Chương 2: Chương 2
“Phòng ngủ phụ cứ để cho chị giúp việc sau sinh ở. Tôi ngủ sofa là được, tối còn tiện dậy đun nước cho chị.”
Vẻ mặt Trần Hạo hơi phức tạp.
Anh dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
“Thiệt cho em quá. Chờ chị hết ở cữ, anh sẽ đưa em đi ăn một bữa thật ngon.”
“Được.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Tôi mệt rồi, nghỉ một lát đây.”
Tôi nghe tiếng bước chân anh dần xa.
Ngay sau đó là tiếng cửa phòng ngủ chính khép lại.
Luồng gió lạnh từ điều hòa thổi qua gương mặt.
Tôi mở mắt nhìn lên trần nhà.
Chiếc bình sữa màu hồng vẫn đặt trên bàn trà.
Là Trần Hạo cố ý mua vì chị gái anh thích màu hồng.
Ba năm kết hôn.
Mỗi lần tôi cảm sốt, câu anh nói nhiều nhất chỉ là:
“Uống nhiều nước nóng đi.”
Tôi xoay người, quay mặt vào lưng sofa.
Điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn trong nhóm công việc.
Tôi tiện tay mở ra.
Sếp thông báo quý sau công ty có dự án đấu thầu trọng điểm, cần một người dẫn đoàn đi công tác Thâm Quyến hai tuần.
Tôi do dự đúng ba giây.
Rồi trả lời:
Tôi đi.
Gửi xong, tôi úp điện thoại xuống sofa rồi nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau.
Tiếng khóc của em bé đánh thức tôi.
Vừa ngồi dậy, lưng dưới đã ê ẩm.
Sofa dù sao cũng không phải giường, ngủ một đêm xong cả tấm lưng đều cứng đờ.
Rèm cửa phòng khách chưa kéo kín.
Một tia nắng trắng xuyên qua khe hở, vừa khéo chiếu thẳng lên mặt tôi.
Cửa phòng ngủ chính mở hé.
Giọng Trần Hạo vọng ra:
“Chị đừng cử động, để em bế.”
Tôi đứng dậy, xoay xoay chiếc cổ cứng ngắc rồi đi vào bếp.
Trong tủ lạnh vẫn còn trứng và rau xanh mua hôm qua.
Tôi lấy hai quả trứng, chuẩn bị nấu mì.
“Tô Tình, em dậy rồi à?”
Trần Hạo từ phòng ngủ chính bước ra.
Thấy tôi đang ở bếp, anh có vẻ hơi bất ngờ.
“Sớm vậy đã dậy rồi sao?”
“Sáu giờ rưỡi rồi, đâu còn sớm.”
Tôi vừa đánh trứng vừa đáp.
“Chị muốn ăn gì? Tôi nấu luôn.”
“Chị…”
Trần Hạo ngập ngừng.
“Chị muốn uống canh cá diếc để có sữa. Hôm qua mẹ nói sáng nay sẽ đi mua cá…”
“Được.”
Tôi ngắt lời.
“Lát nữa tôi đi mua.”
Trần Hạo đứng trước cửa bếp, nhìn bóng lưng bận rộn của tôi, khẽ hạ giọng.
“Tô Tình… tối qua em ngủ ngon không?”
“Khá ổn.”
Tôi cười.
“Sofa còn thoải mái hơn tôi tưởng.”
Anh không nói gì thêm.
Chỉ xoay người trở về phòng ngủ chính.
Tôi nghe anh nói với Trần Phương:
“Tô Tình đi mua cá rồi, chị đừng sốt ruột.”
Nước trong nồi sôi lên.
Tôi thả mì vào, rồi cắt thêm vài lá rau.
Hương thơm vừa bốc lên thì mẹ chồng cũng bước ra khỏi phòng ngủ phụ.
Thấy tôi đang nấu ăn, bà khựng lại.
“Tô Tình, con dậy sớm thế?”
“Vâng. Con nấu ít mì cho mọi người.”
Bà tiến tới nhìn nồi mì rồi lại nhìn tôi.
“A Hạo nói tối qua con ngủ sofa à? Thằng bé này thật là, sao lại để con ngủ sofa được chứ?”
“Là con tự nguyện.”
Tôi đáp.
“Chị cần người chăm sóc, con ngủ sofa tiện hơn.”
Mẹ chồng mấp máy môi như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ khẽ vỗ vai tôi.
“Con đúng là đứa trẻ hiểu chuyện.”
Hiểu chuyện.
Tôi chỉ mỉm cười, không đáp.
Mì nấu xong.
Tôi gọi Trần Hạo ra ăn.
Anh múc một bát mang vào phòng ngủ chính cho Trần Phương, rồi mới ngồi xuống bàn.
Mẹ chồng cũng ngồi xuống.
Ba người lặng lẽ ăn mì.
Bầu không khí có chút kỳ lạ.
“Mẹ.”
Tôi lên tiếng.
“Tuần sau con sẽ đi công tác Thâm Quyến khoảng hai tuần.”
Đôi đũa của mẹ chồng khựng lại.
“Đi công tác? Đúng lúc này sao?”
“Vâng.”
Tôi cúi đầu húp một ngụm nước dùng.
“Dự án của công ty, bắt buộc con phải đi.”
Trần Hạo ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tô Tình, em có thể nói với công ty đổi sang thời gian khác được không? Bên chị anh…”
“Không được.”
Tôi bình thản đáp.
“Tôi đã nhận lời rồi. Vé máy bay cũng đặt xong.”
Bàn ăn im lặng vài giây.
Mẹ chồng đặt đũa xuống.
“Tô Tình à, mẹ biết con bận công việc. Nhưng chị con bây giờ đang cần người, con đi rồi chỉ còn mình A Hạo, nó lo không xuể đâu.”
“Có chị giúp việc sau sinh.”
Tôi nói.
“Con đã liên hệ rồi, ngày mai sẽ đến.”
“Chị giúp việc?”
Trần Hạo nhíu mày.
“Tốn bao nhiêu tiền?”
“Tiền tôi trả.”
Tôi đặt bát xuống rồi đứng dậy.
“Mọi người cứ ăn đi. Tôi đi mua cá.”
Tôi cầm ví và chìa khóa rồi bước ra khỏi nhà.
Phía sau là tiếng Trần Hạo và mẹ chồng thì thầm với nhau.
Tôi không nghe rõ họ nói gì.
Nhưng tôi cảm nhận được sự bất mãn trong giọng nói.
Không sao.
Tôi bước trên con đường dẫn ra chợ.
Ánh nắng đã bắt đầu gay gắt.
Điện thoại rung lên.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!