“Phụ thân, mẫu thân, tỷ tỷ hận con, con biết. Tỷ ấy hận con chiếm mất vị trí của tỷ suốt mười bảy năm, nhưng con cũng vô tội mà.”
Nàng khóc đến mức bờ vai run rẩy.
“Lúc con sinh ra chẳng biết gì cả, con chưa từng nghĩ sẽ cướp đồ của tỷ tỷ. Nếu tỷ tỷ muốn lấy lại thân phận, con nhường là được. Nhưng tỷ ấy không thể vu khống con trước cổng cung, hủy hoại Hầu phủ, hủy hoại phụ thân được.”
Đúng là một cái miệng lợi hại.
Chỉ ba câu đã gột sạch bản thân, đồng thời đóng đinh ta thành một ác nữ vì ghen ghét mà phát điên.
Ánh mắt của các vị mệnh phụ xung quanh nhìn ta quả nhiên đã thay đổi.
Hầu phu nhân lập tức ngồi xổm xuống đỡ nàng dậy, đau lòng đến đỏ cả vành mắt.
“Vân Thù, đừng khóc. Có mẫu thân ở đây.”
Bà ôm Thẩm Vân Thù vào lòng, lúc ngẩng đầu nhìn ta thì trong mắt chỉ còn lại vẻ chán ghét.
“Tri Vãn, khi con vừa trở về, ta vốn tưởng con chỉ là tính tình lạnh lùng một chút, không hiểu quy củ.”
“Không ngờ tâm địa con lại độc ác đến vậy.”
Độc ác?
Ta nhìn Thẩm Vân Thù đang khóc đến thở không ra hơi trong lòng bà, bỗng thấy thật nực cười.
Ta trở về Hầu phủ mới chỉ nửa tháng.
Trong nửa tháng ấy, Thẩm Vân Thù sai người đốt hộ tịch của ta, đổi t.h.u.ố.c của ta, ban đêm còn thả rắn vào phòng ta.
Mỗi lần như vậy, Hầu phu nhân đều nói:
“Vân Thù còn nhỏ, nó chỉ sợ mất chúng ta mà thôi.”
Khi ta bị rắn c.ắ.n đến bắp chân tím bầm, bà chỉ sai ma ma mang đến một hộp t.h.u.ố.c mỡ.
Còn khi ngón tay Thẩm Vân Thù bị chén trà làm bỏng đỏ một mảng, bà lại mời liền ba vị thái y tới ngay trong đêm.
Đó chính là tình mẫu nữ sâu nặng của bà.
Đó cũng là đạo lý ta học được trong nửa tháng này.
Hầu phủ không có thân tình.
Chỉ có đáng giá và không đáng giá.
Ta đứng dậy, phủi sạch tuyết trên vạt váy.
“Phu nhân nói ta độc ác, vậy thì cứ coi như ta độc ác đi.”
“Hôm nay trước cổng Chu Tước, văn võ bá quan đều có mặt, nội thị trong cung cũng ở đây.”
“Nếu Thẩm Vân Thù nói ta vu khống nàng, vậy xin mời Đại Lý Tự lập tức kiểm tra hộ tịch ngay tại chỗ.”
Sắc mặt Ninh Viễn Hầu trầm xuống.
“Chuyện trong nhà, cần gì phải kinh động đến Đại Lý Tự?”
Ta quay đầu nhìn ông.
“Lừa gạt để đoạt ngôi phi, là chuyện trong nhà sao?”
“Mạo nhận hộ tịch để khi quân, cũng là chuyện trong nhà sao?”
Ông bị ta chặn họng đến nhất thời không nói nên lời.
Đúng lúc ấy, ngoài đám đông vang lên một giọng nói lạnh lùng.
“Dĩ nhiên là không.”
Mọi người tự động tránh sang hai bên, nhường ra một con đường.
Cố Hoài Cảnh mặc quan bào màu đỏ thẫm của Đại Lý Tự, bước ra từ màn tuyết trắng. Hàng mày, ánh mắt lạnh nhạt, bên hông đeo bội đao, phía sau là mấy tên sai dịch.
Hắn chắp tay với vị thái giám tuyên chỉ, rồi hướng về phía cổng cung thi lễ.
