Chương 2: Chương 2
Tôi nói mình dị ứng với đậu phộng.
Họ bảo:
“Trẻ con đừng khó chiều như thế.”
Sau đó tôi phải vào bệnh viện.
Một tháng sau, họ đưa tôi trở lại mái ấm.
Từ đó về sau tôi không còn muốn được ai nhận nuôi nữa.
Tôi sợ bị chọn.
Càng sợ bị trả lại.
Phía sau, bà Tần gọi tôi.
“Khương Miên.”
Tôi quay đầu.
Bà ấy mỉm cười rất đẹp.
“Nhà cô có sân lớn.”
“Có phòng riêng cho con.”
“Sau này con muốn học đàn, học múa hay học vẽ đều được.”
Đúng là cuộc sống mà rất nhiều đứa trẻ ở đây ao ước.
Nhưng tôi lại nhớ đến những dòng chữ kia.
【Sau này cũng sẽ bị bỏ rơi thôi.】
【Cả đời chỉ là kẻ bị ghét bỏ.】
Tôi không biết những bình luận ấy có hoàn toàn đúng hay không.
Tôi chỉ biết nếu đi theo nhà họ Tần, tương lai của tôi dường như đã được viết sẵn.
Tôi sẽ tranh giành.
Sẽ ghen ghét.
Sẽ làm rất nhiều chuyện xấu.
Rồi mất đi tất cả.
Còn đôi vợ chồng trước mặt…
Không ai biết tương lai của họ.
Ngay cả những dòng bình luận cũng không biết.
Tôi bỗng cảm thấy một tương lai chưa được viết sẵn có lẽ đáng sợ.
Nhưng cũng có thể là cơ hội duy nhất của tôi.
Tôi quay người.
Chạy thẳng về phía Triệu Tú Lan.
Bà ấy giật mình.
Tôi lao vào lòng bà, hai tay túm c.h.ặ.t áo phao của bà.
Cả người Triệu Tú Lan cứng đờ.
Hai giây sau, bà mới dè dặt vòng tay ôm lấy tôi.
Rất nhẹ.
Như sợ mạnh tay một chút sẽ làm tôi đau.
Tôi vùi mặt vào vai bà.
Giọng nhỏ xíu:
“Con muốn ăn sườn hầm.”
Triệu Tú Lan chớp mắt.
Rồi lập tức cười lớn.
“Ăn!”
“Về nhà ăn!”
“Con muốn ăn mấy bát cũng được!”
Lưu Quốc Cường đứng phía sau cũng vui đến luống cuống.
“Bà đừng có chỉ cho con ăn thịt.”
“Phải ăn cả rau nữa.”
Triệu Tú Lan quay sang mắng:
“Ngày đầu tiên con về nhà mà ông đã quản rồi à?”
“Ông im đi!”
Lưu Quốc Cường lập tức ngậm miệng.
Nhưng khóe miệng vẫn cười đến tận mang tai.
Tôi nằm trong vòng tay xa lạ ấy.
Lần đầu tiên không nhìn về phía chiếc Bentley.
Những dòng bình luận trước mắt lại im bặt một lúc lâu.
Cuối cùng, một câu chậm rãi xuất hiện.
【Khoan đã…】
【Hình như cốt truyện bắt đầu lệch rồi.】
2
Ngày rời mái ấm, tôi chỉ có một chiếc ba lô nhỏ.
Trong đó là hai bộ quần áo cũ, một hộp bút màu đã dùng gần hết và con thỏ vải bị sứt mất một bên tai.
Triệu Tú Lan nhìn chiếc ba lô của tôi, ngẩn người mất mấy giây.
“Chỉ có từng này thôi sao?”
Tôi gật đầu.
Bà lập tức quay mặt đi, giả vờ cúi xuống chỉnh lại túi hành trong tay.
Nhưng tôi vẫn thấy khóe mắt bà đỏ lên.
Lưu Quốc Cường không nói gì.
Ông chỉ nhận lấy ba lô từ tay tôi, đeo lên vai mình.
Chiếc ba lô màu vàng nhạt bé tí nằm trên tấm lưng rộng của ông, trông hơi buồn cười.
Triệu Tú Lan dắt tôi ra xe.
Đi ngang qua chiếc Bentley, bà Tần đột nhiên gọi lại.
“Khương Miên.”
Tôi dừng bước.
Bà ấy đứng cạnh cửa xe, vẻ mặt có chút phức tạp.
“Con đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, những dòng chữ trước mắt lại hiện lên.
【Trời ơi, nữ phụ thật sự không vào nhà họ Tần rồi.】
【Vậy ai sẽ thay cô ta chịu mấy chuyện sau này?】
【Đương nhiên Hạ Ninh chứ còn ai.】
【Không đúng. Nguyên tác ban đầu nhà họ Tần không nhận Hạ Ninh vì ông nội Tần thích Khương Miên hơn. Bây giờ Khương Miên từ chối thì chẳng lẽ Hạ Ninh sẽ được chọn?】
Tôi theo bản năng nhìn sang.
Quả nhiên, Hạ Ninh vẫn đứng ở cửa mái ấm.
Con bé đang nhìn tôi.
Ánh mắt rất kỳ lạ.
Không phải ghen tị.
Cũng không hẳn là vui mừng.
Giống như nó cũng không hiểu vì sao tôi lại bỏ một chiếc Bentley để chọn một chiếc xe van cũ.
Tôi quay lại nhìn bà Tần.
“Con nghĩ kỹ rồi ạ.”
“Con muốn đi cùng cô Triệu và chú Lưu.”
Bà Tần hơi mím môi.
Ông Tần đứng cạnh bà lại khẽ gật đầu.
“Vậy thì chúc con may mắn.”
Tôi lễ phép cúi đầu.
“Cảm ơn chú.”
Lúc lên xe, Triệu Tú Lan còn cẩn thận lấy khăn lau ghế cho tôi.
“Xe cũ quá.”
“Con đừng chê nhé.”
Tôi lắc đầu.
“Không chê ạ.”
Lưu Quốc Cường ngồi vào ghế lái, quay lại hỏi:
“Có say xe không con?”
Tôi lại lắc đầu.
“Không ạ.”
Ông gật gù.
“Vậy tốt.”
“Có gì khó chịu phải nói ngay nhé.”
Chiếc xe van chậm rãi rời khỏi mái ấm.
Tôi nhìn qua cửa kính.
Chiếc Bentley phía sau càng lúc càng nhỏ.
Một lúc sau, những dòng chữ lại xuất hiện.
【Nhà họ Tần vẫn nhận Hạ Ninh rồi!】
【Cốt truyện đổi thật rồi!】
【Không biết lần này sẽ xảy ra chuyện gì.】
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Sau đó chậm rãi quay đầu.
Không quan trọng nữa.
Từ giây phút tôi bước lên chiếc xe này, tôi đã không còn muốn sống trong câu chuyện của bọn họ.
Tôi muốn sống cuộc đời của chính mình.
Nhà mới của tôi nằm trong một khu dân cư cũ.
Dưới tầng một có tiệm sửa xe.
Đầu ngõ là cửa hàng tiện lợi.
Đi thêm năm phút là tới một con phố nhỏ đầy hàng ăn.
Quán cơm của Lưu Quốc Cường và Triệu Tú Lan cũng ở đó.
Biển hiệu viết bốn chữ rất đơn giản.
“Cơm Nhà Quốc Lan.”
Khi xe dừng trước cửa, tôi còn đang nhìn tấm biển thì Triệu Tú Lan đã hấp tấp mở cửa.
“Đến rồi.”
“Miên Miên, đây là nhà mình.”
Hai chữ “nhà mình” khiến tôi ngẩn ra.
Bà dường như không nhận ra.
Vừa vào cửa đã lớn giọng gọi:
“Lưu Hạo!”
“Lưu Hạo!”
“Thằng nhóc kia đâu rồi?”
Trên tầng vang lên tiếng bước chân.
Sau đó một cậu thiếu niên khoảng mười bốn, mười lăm tuổi chạy xuống.
Tóc cắt ngắn.
Đang mặc đồng phục thể thao.
Trong tay còn cầm một quả bóng rổ.
Cậu nhìn tôi.
Tôi nhìn cậu.
Không khí im lặng ba giây.
Những dòng chữ trước mắt lập tức xuất hiện.
【Khoan đã! Nhà này còn có con trai?】
【Ủa? Thế sao họ còn đi nhận con nuôi?】
【Đừng bảo kiểu anh trai ác độc nhé.】
Tôi vô thức siết c.h.ặ.t ngón tay.
Triệu Tú Lan đã vỗ vào vai cậu thiếu niên một cái.
“Đứng đực ra đấy làm gì?”
“Gọi em đi!”
Cậu thiếu niên vẫn nhìn tôi.
Sau đó tai từ từ đỏ lên.
“Em… em gái.”
Tôi khẽ chớp mắt.
Cậu lập tức quay đầu đi.
“Con lên lấy đồ.”
Nói xong chạy biến lên tầng.
Triệu Tú Lan bật cười.
“Nó ngại đấy.”
“Bình thường miệng như cái loa, hôm nay thấy em gái thì câm luôn.”
Lưu Quốc Cường xách ba lô của tôi đi vào.
“Bà đừng chọc nó.”
Rồi ông cúi xuống nhìn tôi.
“Đấy là anh trai con.”
“Nó tên Lưu Hạo.”
“Có hơi ngốc nhưng không xấu.”
Trên tầng lập tức vang lên tiếng Lưu Hạo.
“Bố!”
“Ai ngốc chứ?”
Lưu Quốc Cường đáp rất tự nhiên:
“Mày.”
Tôi không nhịn được.
Khóe môi khẽ cong lên.
Triệu Tú Lan nhìn thấy.
Bà lập tức huých chồng.
“Ông thấy chưa?”
“Con bé cười rồi!”
“Đẹp chưa!”
Tôi vội cúi đầu.
Lỗ tai nóng lên.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai vui đến thế chỉ vì tôi cười một cái.
Phòng của tôi nằm cạnh phòng Lưu Hạo.
Thật sự đã được dọn sẵn.
Một chiếc giường đơn trải ga màu kem.
Bàn học cạnh cửa sổ.
Tủ quần áo tuy cũ nhưng đã được lau sạch.
Trên bàn còn đặt một chiếc đèn hình con thỏ.
Triệu Tú Lan đứng ở cửa, hơi lo lắng.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!