vào con đường đó, rất nhiều chuyện vốn được viết sẵn sẽ không xảy ra.
Nhưng tôi không ngờ, có những thứ vẫn sẽ tìm đến.
Hai năm sau, tôi mười tuổi.
Một ngày nọ, trước cổng trường xuất hiện chiếc xe quen thuộc.
Bentley đen.
Tôi vừa bước ra đã nhận ra.
Hạ Ninh đứng cạnh xe.
Hai năm không gặp, con bé cao hơn rất nhiều.
Mặc váy đồng phục trường tư.
Tóc dài đến vai.
Trong tay ôm một hộp bánh.
Khi thấy tôi, Hạ Ninh đi thẳng tới.
“Khương Miên.”
Tôi dừng lại.
Những dòng chữ lập tức bùng lên.
【Nữ chính tới rồi!】
【Cuối cùng cũng gặp nhau!】
【Không biết Khương Miên có ghen không.】
【Nhìn Hạ Ninh đi, đúng khí chất thiên kim nhà giàu.】
Tôi nhìn con bé.
Hạ Ninh cũng nhìn tôi.
Sau đó ánh mắt nó rơi xuống chiếc áo khoác màu vàng tôi đang mặc.
“Áo đẹp.”
Tôi cúi đầu nhìn.
Triệu Tú Lan mua ở chợ giảm giá.
“Cảm ơn.”
Hạ Ninh đưa hộp bánh cho tôi.
“Cho cậu.”
Tôi không nhận.
“Tại sao?”
Nó mím môi.
“Ông nội muốn gặp cậu.”
Tôi lập tức cảnh giác.
“Vì sao?”
“Ông bị bệnh.”
Hạ Ninh nói.
“Ông hay nhắc cậu.”
Tôi còn chưa trả lời, phía sau đã vang lên giọng Lưu Hạo.
“Miên Miên!”
Cậu chạy xe đạp tới.
Hai chân chống xuống đất.
Nhìn Hạ Ninh từ đầu đến chân.
“Bạn à?”
Tôi lắc đầu.
“Người từng ở cùng mái ấm.”
Lưu Hạo “ồ” một tiếng.
Rồi rất tự nhiên lấy ba lô của tôi treo lên tay lái.
“Về thôi.”
Hạ Ninh đột nhiên gọi.
“Khương Miên.”
Tôi quay đầu.
Con bé nhìn tôi.
“Cậu không tò mò sao?”
“Tò mò gì?”
“Nhà họ Tần.”
“Nếu ngày đó cậu đi theo họ…”
Tôi hiểu.
Những dòng chữ trước mắt cũng đồng loạt hiện ra.
【Đúng! Nếu ngày đó Khương Miên chọn nhà họ Tần thì bây giờ người mặc váy hàng hiệu, học trường quý tộc là cô ta.】
【Không hối hận thật sao?】
Tôi nhìn Hạ Ninh.
Rồi nhìn Lưu Hạo đang đứng cạnh.
Trên giỏ xe đạp treo một túi bánh bao nóng.
Cậu nói mẹ bảo mua về cho tôi ăn.
Tôi lắc đầu.
“Không tò mò.”
Hạ Ninh khựng lại.
Tôi nói:
“Vì đó không phải nhà của tôi.”
Lưu Hạo nghe thấy, lập tức cười.
“Chuẩn.”
“Nhà mày ở đầu ngõ bán cơm rang ấy.”
Tôi đá chân cậu.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!