Chương 1: Chương 1

Phu quân khải hoàn trở về, việc đầu tiên làm chính là đòi ta giao Hổ phù. Hắn nói muốn dùng món bảo vật gia truyền ấy để cầu cưới thanh mai trúc mã của mình làm Bình thê. Lại còn rộng lượng tỏ ý sẽ để ta tiếp tục làm đương gia chủ mẫu. Ta nhìn người nam nhân dựa vào phụ thân ta mới leo lên được vị trí Đại tướng quân, tức đến bật cười. Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ viết xong thư hòa ly, rồi thu hồi toàn bộ của hồi môn. Bao gồm cả bộ khôi giáp hắn đang mặc trên người. “Phu quân.” Ta khẽ nhắc nhở hắn: “Hình như chàng quên mất rồi, chàng chỉ là một kẻ ở rể.” 01 Phu quân Cố Huyền khải hoàn trở về. Khắp Trường An mười dặm hồng trang, bá tánh đứng kín hai bên đường nghênh đón. Hắn cưỡi tuấn mã cao lớn, khoác trên mình bộ Hổ Đầu Khải do Thẩm gia ta bỏ ra ngàn vàng chế tạo, oai phong lẫm liệt. Thánh thượng đích thân ra đón, bá quan văn võ cùng tháp tùng. Vinh quang tột bậc. Ai ai cũng nói, ta Thẩm Thanh Nguyệt thật có mắt nhìn người, chọn được một vị phu quân văn võ song toàn. Ba năm trước, hắn vẫn chỉ là một thư sinh sa cơ thất thế vô danh. Là phụ thân ta, đương triều Thái phó, bất chấp mọi ý kiến phản đối mà gả ta cho hắn. Ngoài mặt là hạ giá xuất giá. Thực chất là chiêu hắn làm con rể ở rể. Thẩm gia ta dốc hết tất cả để trải đường cho hắn. Tiền tài, nhân mạch, binh quyền. Hắn từ một viên Bát phẩm Hiệu úy, từng bước leo lên vị trí Đại tướng quân nắm trong tay mười vạn binh mã như hôm nay. Ta từng cho rằng, ba năm nơi biên quan giá lạnh sẽ khiến hắn hiểu được tất cả những gì mình có hôm nay đều không hề dễ dàng. Ta từng cho rằng, phu thê một thể, vinh nhục cùng chung. Cho đến khi hắn bước vào chính đường, cho lui toàn bộ hạ nhân. Mùi m/áu tanh cùng phong sương trên người hắn vẫn chưa tan hết. Câu đầu tiên hắn mở miệng nói lại không phải hỏi ta ba năm qua sống có tốt hay không. Hắn nói: “Thanh Nguyệt, đưa Hổ phù cho ta.” Ta ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn hắn. Trong mắt hắn không có chút vui mừng nào của ngày gặp lại sau thời gian dài xa cách, chỉ có một tia mất kiên nhẫn thúc giục. Ta hỏi: “Chàng cần Hổ phù để làm gì?” Hổ phù ấy là tín vật truyền đời của Thẩm gia ta, có thể điều động ba vạn tinh binh do ngoại tổ phụ ta để lại. Là món của hồi môn quý giá nhất của ta. Cũng là chỗ dựa duy nhất để hắn Cố Huyền trấn áp được những lão tướng trong quân. Dường như Cố Huyền cảm thấy câu hỏi của ta là thừa thãi. Hắn cởi áo choàng, tiện tay ném lên ghế. “Ta muốn đến Liễu gia cầu thân.” Trái tim ta, ngay khoảnh khắc ấy, chìm xuống. Liễu gia. Liễu Như Yên. Thanh mai trúc mã của hắn. Là cô muội muội nhà bên đã khóc nức nở nói sẽ chờ hắn khi hắn lên kinh ứng thí ba năm trước. Ta nhàn nhạt nói: “Nếu chàng muốn nạp thiếp, chỉ cần một tờ văn thư là đủ, hà tất phải dùng đến Hổ phù?” Cố Huyền nhíu mày. Hắn bước đến trước mặt ta, mang theo dáng vẻ bề trên đầy vẻ xét nét. “Thanh Nguyệt, nàng đừng vô lý gây chuyện nữa.” “Như Yên không phải thiếp thất, nàng ấy không chịu nổi ấm ức.” “Ta đã dâng tấu lên Thánh thượng, xin cưới nàng ấy làm Bình thê.” “Nàng cứ yên tâm, vị trí đương gia chủ mẫu vẫn là của nàng.” Hắn nói như thể đó là điều đương nhiên. Dường như để ta tiếp tục làm đương gia chủ mẫu đã là một ân huệ lớn lao ban cho ta. Ta nhìn gương mặt anh tuấn nhưng xa lạ đến cực điểm của hắn, đột nhiên bật cười. Cười đến mức nước mắt cũng sắp rơi xuống. Cố Huyền bị tiếng cười của ta làm cho nổi giận. “Nàng cười cái gì?” “Thẩm Thanh Nguyệt, ta không phải đang thương lượng với nàng.” “Ta chỉ là đang thông báo cho nàng.” Ta ngừng cười, đứng dậy. Đi đến trước án thư, lấy mực, mài mực. Từng động tác đều chậm rãi, ung dung. Vẻ mất kiên nhẫn của Cố Huyền gần như hiện rõ trên mặt. “Nàng đang làm gì?” “Mau mang Hổ phù ra đây, ta không có thời gian.” Ta không để ý đến hắn. Trải một tờ giấy Tuyên Thành thượng hạng ra, nhấc bút. Đầu bút vừa hạ xuống đã là hai chữ. Hòa ly. Ta viết rất nhanh, một phong thư hòa ly, viết liền một mạch. Sau đó, ta cầm lấy một văn thư khác đã được chuẩn bị từ lâu. Đó là danh sách của hồi môn của ta. Ta đặt hai văn thư song song trước mặt hắn. “Cố Huyền, xem xong hai thứ này rồi chúng ta hãy nói chuyện Hổ phù.” Ánh mắt hắn dừng trên ba chữ “Thư hòa ly”, đồng t.ử chợt co rụt lại. “Nàng điên rồi sao?” Ngay sau đó, hắn nhìn thấy bản danh sách của hồi môn dài dằng dặc kia, trên mặt lập tức hiện lên vẻ khinh thường. “Sao nào, nàng định dùng chút vàng bạc này để uy h/iếp ta?” “Thẩm Thanh Nguyệt, e là nàng đã quá xem thường ta rồi.” Ta lắc đầu. Ngón tay ta khẽ chỉ vào hạng mục cuối cùng trong danh sách. “Chàng nhìn kỹ xem, mục này viết là gì.” Ánh mắt Cố Huyền dời theo. Đến khi nhìn rõ mấy chữ ấy, sắc mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi.
🔥 Phu Quân Đòi Hổ Phù Cưới Bình Thê, Ta Liền Thu Hồi Cả Cơ Nghiệp - Chương 1: Chương 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Phu quân khải hoàn trở về, việc đầu tiên làm chính là đòi ta giao Hổ phù. Hắn nói muốn dùng món bảo vật gia truyền ấy để cầu cưới thanh mai trúc mã của mình làm Bình thê. Lại còn rộng lượng tỏ ý sẽ để ta tiếp tục làm đương gia chủ mẫu. Ta nhìn người nam nhân dựa vào phụ thân ta mới leo lên được vị trí Đại tướng quân, tức đến bật cười. Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ viết xong thư hòa ly, rồi thu hồi toàn bộ của hồi môn. Bao gồm cả bộ khôi giáp hắn đang mặc trên người. “Phu quân.” Ta khẽ nhắc nhở hắn: “Hình như chàng quên mất rồi, chàng chỉ là một kẻ ở rể.” 01 Phu quân Cố Huyền khải hoàn trở về. Khắp Trường An mười dặm hồng trang, bá tánh đứng kín hai bên đường nghênh đón. Hắn cưỡi tuấn mã cao lớn, khoác trên mình bộ Hổ Đầu Khải do Thẩm gia ta bỏ ra ngàn vàng chế tạo, oai phong lẫm liệt. Thánh thượng đích thân ra đón, bá quan văn võ cùng tháp tùng. Vinh quang tột bậc. Ai ai cũng nói, ta Thẩm Thanh Nguyệt thật có mắt nhìn người, chọn được một vị phu quân văn võ song toàn. Ba năm trước, hắn vẫn chỉ là một thư sinh sa cơ thất thế vô danh. Là phụ thân ta, đương triều Thái phó, bất chấp mọi ý kiến phản đối mà gả ta cho hắn. Ngoài mặt là hạ giá xuất giá. Thực chất là chiêu hắn làm con rể ở rể. Thẩm gia ta dốc hết tất cả để trải đường cho hắn. Tiền tài, nhân mạch, binh quyền. Hắn từ một viên Bát phẩm Hiệu úy, từng bước leo lên vị trí Đại tướng quân nắm trong tay mười vạn binh mã như hôm nay. Ta từng cho rằng, ba năm nơi biên quan giá lạnh sẽ khiến hắn hiểu được tất cả những gì mình có hôm nay đều không hề dễ dàng. Ta từng cho rằng, phu thê một thể, vinh nhục cùng chung. Cho đến khi hắn bước vào chính đường, cho lui toàn bộ hạ nhân. Mùi m/áu tanh cùng phong sương trên người hắn vẫn chưa tan hết. Câu đầu tiên hắn mở miệng nói lại không phải hỏi ta ba năm qua sống có tốt hay không. Hắn nói: “Thanh Nguyệt, đưa Hổ phù cho ta.” Ta ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn hắn. Trong mắt hắn không có chút vui mừng nào của ngày gặp lại sau thời gian dài xa cách, chỉ có một tia mất kiên nhẫn thúc giục. Ta hỏi: “Chàng cần Hổ phù để làm gì?” Hổ phù ấy là tín vật truyền đời của Thẩm gia ta, có thể điều động ba vạn tinh binh do ngoại tổ phụ ta để lại. Là món của hồi môn quý giá nhất của ta. Cũng là chỗ dựa duy nhất để hắn Cố Huyền trấn áp được những lão tướng trong quân. Dường như Cố Huyền cảm thấy câu hỏi của ta là thừa thãi. Hắn cởi áo choàng, tiện tay ném lên ghế. “Ta muốn đến Liễu gia cầu thân.” Trái tim ta, ngay khoảnh khắc ấy, chìm xuống. Liễu gia. Liễu Như Yên. Thanh mai trúc mã của hắn. Là cô muội muội nhà bên đã khóc nức nở nói sẽ chờ hắn khi hắn lên kinh ứng thí ba năm trước. Ta nhàn nhạt nói: “Nếu chàng muốn nạp thiếp, chỉ cần một tờ văn thư là đủ, hà tất phải dùng đến Hổ phù?” Cố Huyền nhíu mày. Hắn bước đến trước mặt ta, mang theo dáng vẻ bề trên đầy vẻ xét nét. “Thanh Nguyệt, nàng đừng vô lý gây chuyện nữa.” “Như Yên không phải thiếp thất, nàng ấy không chịu nổi ấm ức.” “Ta đã dâng tấu lên Thánh thượng, xin cưới nàng ấy làm Bình thê.” “Nàng cứ yên tâm, vị trí đương gia chủ mẫu vẫn là của nàng.” Hắn nói như thể đó là điều đương nhiên. Dường như để ta tiếp tục làm đương gia chủ mẫu đã là một ân huệ lớn lao ban cho ta. Ta nhìn gương mặt anh tuấn nhưng xa lạ đến cực điểm của hắn, đột nhiên bật cười. Cười đến mức nước mắt cũng sắp rơi xuống. Cố Huyền bị tiếng cười của ta làm cho nổi giận. “Nàng cười cái gì?” “Thẩm Thanh Nguyệt, ta không phải đang thương lượng với nàng.” “Ta chỉ là đang thông báo cho nàng.” Ta ngừng cười, đứng dậy. Đi đến trước án thư, lấy mực, mài mực. Từng động tác đều chậm rãi, ung dung. Vẻ mất kiên nhẫn của Cố Huyền gần như hiện rõ trên mặt. “Nàng đang làm gì?” “Mau mang Hổ phù ra đây, ta không có thời gian.” Ta không để ý đến hắn. Trải một tờ giấy Tuyên Thành thượng hạng ra, nhấc bút. Đầu bút vừa hạ xuống đã là hai chữ. Hòa ly. Ta viết rất nhanh, một phong thư hòa ly, viết liền một mạch. Sau đó, ta cầm lấy một văn thư khác đã được chuẩn bị từ lâu. Đó là danh sách của hồi môn của ta. Ta đặt hai văn thư song song trước mặt hắn. “Cố Huyền, xem xong hai thứ này rồi chúng ta hãy nói chuyện Hổ phù.” Ánh mắt hắn dừng trên ba chữ “Thư hòa ly”, đồng t.ử chợt co rụt lại. “Nàng điên rồi sao?” Ngay sau đó, hắn nhìn thấy bản danh sách của hồi môn dài dằng dặc kia, trên mặt lập tức hiện lên vẻ khinh thường. “Sao nào, nàng định dùng chút vàng bạc này để uy h/iếp ta?” “Thẩm Thanh Nguyệt, e là nàng đã quá xem thường ta rồi.” Ta lắc đầu. Ngón tay ta khẽ chỉ vào hạng mục cuối cùng trong danh sách. “Chàng nhìn kỹ xem, mục này viết là gì.” Ánh mắt Cố Huyền dời theo. Đến khi nhìn rõ mấy chữ ấy, sắc mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/phu-quan-doi-ho-phu-cuoi-binh-the-ta-lien-thu-hoi-ca-co-nghiep/doc/1 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!