“Thiếu khanh Đại Lý Tự Cố Hoài Cảnh, phụng mệnh kiểm tra thân tịch của nữ quyến Ninh Viễn Hầu phủ.”
Gương mặt Ninh Viễn Hầu hoàn toàn trắng bệch.
Ta nhìn thấy bàn tay giấu trong tay áo của Thẩm Vân Thù khẽ run lên.
Cố Hoài Cảnh bước đến trước mặt ta, ánh mắt dừng trên quyển nô tịch kia.
“Thẩm cô nương.”
Ta dùng hai tay dâng lên.
Hắn nói:
“Hôm nay cô dâng lên không phải nô tịch.”
“Mà là tội trạng suốt mười bảy năm của Ninh Viễn Hầu phủ.”
Khoảnh khắc ấy, chiếc phượng quan trên đầu Thẩm Vân Thù khẽ lung lay.
Giờ lành để sắc phong phi còn chưa tới.
Người đến hỏi tội đã tới trước.
Cố Hoài Cảnh nhận lấy nô tịch, nhưng không lập tức mở ra.
Trước tiên, hắn nhìn về phía vị thái giám tuyên chỉ.
“Công công, thánh chỉ sắc phong phi có thể tạm hoãn được không?”
Vị thái giám tuyên chỉ có thể sống yên ổn trong cung đến hôm nay, đương nhiên không phải kẻ ngu ngốc.
Ông nhìn Ninh Viễn Hầu một cái, lại nhìn Thẩm Vân Thù đang quỳ dưới đất khóc như hoa lê đẫm mưa, rồi chậm rãi khép thánh chỉ trong tay lại.
“Việc liên quan đến thân tịch của phi tần, đương nhiên phải điều tra cho rõ.”
Lời này vừa dứt, Thẩm Vân Thù suýt nữa mềm nhũn ngã xuống.
Hầu phu nhân lập tức đỡ lấy nàng.
“Vân Thù!”
Ninh Viễn Hầu lại chẳng còn tâm trí để ý đến nàng.
Ông tiến lên một bước, trầm giọng nói với Cố Hoài Cảnh:
“Cố Thiếu khanh, nha đầu này mới trở về Hầu phủ chưa đầy nửa tháng, trong lòng oán hận nên mới làm ra chuyện hoang đường hôm nay. Thứ nó lấy ra chưa chắc đã là thật, mong Cố Thiếu khanh đừng để nó mê hoặc.”
Cố Hoài Cảnh thản nhiên đáp:
“Thật hay giả, kiểm tra là biết.”
Ninh Viễn Hầu còn định nói tiếp, nhưng Cố Hoài Cảnh đã mở nô tịch ra.
Cuốn sổ cũ đã ngả vàng, góc mép sờn rách, nhưng ấn son của quan phủ vẫn còn nguyên.
Hắn chỉ nhìn một lượt, sắc mặt đã trầm xuống.
“Doanh trại tội nô, hạng Ất số bảy mươi chín, trẻ sơ sinh nữ. Mẫu thân họ Đỗ, phụ thân Đỗ Thành, vì vụ án chế tạo quân giới trái phép mà bị liên lụy, ghi vào nô tịch.”
Trong đám đông lập tức nổi lên một trận xôn xao.
Sắc mặt Thẩm Vân Thù trắng bệch như tờ giấy.
Hầu phu nhân nghiêm giọng quát:
“Người trùng tên trùng họ trên đời nhiều vô kể! Chỉ một quyển nô tịch, làm sao chứng minh đó chính là Vân Thù?”
Ta bật cười.
“Phu nhân vội gì chứ?”
“Ta đã dám dâng nó ra trước cổng cung, đương nhiên không chỉ có mỗi một quyển này.”
Ta giơ tay lên.
A Lê, tỳ nữ mặc áo xanh đi theo phía sau ta, lập tức nâng tới một chiếc hộp gỗ.
Chiếc hộp ấy đã rất cũ, là thứ ta mang từ biên châu trở về.
Ta mở nắp hộp, lấy ra từ bên trong tờ hồ sơ thứ hai.
