Chương 3: Chương 3
Vị bác sĩ trẻ cau mày.
“Xin lỗi, hai người có thể giải thích cho tôi chuyện gì đang xảy ra không?”
Anh tên Lâm Tự Xuyên.
Hai mươi tám tuổi.
Bác sĩ khoa cấp cứu.
Cha mẹ nuôi đều đã qua đời.
Theo lời anh, anh được nhận nuôi từ một trại trẻ mồ côi khi mới hơn một tuổi.
Không có bất kỳ thông tin nào về cha mẹ ruột.
Tống Vân Nghi nghe đến đây, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Mẹ cô từng sinh một người con trai.
Nhưng đứa bé ấy được thông báo đã c.h.ế.t chỉ vài giờ sau khi chào đời.
Năm đó điều kiện y tế không tốt.
Mẹ cô lại vừa trải qua một ca sinh khó.
Người nhà chỉ nhìn thấy một đứa trẻ được quấn kín trong khăn trắng.
Không ai kiểm tra.
Không ai nghi ngờ.
Mãi đến nhiều năm sau, mỗi lần nhắc lại chuyện ấy, mẹ vẫn nói:
“Nếu em trai con còn sống, chắc bây giờ cũng lớn rồi.”
Tống Vân Nghi chưa bao giờ nghĩ…
Có một ngày câu nói ấy lại trở thành sự thật.
Lâm Tự Xuyên nghe xong toàn bộ câu chuyện, im lặng rất lâu.
Sau đó anh nhìn Tạ Tri Vi.
Bé con đang sốt đến hai má đỏ bừng, nhưng vẫn mở đôi mắt tròn xoe nhìn anh.
“Cháu thật sự nghĩ chú là cậu cháu?”
Tri Vi sửa:
“Không nghĩ.”
“Là cậu.”
Lâm Tự Xuyên bật cười.
“Nhóc con, cháu có biết cậu là gì không?”
“Biết.”
Tri Vi nghiêm túc đếm đầu ngón tay.
“Em trai của mẹ.”
“Cậu mua kẹo cho con.”
Tạ Cảnh Hoài: “…”
Tống Vân Nghi: “…”
Lâm Tự Xuyên: “Ai nói cậu phải mua kẹo?”
Tri Vi quay sang nhìn bố.
“Bố nói.”
Tạ Cảnh Hoài mặt không đổi sắc.
“Bố chưa từng nói.”
Tri Vi chớp mắt.
“Vậy ông nội nói.”
Lâm Tự Xuyên bật cười.
Không khí căng thẳng trong phòng cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Anh vốn không tin những chuyện kỳ lạ như thế.
Nhưng anh đồng ý xét nghiệm.
Không phải vì tin Tri Vi.
Mà bởi từ nhỏ đến lớn, anh cũng từng vô số lần muốn biết cha mẹ ruột của mình là ai.
Ba ngày sau.
Kết quả được gửi tới.
Quan hệ huyết thống phù hợp.
Lâm Tự Xuyên thật sự là con ruột của bà ngoại Tri Vi.
Cũng chính là em trai ruột của Tống Vân Nghi.
Lần này, người ngồi bất động lâu nhất là Tống Minh Viễn.
Ông vừa mới tìm lại được ký ức rời rạc sau hai mươi sáu năm mất tích.
Không ngờ còn chưa kịp quen với con gái và cháu ngoại, ông lại phát hiện mình còn có một đứa con trai.
Lâm Tự Xuyên đứng ngoài cửa rất lâu.
Không bước vào.
Người phụ nữ trong phòng đã khóc đến không thành tiếng.
Bà nhìn anh qua lớp kính.
Anh cũng nhìn bà.
Hai mươi tám năm.
Một người luôn tưởng con mình đã c.h.ế.t.
Một người luôn nghĩ mình bị cha mẹ vứt bỏ.
Cuối cùng, Lâm Tự Xuyên đẩy cửa.
Anh chưa kịp nói gì, người phụ nữ đã ôm c.h.ặ.t lấy anh.
“Xin lỗi.”
“Con ơi…”
“Mẹ xin lỗi…”
Cả người Lâm Tự Xuyên cứng đờ.
Rất lâu sau.
Bàn tay đang buông bên người mới chậm rãi nâng lên.
Anh ôm lấy người phụ nữ xa lạ trước mặt.
“Mẹ.”
Chỉ một tiếng ấy.
Bà gần như khuỵu xuống.
Tri Vi đứng cạnh giường, ngửa đầu nhìn.
Một lúc sau, bé kéo áo Tạ Cảnh Hoài.
“Bố.”
“Ừ?”
“Cậu khóc.”
“Ừ.”
“Cậu lớn rồi mà.”
Tạ Cảnh Hoài cúi xuống.
“Ai lớn cũng có thể khóc.”
Tri Vi suy nghĩ.
“Bố cũng khóc sao?”
“Không.”
“Vậy bố chưa lớn à?”
“…”
Tạ Cảnh Hoài bế con gái lên.
“Con nên ngủ rồi.”
Từ hôm ấy, nhà họ Tạ chính thức có thêm một quy tắc.
Nếu Tạ Tri Vi nhìn một người xa lạ quá ba lần…
Không được xem nhẹ.
Nếu con bé chủ động đi theo người ta…
Phải hỏi danh tính.
Nếu con bé gọi người ta là người nhà…
Lấy mẫu ADN.
