Chương 3: Chương 3
Là tin nhắn của cô bạn thân Lâm Hiểu.
Thế nào rồi? Bà chị kỳ quái của chồng cậu đi chưa?
Tôi trả lời:
Chưa. Tớ chuyển ra ngủ sofa rồi.
Lâm Hiểu lập tức nhắn lại:
??? Tô Tình, cậu điên rồi à?
Tôi không trả lời.
Cất điện thoại vào túi.
Tôi không điên.
Tôi chỉ muốn xem…
Khi tôi lùi một bước, họ sẽ tiến thêm được bao nhiêu bước.
Tôi lùi hai bước, liệu họ có xem tôi như chính chiếc đệm trên ghế sofa này không? Muốn giẫm lên thì giẫm, giẫm xong còn khen một câu: “Êm thật.”
Đứng trước sạp cá, tôi chọn một con cá diếc, nhờ chủ quán làm sạch.
Đúng lúc đó, WeChat hiện thêm một tin nhắn của Trần Hạo:
Tô Tình, mua cá xong tiện mua thêm ít sườn nhé. Chị nói muốn ăn sườn xào chua ngọt.
Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy, khẽ thở ra một hơi.
“Ông chủ, cân thêm hai dẻ sườn giúp tôi.”
Xách túi đồ trên đường về, đi ngang qua tiệm hoa trước cổng khu chung cư, tôi bỗng dừng chân.
Sau lớp kính là một bó cúc họa mi trắng đang nở rất đẹp.
Suy nghĩ vài giây, tôi đẩy cửa bước vào mua một bó.
Về đến nhà, Trần Hạo đang ngồi trên sofa lướt điện thoại. Thấy bó hoa trên tay tôi, anh khựng lại.
“Em mua hoa làm gì vậy?”
“Tự làm mình vui.”
Nói xong, tôi cắm hoa vào chiếc bình trống cạnh kệ tivi rồi quay người đi vào bếp.
Trần Hạo nhìn theo bóng lưng tôi, lại nhìn bó cúc họa mi, đôi mày khẽ nhíu lại.
Anh không biết…
Ý nghĩa của loài hoa ấy là:
Một tình yêu chôn sâu trong lòng.
Và…
Ly biệt.
Chương 2: Ly Sữa Đêm Khuya
Tám giờ tối, cuối cùng căn nhà cũng yên tĩnh trở lại.
Buổi chiều Trần Phương đã uống canh cá diếc, lại ăn thêm sườn xào chua ngọt nên tinh thần khá hơn nhiều.
Mẹ chồng ngồi trong phòng ngủ chính trò chuyện với chị, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười.
Trần Hạo ngồi ngoài phòng khách xem tivi. Âm lượng không lớn, vừa đủ át đi những tiếng ê a thỉnh thoảng của đứa bé.
Còn tôi…
Đứng trong bếp rửa bát.
Tiếng nước chảy róc rách.
Tôi lần lượt rửa sạch từng chiếc bát, úp lên giá cho ráo nước.
Đang lau bếp thì nghe Trần Hạo gọi:
“Tô Tình, thôi đừng rửa nữa. Để mai anh rửa.”
“Xong ngay đây.”
Anh hạ nhỏ tiếng tivi, giọng từ phòng khách vọng vào:
“Hôm nay em sao vậy?”
“Sao là sao?”
“Thì là…” Anh ngập ngừng. “Anh thấy em lạ lắm. Bình thường em thích nói chuyện với chị mà. Hôm nay em gần như chẳng nói gì với chị.”
Tôi khóa vòi nước, phủi nước trên tay rồi bước ra ngoài.
Trần Hạo ngồi trên sofa nhìn tôi.
Ánh sáng từ màn hình tivi hắt lên khuôn mặt anh, lúc sáng lúc tối.
“Chị vừa sinh xong, cần nghỉ ngơi. Tôi nói ít để chị có thời gian nghỉ nhiều hơn.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh anh.
Ở giữa vẫn cách một chiếc gối ôm.
Trần Hạo đưa tay định lấy chiếc gối ấy đi.
Tôi thuận thế đứng dậy.
“Tôi vào xem chị có cần gì không.”
Cửa phòng ngủ chính khép hờ.
Tôi nhẹ nhàng gõ hai tiếng.
“Vào đi.”
Là giọng Trần Phương.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Chị đang tựa đầu giường cho con bú.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh.
Thấy tôi đi vào, vẻ mặt bà thoáng hiện chút mất tự nhiên.
“Tô Tình, hôm nay vất vả cho em rồi.”
Trần Phương ngẩng đầu cười với tôi.
“Chị lại làm phiền em.”
“Không có gì.”
Tôi đứng bên giường nhìn em bé trong lòng chị.
“Bé bú khỏe ghê.”
“Ừ.”
Trần Phương cúi đầu nhìn con, ánh mắt đầy dịu dàng.
“Uống canh rồi nên sữa cũng nhiều hơn.”
Ngập ngừng vài giây, chị lại nói:
“Tô Tình… em ngủ sofa thật sự không sao chứ? Hay là chị chuyển sang phòng ngủ phụ…”
“Không cần.”
Tôi đáp.
“Chị cứ ở đi.”
Mẹ chồng khẽ hắng giọng.
“Tô Tình à, mẹ muốn bàn với con chuyện này.”
“Mẹ cứ nói.”
“Con cũng thấy đấy, đứa nhỏ ban đêm quấy lắm. A Hạo mai còn phải đi làm, đêm nào cũng thức giúp thì không chịu nổi. Hay là tối con phụ một tay nhé? Dù sao con ngủ ngoài sofa, thức dậy cũng tiện.”
Tôi cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình.
Móng tay cắt rất ngắn.
Sạch sẽ gọn gàng.
“Được.”
Tôi đáp.
“Tốt quá!”
Mẹ chồng vỗ tay một cái.
“Vậy tối nghe cháu khóc thì con dậy xem nhé. Thay tã, pha sữa… để A Hạo ngủ trọn giấc. Ban ngày con còn phải đi làm, mẹ biết con cũng cực…”
“Trước lúc đi công tác, mấy ngày này con có thể giúp.”
Tôi ngắt lời.
“Nhưng sau khi con đi công tác, sẽ phải nhờ Trần Hạo và chị giúp việc.”
Nụ cười trên mặt mẹ chồng cứng lại trong chớp mắt.
“Đi công tác… con thật sự định đi sao?”
“Vé máy bay đã xuất rồi.”
Không khí lặng đi vài giây.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!