🔥 Thiên Kim Giả Phong Phi, Ta Quỳ Trước Cổng Cung Dâng Lên Một Vật - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
“Phụ thân, mẫu thân, tỷ tỷ hận con, con biết. Tỷ ấy hận con chiếm mất vị trí của tỷ suốt mười bảy năm, nhưng con cũng vô tội mà.” Nàng khóc đến mức bờ vai run rẩy. “Lúc con sinh ra chẳng biết gì cả, con chưa từng nghĩ sẽ cướp đồ của tỷ tỷ. Nếu tỷ tỷ muốn lấy lại thân phận, con nhường là được. Nhưng tỷ ấy không thể vu khống con trước cổng cung, hủy hoại Hầu phủ, hủy hoại phụ thân được.” Đúng là một cái miệng lợi hại. Chỉ ba câu đã gột sạch bản thân, đồng thời đóng đinh ta thành một ác nữ vì ghen ghét mà phát điên. Ánh mắt của các vị mệnh phụ xung quanh nhìn ta quả nhiên đã thay đổi. Hầu phu nhân lập tức ngồi xổm xuống đỡ nàng dậy, đau lòng đến đỏ cả vành mắt. “Vân Thù, đừng khóc. Có mẫu thân ở đây.” Bà ôm Thẩm Vân Thù vào lòng, lúc ngẩng đầu nhìn ta thì trong mắt chỉ còn lại vẻ chán ghét. “Tri Vãn, khi con vừa trở về, ta vốn tưởng con chỉ là tính tình lạnh lùng một chút, không hiểu quy củ.” “Không ngờ tâm địa con lại độc ác đến vậy.” Độc ác? Ta nhìn Thẩm Vân Thù đang khóc đến thở không ra hơi trong lòng bà, bỗng thấy thật nực cười. Ta trở về Hầu phủ mới chỉ nửa tháng. Trong nửa tháng ấy, Thẩm Vân Thù sai người đốt hộ tịch của ta, đổi t.h.u.ố.c của ta, ban đêm còn thả rắn vào phòng ta. Mỗi lần như vậy, Hầu phu nhân đều nói: “Vân Thù còn nhỏ, nó chỉ sợ mất chúng ta mà thôi.” Khi ta bị rắn c.ắ.n đến bắp chân tím bầm, bà chỉ sai ma ma mang đến một hộp t.h.u.ố.c mỡ. Còn khi ngón tay Thẩm Vân Thù bị chén trà làm bỏng đỏ một mảng, bà lại mời liền ba vị thái y tới ngay trong đêm. Đó chính là tình mẫu nữ sâu nặng của bà. Đó cũng là đạo lý ta học được trong nửa tháng này. Hầu phủ không có thân tình. Chỉ có đáng giá và không đáng giá. Ta đứng dậy, phủi sạch tuyết trên vạt váy. “Phu nhân nói ta độc ác, vậy thì cứ coi như ta độc ác đi.” “Hôm nay trước cổng Chu Tước, văn võ bá quan đều có mặt, nội thị trong cung cũng ở đây.” “Nếu Thẩm Vân Thù nói ta vu khống nàng, vậy xin mời Đại Lý Tự lập tức kiểm tra hộ tịch ngay tại chỗ.” Sắc mặt Ninh Viễn Hầu trầm xuống. “Chuyện trong nhà, cần gì phải kinh động đến Đại Lý Tự?” Ta quay đầu nhìn ông. “Lừa gạt để đoạt ngôi phi, là chuyện trong nhà sao?” “Mạo nhận hộ tịch để khi quân, cũng là chuyện trong nhà sao?” Ông bị ta chặn họng đến nhất thời không nói nên lời. Đúng lúc ấy, ngoài đám đông vang lên một giọng nói lạnh lùng. “Dĩ nhiên là không.” Mọi người tự động tránh sang hai bên, nhường ra một con đường. Cố Hoài Cảnh mặc quan bào màu đỏ thẫm của Đại Lý Tự, bước ra từ màn tuyết trắng. Hàng mày, ánh mắt lạnh nhạt, bên hông đeo bội đao, phía sau là mấy tên sai dịch. Hắn chắp tay với vị thái giám tuyên chỉ, rồi hướng về phía cổng cung thi lễ. “Thiếu khanh Đại Lý Tự Cố Hoài Cảnh, phụng mệnh kiểm tra thân tịch của nữ quyến Ninh Viễn Hầu phủ.” Gương mặt Ninh Viễn Hầu hoàn toàn trắng bệch. Ta nhìn thấy bàn tay giấu trong tay áo của Thẩm Vân Thù khẽ run lên. Cố Hoài Cảnh bước đến trước mặt ta, ánh mắt dừng trên quyển nô tịch kia. “Thẩm cô nương.” Ta dùng hai tay dâng lên. Hắn nói: “Hôm nay cô dâng lên không phải nô tịch.” “Mà là tội trạng suốt mười bảy năm của Ninh Viễn Hầu phủ.” Khoảnh khắc ấy, chiếc phượng quan trên đầu Thẩm Vân Thù khẽ lung lay. Giờ lành để sắc phong phi còn chưa tới. Người đến hỏi tội đã tới trước. Cố Hoài Cảnh nhận lấy nô tịch, nhưng không lập tức mở ra. Trước tiên, hắn nhìn về phía vị thái giám tuyên chỉ. “Công công, thánh chỉ sắc phong phi có thể tạm hoãn được không?” Vị thái giám tuyên chỉ có thể sống yên ổn trong cung đến hôm nay, đương nhiên không phải kẻ ngu ngốc. Ông nhìn Ninh Viễn Hầu một cái, lại nhìn Thẩm Vân Thù đang quỳ dưới đất khóc như hoa lê đẫm mưa, rồi chậm rãi khép thánh chỉ trong tay lại. “Việc liên quan đến thân tịch của phi tần, đương nhiên phải điều tra cho rõ.” Lời này vừa dứt, Thẩm Vân Thù suýt nữa mềm nhũn ngã xuống. Hầu phu nhân lập tức đỡ lấy nàng. “Vân Thù!” Ninh Viễn Hầu lại chẳng còn tâm trí để ý đến nàng. Ông tiến lên một bước, trầm giọng nói với Cố Hoài Cảnh: “Cố Thiếu khanh, nha đầu này mới trở về Hầu phủ chưa đầy nửa tháng, trong lòng oán hận nên mới làm ra chuyện hoang đường hôm nay. Thứ nó lấy ra chưa chắc đã là thật, mong Cố Thiếu khanh đừng để nó mê hoặc.” Cố Hoài Cảnh thản nhiên đáp: “Thật hay giả, kiểm tra là biết.” Ninh Viễn Hầu còn định nói tiếp, nhưng Cố Hoài Cảnh đã mở nô tịch ra. Cuốn sổ cũ đã ngả vàng, góc mép sờn rách, nhưng ấn son của quan phủ vẫn còn nguyên. Hắn chỉ nhìn một lượt, sắc mặt đã trầm xuống. “Doanh trại tội nô, hạng Ất số bảy mươi chín, trẻ sơ sinh nữ. Mẫu thân họ Đỗ, phụ thân Đỗ Thành, vì vụ án chế tạo quân giới trái phép mà bị liên lụy, ghi vào nô tịch.” Trong đám đông lập tức nổi lên một trận xôn xao. Sắc mặt Thẩm Vân Thù trắng bệch như tờ giấy. Hầu phu nhân nghiêm giọng quát: “Người trùng tên trùng họ trên đời nhiều vô kể! Chỉ một quyển nô tịch, làm sao chứng minh đó chính là Vân Thù?” Ta bật cười. “Phu nhân vội gì chứ?” “Ta đã dám dâng nó ra trước cổng cung, đương nhiên không chỉ có mỗi một quyển này.” Ta giơ tay lên. A Lê, tỳ nữ mặc áo xanh đi theo phía sau ta, lập tức nâng tới một chiếc hộp gỗ. Chiếc hộp ấy đã rất cũ, là thứ ta mang từ biên châu trở về. Ta mở nắp hộp, lấy ra từ bên trong tờ hồ sơ thứ hai.
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/thien-kim-gia-phong-phi-ta-quy-truoc-cong-cung-dang-len-mot-vat/doc/2
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay