Chương 3: Chương 3

“Đây là bản sao phụ của sổ ghi chép doanh trại tội nô.” “Trẻ sơ sinh nữ hạng Ất số bảy mươi chín, vai phải có một nốt ruồi son, ngón chân út bên trái bẩm sinh hơi cong.” Mọi người theo phản xạ đều nhìn về phía Thẩm Vân Thù. Thẩm Vân Thù đột nhiên co rụt vai lại. Hôm nay nàng mặc phi phục, cổ áo kín mít, dưới chân còn đi giày gấm và mang tất thêu, chẳng ai có thể nhìn thấy. Hầu phu nhân lập tức chắn trước mặt nàng. “Hoang đường! Vân Thù là phi tần tương lai của hoàng thượng, sao có thể để ngươi kiểm tra thân thể trước mặt mọi người?” Ta nhìn bà. “Phi tần tương lai?” “Phu nhân, chính người cũng nói rồi.” “Là tương lai.” “Thánh chỉ còn chưa tuyên, hiện giờ nàng vẫn chỉ là dưỡng nữ của Ninh Viễn Hầu phủ.” Hầu phu nhân tức đến run người. “Ngươi nhất quyết phải ép c /hết nó mới cam lòng sao?” “Ta không ép nàng.” Ta quay sang nhìn Thẩm Vân Thù. “Nếu muội muội cho rằng ta vu khống muội, cứ để nữ quan trong cung kiểm tra là được.” “Nếu không có, ta sẽ công khai dập đầu tạ tội với muội, mặc cho Hầu phủ xử trí.” Thẩm Vân Thù ngẩng đôi mắt đẫm lệ. Nàng khóc thật đẹp. Nước mắt đọng trên hàng mi, cả người như một đóa hoa vừa bị mưa gió vùi dập. “Tỷ tỷ nhất định phải làm nhục muội như vậy sao?” Ta đáp: “Đây không phải làm nhục, mà là kiểm tra thân tịch.” “Nếu muội trong sạch, sau hôm nay sẽ không còn ai dám nhắc đến thân thế của muội thêm nửa lời.” Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không nói nữa. Cố Hoài Cảnh nhìn sang vị thái giám tuyên chỉ. Sắc mặt vị thái giám ấy cũng chẳng khá hơn. Phi tần trước khi nhập cung lại bị người khác công khai tố giác có nô tịch, nếu việc này không điều tra rõ ràng, ông cũng không dám tuyên đọc thánh chỉ. Ông vẫy tay gọi hai nữ quan trong cung tới. “Đưa Nhị tiểu thư Thẩm đến thiên điện kiểm tra.” Thẩm Vân Thù đột nhiên ngẩng phắt đầu lên. “Không!” Tiếng kêu ấy quá gấp gáp. Gấp đến mức ngay cả chính nàng cũng sững sờ. Bốn phía càng trở nên yên tĩnh. Hầu phu nhân lập tức lên tiếng hòa giải. “Vân Thù bị dọa sợ thôi. Có cô nương trong sạch nào chịu nổi sự sỉ nhục như thế này chứ?” Ta không nhìn Hầu phu nhân. Ta chỉ nhìn Thẩm Vân Thù. “Sợ cái gì?” “Chẳng phải muội nói mình vô tội sao?” Nước mắt của Thẩm Vân Thù cuối cùng cũng không ngừng được nữa, liên tiếp rơi xuống. Đột nhiên nàng xoay người, nhào đến quỳ dưới chân Ninh Viễn Hầu. “Phụ thân, cứu con.” Xương mày của Ninh Viễn Hầu giật mạnh. Ông đưa tay định đỡ nàng, nhưng sai dịch đứng sau Cố Hoài Cảnh đã nhanh hơn một bước, chắn ngay giữa hai người. “Hầu gia Thẩm, trong lúc kiểm tra thân tịch, bất kỳ ai cũng không được cản trở.” Ninh Viễn Hầu nhìn chằm chằm Cố Hoài Cảnh, giọng nói lạnh hẳn. “Cố Thiếu khanh thật sự muốn đẩy mọi chuyện đến đường cùng sao?” Sắc mặt Cố Hoài Cảnh vẫn không đổi. “Luật pháp Đại Lương không nhìn sắc mặt của Hầu gia.” Cuối cùng Thẩm Vân Thù vẫn bị đưa vào thiên điện bên cạnh cổng cung. Chỉ thời gian một chén trà, nhưng lại dài như cả một năm. Hầu phu nhân vẫn luôn khóc. Bà khóc vì Thẩm Vân Thù bị làm nhục. Khóc vì Hầu phủ mất mặt. Khóc vì ta lòng dạ độc ác. Chỉ duy nhất chưa từng khóc vì ta. Ta đứng trong nền tuyết, những ngón tay đã lạnh đến hơi cứng lại. A Lê lặng lẽ nhét chiếc lò sưởi cầm tay vào tay ta. Nàng khẽ nói: “Tiểu thư, đừng nhìn phu nhân nữa.” Ta khẽ cười. “Không nhìn nữa.” Từ lâu đã không nhìn nữa rồi. Ngay từ ngày đầu tiên ta trở về Hầu phủ, khi bà sai người sắp xếp cho ta ở khu viện hoang vu phía góc tây, lại cho người đốt đầy hương ấm trong phòng của Thẩm Vân Thù, ta đã hiểu. Bà không phải không có nữ nhi. Chỉ là không có nữ nhi là ta. Cửa thiên điện cuối cùng cũng mở ra. Hai nữ quan bước ra, sắc mặt đều rất nặng nề. Một người trong số đó hành lễ với vị thái giám tuyên chỉ. “Bẩm công công, vai phải của Nhị tiểu thư Thẩm quả thực có một nốt ruồi son, ngón chân út bên trái hơi cong, hoàn toàn trùng khớp với ghi chép trong bản sao nô tịch.” Tiếng khóc của Hầu phu nhân lập tức ngừng bặt. Khi Thẩm Vân Thù được dìu ra ngoài, cả người nàng như bị rút hết xương cốt. Phượng quan vẫn còn. Phi phục vẫn còn. Nhưng ánh mắt mọi người nhìn nàng đã hoàn toàn thay đổi. Vừa rồi nàng còn là nương nương tương lai. Giờ đây, nàng chỉ là một người có thân tịch không rõ ràng. Ninh Viễn Hầu cuối cùng cũng không thể giữ bình tĩnh. Ông giận dữ quát: “Cho dù nó thật sự xuất thân từ doanh trại tội nô, thì cũng là vì năm đó bị ôm nhầm. Hầu phủ cũng là người bị hại!” “Bị ôm nhầm?” Ta khẽ lặp lại một lần. Sau đó lấy từ trong chiếc hộp ra món đồ thứ ba. Đó là một tờ khẩu cung của người môi giới. “Ngày mùng chín tháng Chạp mười bảy năm trước, quản sự Triệu Trung của Ninh Viễn Hầu phủ mang theo năm trăm lượng bạc, mua trẻ sơ sinh nữ hạng Ất số bảy mươi chín từ doanh trại tội nô.” “Trên khẩu cung có dấu tay của Triệu Trung, có chữ điểm chỉ của người môi giới, còn có cả ấn thả tịch của doanh trại tội nô năm ấy.”
🔥 Thiên Kim Giả Phong Phi, Ta Quỳ Trước Cổng Cung Dâng Lên Một Vật - Chương 3: Chương 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! “Đây là bản sao phụ của sổ ghi chép doanh trại tội nô.” “Trẻ sơ sinh nữ hạng Ất số bảy mươi chín, vai phải có một nốt ruồi son, ngón chân út bên trái bẩm sinh hơi cong.” Mọi người theo phản xạ đều nhìn về phía Thẩm Vân Thù. Thẩm Vân Thù đột nhiên co rụt vai lại. Hôm nay nàng mặc phi phục, cổ áo kín mít, dưới chân còn đi giày gấm và mang tất thêu, chẳng ai có thể nhìn thấy. Hầu phu nhân lập tức chắn trước mặt nàng. “Hoang đường! Vân Thù là phi tần tương lai của hoàng thượng, sao có thể để ngươi kiểm tra thân thể trước mặt mọi người?” Ta nhìn bà. “Phi tần tương lai?” “Phu nhân, chính người cũng nói rồi.” “Là tương lai.” “Thánh chỉ còn chưa tuyên, hiện giờ nàng vẫn chỉ là dưỡng nữ của Ninh Viễn Hầu phủ.” Hầu phu nhân tức đến run người. “Ngươi nhất quyết phải ép c /hết nó mới cam lòng sao?” “Ta không ép nàng.” Ta quay sang nhìn Thẩm Vân Thù. “Nếu muội muội cho rằng ta vu khống muội, cứ để nữ quan trong cung kiểm tra là được.” “Nếu không có, ta sẽ công khai dập đầu tạ tội với muội, mặc cho Hầu phủ xử trí.” Thẩm Vân Thù ngẩng đôi mắt đẫm lệ. Nàng khóc thật đẹp. Nước mắt đọng trên hàng mi, cả người như một đóa hoa vừa bị mưa gió vùi dập. “Tỷ tỷ nhất định phải làm nhục muội như vậy sao?” Ta đáp: “Đây không phải làm nhục, mà là kiểm tra thân tịch.” “Nếu muội trong sạch, sau hôm nay sẽ không còn ai dám nhắc đến thân thế của muội thêm nửa lời.” Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không nói nữa. Cố Hoài Cảnh nhìn sang vị thái giám tuyên chỉ. Sắc mặt vị thái giám ấy cũng chẳng khá hơn. Phi tần trước khi nhập cung lại bị người khác công khai tố giác có nô tịch, nếu việc này không điều tra rõ ràng, ông cũng không dám tuyên đọc thánh chỉ. Ông vẫy tay gọi hai nữ quan trong cung tới. “Đưa Nhị tiểu thư Thẩm đến thiên điện kiểm tra.” Thẩm Vân Thù đột nhiên ngẩng phắt đầu lên. “Không!” Tiếng kêu ấy quá gấp gáp. Gấp đến mức ngay cả chính nàng cũng sững sờ. Bốn phía càng trở nên yên tĩnh. Hầu phu nhân lập tức lên tiếng hòa giải. “Vân Thù bị dọa sợ thôi. Có cô nương trong sạch nào chịu nổi sự sỉ nhục như thế này chứ?” Ta không nhìn Hầu phu nhân. Ta chỉ nhìn Thẩm Vân Thù. “Sợ cái gì?” “Chẳng phải muội nói mình vô tội sao?” Nước mắt của Thẩm Vân Thù cuối cùng cũng không ngừng được nữa, liên tiếp rơi xuống. Đột nhiên nàng xoay người, nhào đến quỳ dưới chân Ninh Viễn Hầu. “Phụ thân, cứu con.” Xương mày của Ninh Viễn Hầu giật mạnh. Ông đưa tay định đỡ nàng, nhưng sai dịch đứng sau Cố Hoài Cảnh đã nhanh hơn một bước, chắn ngay giữa hai người. “Hầu gia Thẩm, trong lúc kiểm tra thân tịch, bất kỳ ai cũng không được cản trở.” Ninh Viễn Hầu nhìn chằm chằm Cố Hoài Cảnh, giọng nói lạnh hẳn. “Cố Thiếu khanh thật sự muốn đẩy mọi chuyện đến đường cùng sao?” Sắc mặt Cố Hoài Cảnh vẫn không đổi. “Luật pháp Đại Lương không nhìn sắc mặt của Hầu gia.” Cuối cùng Thẩm Vân Thù vẫn bị đưa vào thiên điện bên cạnh cổng cung. Chỉ thời gian một chén trà, nhưng lại dài như cả một năm. Hầu phu nhân vẫn luôn khóc. Bà khóc vì Thẩm Vân Thù bị làm nhục. Khóc vì Hầu phủ mất mặt. Khóc vì ta lòng dạ độc ác. Chỉ duy nhất chưa từng khóc vì ta. Ta đứng trong nền tuyết, những ngón tay đã lạnh đến hơi cứng lại. A Lê lặng lẽ nhét chiếc lò sưởi cầm tay vào tay ta. Nàng khẽ nói: “Tiểu thư, đừng nhìn phu nhân nữa.” Ta khẽ cười. “Không nhìn nữa.” Từ lâu đã không nhìn nữa rồi. Ngay từ ngày đầu tiên ta trở về Hầu phủ, khi bà sai người sắp xếp cho ta ở khu viện hoang vu phía góc tây, lại cho người đốt đầy hương ấm trong phòng của Thẩm Vân Thù, ta đã hiểu. Bà không phải không có nữ nhi. Chỉ là không có nữ nhi là ta. Cửa thiên điện cuối cùng cũng mở ra. Hai nữ quan bước ra, sắc mặt đều rất nặng nề. Một người trong số đó hành lễ với vị thái giám tuyên chỉ. “Bẩm công công, vai phải của Nhị tiểu thư Thẩm quả thực có một nốt ruồi son, ngón chân út bên trái hơi cong, hoàn toàn trùng khớp với ghi chép trong bản sao nô tịch.” Tiếng khóc của Hầu phu nhân lập tức ngừng bặt. Khi Thẩm Vân Thù được dìu ra ngoài, cả người nàng như bị rút hết xương cốt. Phượng quan vẫn còn. Phi phục vẫn còn. Nhưng ánh mắt mọi người nhìn nàng đã hoàn toàn thay đổi. Vừa rồi nàng còn là nương nương tương lai. Giờ đây, nàng chỉ là một người có thân tịch không rõ ràng. Ninh Viễn Hầu cuối cùng cũng không thể giữ bình tĩnh. Ông giận dữ quát: “Cho dù nó thật sự xuất thân từ doanh trại tội nô, thì cũng là vì năm đó bị ôm nhầm. Hầu phủ cũng là người bị hại!” “Bị ôm nhầm?” Ta khẽ lặp lại một lần. Sau đó lấy từ trong chiếc hộp ra món đồ thứ ba. Đó là một tờ khẩu cung của người môi giới. “Ngày mùng chín tháng Chạp mười bảy năm trước, quản sự Triệu Trung của Ninh Viễn Hầu phủ mang theo năm trăm lượng bạc, mua trẻ sơ sinh nữ hạng Ất số bảy mươi chín từ doanh trại tội nô.” “Trên khẩu cung có dấu tay của Triệu Trung, có chữ điểm chỉ của người môi giới, còn có cả ấn thả tịch của doanh trại tội nô năm ấy.” 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/thien-kim-gia-phong-phi-ta-quy-truoc-cong-cung-dang-len-mot-vat/doc/3 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!