Trên đó viết:
Một bộ Huyền Thiết Hổ Đầu Khải.
Ta bước đến trước mặt hắn, đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào bộ giáp trước n.g.ự.c hắn.
Lạnh lẽo.
Rắn chắc.
“Bộ Hổ Đầu Khải này là do đại sư rèn binh khí của Thẩm gia ta mất tròn ba năm, đo ni đóng giày chế tạo riêng cho chàng.”
“Đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm.”
“Nó đã giúp chàng sống sót trên chiến trường.”
“Nó đã khiến chàng trở thành Chiến Thần trong miệng bá tánh.”
“Nhưng hình như chàng quên mất rồi.”
“Nó là của hồi môn của ta.”
Ta ngẩng mắt lên, gằn từng chữ thật rõ ràng.
“Bây giờ, xin chàng cởi nó xuống.”
Cả người Cố Huyền cứng đờ.
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.
“Nàng nói gì?”
“Ta nói.” Ta lặp lại: “Trả nó lại cho ta.”
Cả chính đường chìm trong bầu không khí tĩnh lặng như c/ hết.
Sự mất kiên nhẫn và ngạo mạn trong mắt hắn cuối cùng cũng bị thay thế bằng vẻ chấn động và nhục nhã.
Ta lặng lẽ nhìn hắn, chờ câu trả lời của hắn.
Rất lâu sau.
Hắn nghiến răng, ép ra từng chữ.
“Thẩm Thanh Nguyệt, nàng đừng ép ta.”
Ta không nói gì.
Chỉ lặng lẽ đi đến trước cửa, khẽ vỗ tay hai cái.
Bên ngoài cửa, bốn thị vệ theo ta làm của hồi môn lặng lẽ bước vào.
Bọn họ đều là thân binh dưới trướng ngoại tổ phụ ta, chỉ nghe một mình ta điều động.
Ta nhìn gương mặt lập tức sa sầm của Cố Huyền, khẽ nhắc nhở hắn.
“Phu quân, hình như chàng quên mất rồi.”
“Chàng chỉ là một kẻ ở rể.”
02
Sắc mặt Cố Huyền từ âm trầm chuyển sang tái xanh.
Hắn nhìn chòng chọc vào ta, ánh mắt như muốn phun ra lửa.
“Thẩm Thanh Nguyệt, nàng dám!”
Ta không để ý đến tiếng quát giận dữ của hắn.
Chỉ nhàn nhạt dặn dò thị vệ.
“Giúp Đại tướng quân cởi bộ của hồi môn của ta xuống.”
“Vâng, tiểu thư.”
Bốn thị vệ thân hình vạm vỡ từng bước tiến về phía Cố Huyền.
Trong mắt bọn họ không hề có nửa phần kính sợ đối với vị “Đại tướng quân”.
Chỉ có sự phục tùng tuyệt đối đối với ta.
Cố Huyền giận quá hóa cười.
“Được, được lắm!”
Hắn đột nhiên giơ tay lên, dường như muốn rút kiếm.
Thế nhưng bội kiếm của hắn đã được tháo xuống từ lúc vào cung diện thánh.
Lúc này, hắn tay không tấc sắt.
“Kẻ nào dám động vào ta thử xem!”
Hắn quát lớn, định dùng quân uy để trấn áp bọn họ.
Thế nhưng, đám thị vệ đều là người của Thẩm gia ta.
Phụ thân ta là đương triều Thái phó, môn sinh khắp thiên hạ.
Ngoại tổ phụ ta là người đứng đầu võ tướng, môn sinh cố cựu trải khắp quân doanh.
Uy phong của hắn Cố Huyền, ở trong tòa phủ này, trước mặt ta, chẳng đáng một xu.
Động tác của đám thị vệ không hề dừng lại.
Đến lúc ấy Cố Huyền mới thật sự nhận ra, ta không hề nói đùa.
Lửa giận trong mắt hắn dần dần bị thay thế bằng một tia hoảng loạn.
Bị lột bộ khôi giáp tượng trưng cho vinh quang trước mặt bao người.
Đối với một vị tướng quân vừa mới khải hoàn mà nói, đó là nỗi nhục lớn đến nhường nào.
Hắn nghiến răng, gằn từng chữ.
“Để ta tự làm.”
Hắn thô bạo tháo từng dây cài của bộ giáp.
Từng món.
Lại từng món.
Bộ Hổ Đầu Khải từng khiến hắn oai phong vô hạn bị hắn hung hăng ném xuống đất.
Phát ra một tiếng động nặng nề.
Hắn chỉ mặc một bộ trung y mỏng đứng đó.
Giống như một con gà trống bị vặt sạch lông, chật vật vô cùng.
Hắn nhìn ta, hận ý trong mắt gần như muốn nuốt chửng ta.