Không cần tranh luận.
Không cần nghi ngờ.
Lấy trước rồi nói.
Ba tháng sau.
Quy tắc ấy lại phát huy tác dụng.
Lần này là trong rạp chiếu phim.
Khi nam diễn viên trẻ xuất hiện trên màn hình, Tri Vi làm rơi cả hộp bỏng ngô.
“Anh hai.”
Cả hàng ghế nhà họ Tạ đồng loạt im lặng.
Tạ Cảnh Hoài quay sang nhìn vợ.
Tống Vân Nghi quay sang nhìn chồng.
Ông nội Tạ từ từ tháo kính xuống.
Bà nội Tạ nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế.
Bởi mười chín năm trước…
Nhà họ Tạ thật sự từng mất một đứa trẻ.
Tên là Tạ Cảnh Du.
Em trai ruột của Tạ Cảnh Hoài.
Cũng chính là…
Anh hai mà Tạ Tri Vi vừa gọi.
________________________________________
CHƯƠNG 3: NGƯỜI TRÊN MÀN HÌNH
Nam diễn viên kia tên Giang Dữ.
Hai mươi bốn tuổi.
Ba năm trước bước vào giới giải trí, chỉ trong thời gian ngắn đã nổi tiếng nhờ một bộ phim cổ trang.
Không ai biết gia đình anh ở đâu.
Thông tin công khai chỉ ghi một câu rất đơn giản.
Cha mẹ mất sớm.
Lớn lên ở nước ngoài.
Tạ Cảnh Hoài nhìn gương mặt trên màn hình rất lâu.
Anh không nhận ra.
Mười chín năm trước, Tạ Cảnh Du mới năm tuổi.
Một đứa trẻ năm tuổi và một thanh niên hai mươi bốn tuổi gần như không còn bao nhiêu nét tương đồng.
Nhưng Tạ Cảnh Hoài nhớ một chuyện.
Tai trái của em trai có một nốt ruồi nhỏ.
Giang Dữ cũng có.
Sau khi bộ phim kết thúc, cả nhà không ai có tâm trạng bàn luận nội dung.
Vừa bước ra khỏi rạp, ông nội Tạ đã nói:
“Tra.”
Chỉ một chữ.
Tạ Cảnh Hoài lập tức gọi điện.
Ba ngày sau, toàn bộ hồ sơ có thể điều tra được của Giang Dữ xuất hiện trên bàn.
Năm tuổi, anh được một cặp vợ chồng họ Giang nhận nuôi ở nước ngoài.
Trước năm tuổi…
Trống rỗng.
Không có giấy khai sinh ban đầu.
Không có hồ sơ bệnh án.
Không có ảnh.
Không có bất cứ thứ gì.
Thời gian được nhận nuôi…
Chỉ sau vụ bắt cóc Tạ Cảnh Du bốn tháng.
Bà nội Tạ nhìn đến đây, tay đã bắt đầu run.
“Cảnh Hoài.”
“Đi tìm nó.”
Nhưng lần này không dễ như hai lần trước.
Giang Dữ là người nổi tiếng.
Không thể tùy tiện chạy đến trước mặt anh nói:
“Con gái tôi bảo anh là em trai tôi, phiền anh xét nghiệm ADN.”
Cuối cùng, cơ hội lại do chính Tri Vi tạo ra.
Một tuần sau, nhãn hàng do Giang Dữ đại diện tổ chức sự kiện tại trung tâm thương mại.
Tạ Cảnh Hoài bế con gái đứng ở tầng hai.
Tri Vi vừa nhìn thấy người phía dưới đã vùng khỏi tay bố.
“Anh hai!”
Tiếng trẻ con không lớn.
Nhưng đúng lúc sân khấu vừa im.
Giang Dữ ngẩng đầu.
Ánh mắt xuyên qua đám đông.
Rơi chính xác lên người Tri Vi.
Khoảnh khắc ấy, nụ cười nghề nghiệp trên mặt anh bỗng biến mất.
Anh nhìn con bé rất lâu.
Không hiểu tại sao…
Ngực đau nhói.
Sau sự kiện, trợ lý của Giang Dữ chủ động tìm đến.
“Anh Giang muốn gặp bé.”
Trong phòng nghỉ.
Giang Dữ ngồi xổm trước mặt Tri Vi.
“Em biết anh?”
Tri Vi gật đầu.
“Biết.”
“Gặp ở đâu?”
“Trên TV.”
“Vậy tại sao gọi anh là anh hai?”
Tri Vi thấy câu hỏi này rất kỳ quặc.
“Vì anh là anh hai.”
Giang Dữ cười.
“Anh không có em gái.”
“Con cũng không phải em gái.”
Tri Vi chỉ vào Tạ Cảnh Hoài.
“Bố là anh cả.”
Rồi chỉ vào chính mình.
“Con là cháu.”
Nụ cười trên mặt Giang Dữ cứng lại.
Tạ Cảnh Hoài bước lên.
“Tạ Cảnh Du.”
Ba chữ.
Sắc mặt Giang Dữ đột nhiên trắng bệch.
Chiếc cốc trong tay rơi xuống.
Choang.
Mảnh thủy tinh văng đầy đất.
Anh ôm đầu.
Một đoạn ký ức vốn bị khóa kín suốt mười chín năm bỗng xé toạc bóng tối.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!