“Thẩm Thanh Nguyệt, nàng sẽ phải hối hận.”
Ta bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn.
“Người phải hối hận, e rằng là ngươi.”
Ta bảo thị vệ cất kỹ bộ khôi giáp và thư hòa ly.
“Từ hôm nay trở đi, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt.”
“Tòa phủ Đại tướng quân này vốn là sản nghiệp của Thẩm gia ta.”
“Ngươi có thể c/út rồi.”
“Cú/t?”
Cố Huyền như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ.
“Ta là Trấn Quốc Đại tướng quân do chính Thánh thượng sắc phong, nàng bảo ta cút?”
“Thẩm Thanh Nguyệt, nàng đừng quên, không có ta thì Thẩm gia các người…”
Lời hắn còn chưa dứt.
Ngoài cửa, giọng quản gia hớt hải truyền đến.
“Tiểu thư, không xong rồi!”
“Liễu cô nương… nàng ấy… nàng ấy xông vào rồi!”
Chân mày ta khẽ nhướng lên.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.
Vừa nghe bốn chữ “Liễu cô nương”, vẻ hoảng loạn trong mắt Cố Huyền lập tức bị đau lòng thay thế.
Hắn thậm chí quên cả dáng vẻ chật vật lúc này của mình, vội vàng định đi ra ngoài.
“Như Yên sao lại đến đây?”
Thân hình ta khẽ động, chắn ngay trước mặt hắn.
“Cố Huyền, bây giờ ngươi lấy thân phận gì, đứng trên địa bàn Thẩm gia ta để đi gặp khách?”
Hắn bị ta hỏi đến nghẹn lời.
Ta không nhìn hắn nữa.
Xoay người đi về phía đại sảnh.
Vừa bước vào cửa, ta đã nhìn thấy một nữ t.ử mặc bạch y, trên mặt còn đọng vệt nước mắt.
Nàng ta dáng người mảnh mai, yếu đuối đáng thương.
Chính là Liễu Như Yên.
Vừa nhìn thấy ta, nước mắt nàng ta càng tuôn rơi dữ dội hơn.
“Thanh Nguyệt tỷ tỷ, tỷ đừng trách Huyền ca ca.”
“Đều là lỗi của muội.”
“Là muội không nên khiến huynh ấy khó xử.”
🔥 Phu Quân Đòi Hổ Phù Cưới Bình Thê, Ta Liền Thu Hồi Cả Cơ Nghiệp - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Trên đó viết: Một bộ Huyền Thiết Hổ Đầu Khải. Ta bước đến trước mặt hắn, đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào bộ giáp trước n.g.ự.c hắn. Lạnh lẽo. Rắn chắc. “Bộ Hổ Đầu Khải này là do đại sư rèn binh khí của Thẩm gia ta mất tròn ba năm, đo ni đóng giày chế tạo riêng cho chàng.” “Đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm.” “Nó đã giúp chàng sống sót trên chiến trường.” “Nó đã khiến chàng trở thành Chiến Thần trong miệng bá tánh.” “Nhưng hình như chàng quên mất rồi.” “Nó là của hồi môn của ta.” Ta ngẩng mắt lên, gằn từng chữ thật rõ ràng. “Bây giờ, xin chàng cởi nó xuống.” Cả người Cố Huyền cứng đờ. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi. “Nàng nói gì?” “Ta nói.” Ta lặp lại: “Trả nó lại cho ta.” Cả chính đường chìm trong bầu không khí tĩnh lặng như c/ hết. Sự mất kiên nhẫn và ngạo mạn trong mắt hắn cuối cùng cũng bị thay thế bằng vẻ chấn động và nhục nhã. Ta lặng lẽ nhìn hắn, chờ câu trả lời của hắn. Rất lâu sau. Hắn nghiến răng, ép ra từng chữ. “Thẩm Thanh Nguyệt, nàng đừng ép ta.” Ta không nói gì. Chỉ lặng lẽ đi đến trước cửa, khẽ vỗ tay hai cái. Bên ngoài cửa, bốn thị vệ theo ta làm của hồi môn lặng lẽ bước vào. Bọn họ đều là thân binh dưới trướng ngoại tổ phụ ta, chỉ nghe một mình ta điều động. Ta nhìn gương mặt lập tức sa sầm của Cố Huyền, khẽ nhắc nhở hắn. “Phu quân, hình như chàng quên mất rồi.” “Chàng chỉ là một kẻ ở rể.” 02 Sắc mặt Cố Huyền từ âm trầm chuyển sang tái xanh. Hắn nhìn chòng chọc vào ta, ánh mắt như muốn phun ra lửa. “Thẩm Thanh Nguyệt, nàng dám!” Ta không để ý đến tiếng quát giận dữ của hắn. Chỉ nhàn nhạt dặn dò thị vệ. “Giúp Đại tướng quân cởi bộ của hồi môn của ta xuống.” “Vâng, tiểu thư.” Bốn thị vệ thân hình vạm vỡ từng bước tiến về phía Cố Huyền. Trong mắt bọn họ không hề có nửa phần kính sợ đối với vị “Đại tướng quân”. Chỉ có sự phục tùng tuyệt đối đối với ta. Cố Huyền giận quá hóa cười. “Được, được lắm!” Hắn đột nhiên giơ tay lên, dường như muốn rút kiếm. Thế nhưng bội kiếm của hắn đã được tháo xuống từ lúc vào cung diện thánh. Lúc này, hắn tay không tấc sắt. “Kẻ nào dám động vào ta thử xem!” Hắn quát lớn, định dùng quân uy để trấn áp bọn họ. Thế nhưng, đám thị vệ đều là người của Thẩm gia ta. Phụ thân ta là đương triều Thái phó, môn sinh khắp thiên hạ. Ngoại tổ phụ ta là người đứng đầu võ tướng, môn sinh cố cựu trải khắp quân doanh. Uy phong của hắn Cố Huyền, ở trong tòa phủ này, trước mặt ta, chẳng đáng một xu. Động tác của đám thị vệ không hề dừng lại. Đến lúc ấy Cố Huyền mới thật sự nhận ra, ta không hề nói đùa. Lửa giận trong mắt hắn dần dần bị thay thế bằng một tia hoảng loạn. Bị lột bộ khôi giáp tượng trưng cho vinh quang trước mặt bao người. Đối với một vị tướng quân vừa mới khải hoàn mà nói, đó là nỗi nhục lớn đến nhường nào. Hắn nghiến răng, gằn từng chữ. “Để ta tự làm.” Hắn thô bạo tháo từng dây cài của bộ giáp. Từng món. Lại từng món. Bộ Hổ Đầu Khải từng khiến hắn oai phong vô hạn bị hắn hung hăng ném xuống đất. Phát ra một tiếng động nặng nề. Hắn chỉ mặc một bộ trung y mỏng đứng đó. Giống như một con gà trống bị vặt sạch lông, chật vật vô cùng. Hắn nhìn ta, hận ý trong mắt gần như muốn nuốt chửng ta. “Thẩm Thanh Nguyệt, nàng sẽ phải hối hận.” Ta bình tĩnh nhìn thẳng vào hắn. “Người phải hối hận, e rằng là ngươi.” Ta bảo thị vệ cất kỹ bộ khôi giáp và thư hòa ly. “Từ hôm nay trở đi, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt.” “Tòa phủ Đại tướng quân này vốn là sản nghiệp của Thẩm gia ta.” “Ngươi có thể c/út rồi.” “Cú/t?” Cố Huyền như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ. “Ta là Trấn Quốc Đại tướng quân do chính Thánh thượng sắc phong, nàng bảo ta cút?” “Thẩm Thanh Nguyệt, nàng đừng quên, không có ta thì Thẩm gia các người…” Lời hắn còn chưa dứt. Ngoài cửa, giọng quản gia hớt hải truyền đến. “Tiểu thư, không xong rồi!” “Liễu cô nương… nàng ấy… nàng ấy xông vào rồi!” Chân mày ta khẽ nhướng lên. Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Vừa nghe bốn chữ “Liễu cô nương”, vẻ hoảng loạn trong mắt Cố Huyền lập tức bị đau lòng thay thế. Hắn thậm chí quên cả dáng vẻ chật vật lúc này của mình, vội vàng định đi ra ngoài. “Như Yên sao lại đến đây?” Thân hình ta khẽ động, chắn ngay trước mặt hắn. “Cố Huyền, bây giờ ngươi lấy thân phận gì, đứng trên địa bàn Thẩm gia ta để đi gặp khách?” Hắn bị ta hỏi đến nghẹn lời. Ta không nhìn hắn nữa. Xoay người đi về phía đại sảnh. Vừa bước vào cửa, ta đã nhìn thấy một nữ t.ử mặc bạch y, trên mặt còn đọng vệt nước mắt. Nàng ta dáng người mảnh mai, yếu đuối đáng thương. Chính là Liễu Như Yên. Vừa nhìn thấy ta, nước mắt nàng ta càng tuôn rơi dữ dội hơn. “Thanh Nguyệt tỷ tỷ, tỷ đừng trách Huyền ca ca.” “Đều là lỗi của muội.” “Là muội không nên khiến huynh ấy khó xử.”
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/phu-quan-doi-ho-phu-cuoi-binh-the-ta-lien-thu-hoi-ca-co-nghiep/doc/2
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay