Chương 2: Chương 2

Không tùy tiện chạy theo người lạ. Càng không cố chấp gọi một người xa lạ là người thân. Một ý nghĩ hoang đường chợt lóe qua đầu cô. Nhưng ngay lập tức bị lý trí đè xuống. Không thể nào. Hai mươi sáu năm trước, cha cô m/ất t/ích trong một trận lũ quét. Chiếc xe được tìm thấy dưới hạ lưu. Người không tìm thấy. Suốt nhiều năm, mẹ cô chưa từng từ bỏ. Nhưng hai mươi sáu năm rồi. Nếu còn sống… Tại sao ông không trở về? Tống Vân Nghi nhìn người đàn ông đang dần đi xa. Rồi nhìn con gái. “Tiểu Vi.” Cô ngồi xổm xuống. “Con thật sự thấy ông ấy giống ông ngoại?” Tri Vi lập tức gật đầu. “Giống.” “Giống chỗ nào?” Câu hỏi này làm con bé khó xử. Tri Vi cau đôi mày nhỏ. “Mắt?” Tống Vân Nghi nhìn sang. Không giống. “Mũi?” Cũng không giống. Tri Vi càng cau mày. Cuối cùng bé chỉ vào n.g.ự.c mình. “Ở đây giống.” Tống Vân Nghi ngẩn người. “Ở đây?” “Ừ.” Tri Vi gật đầu. “Nhìn là biết.” Một câu nói trẻ con. Không đầu không cuối. Nhưng chẳng hiểu tại sao, sống lưng Tống Vân Nghi bỗng lạnh đi. Cô đứng bật dậy. “Chú ơi!” Người đàn ông phía trước dừng bước. Ông quay lại. “Cô gọi tôi?” Khoảnh khắc nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy, Tống Vân Nghi bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng. Không giống. Thật sự không giống người cha trong ký ức của cô. Nhưng… “Chú có thể cho tôi hỏi một chuyện không?” Người đàn ông hơi cảnh giác. “Chuyện gì?” “Chú tên gì?” Ông im lặng vài giây. “Trần Sơn.” Không phải. Cha cô tên Tống Minh Viễn. Tống Vân Nghi thở phào. Quả nhiên chỉ là trẻ con nhận nhầm. “X/in l/ỗi chú, con gái tôi nhận nhầm người.” Cô vừa nói xong, Tri Vi đã phản bác: “Không nhầm.” Người đàn ông nhìn bé. Tri Vi cũng nhìn ông. Sau đó bé bất ngờ hỏi: “Ông không nhớ bà ngoại sao?” Không khí bỗng yên tĩnh. Tống Vân Nghi biến sắc. “Tri Vi!” Nhưng phản ứng của người đàn ông còn kỳ lạ hơn. Bàn tay đang xách túi rau của ông run lên. Một quả cà chua r/ơi xuống đất. Lăn vài vòng. Ông nhìn Tri Vi chằm chằm. “Bà ngoại?” Tri Vi gật đầu. “Bà ngoại hay kh/óc.” Sắc mặt người đàn ông trắng bệch. Một hình ảnh mơ hồ bỗng lóe lên trong đầu. Mưa lớn. Nước lũ. Một người phụ nữ trẻ đứng dưới mái hiên. Hình ảnh chỉ tồn tại chưa đến một giây rồi biến mất. Ông ôm đầu. “Chú!” Tống Vân Nghi vội bước tới. Người đàn ông lảo đảo lùi lại. “Tôi không nhớ.” Ông thở gấp. “Tôi… không nhớ gì trước năm hai mươi tám tuổi.” Tống Vân Nghi cứng đờ. “Chú nói gì?” “Tôi từng bị t/ai n/ạn.” Người đàn ông xoa thái dương. “Khi tỉnh lại, tôi không nhớ mình là ai. Người cứu tôi gọi tôi là Trần Sơn, sau đó tôi dùng cái tên ấy đến bây giờ.” Hai mươi tám tuổi. Tống Vân Nghi nhìn khuôn mặt ông. Cha cô m/ất t/ích năm ba mươi tuổi. Thời gian… gần như trùng khớp. Tim cô bắt đầu đập dữ dội. Không thể nào. Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Tri Vi bỗng giơ tay. “Ông ngoại.” Lần này, Tống Vân Nghi không ngăn nữa. Mười phút sau. Cô gọi điện cho chồng. “Tạ Cảnh Hoài.” Phía bên kia lập tức nghe ra giọng vợ không bình thường. “Có chuyện gì?” “Anh đến siêu thị ngay.” “Em gặp chuyện à?” “Không.” Tống Vân Nghi nhìn người đàn ông đang ngồi cách mình vài mét. Lại nhìn con gái đang vui vẻ ăn sữa chua. Cô nuốt khan. “Em hình như…” “Nhặt được bố em rồi.” Đầu dây bên kia im lặng. Ba giây. “Em nói ai?” “Bố em.” “…” “Tri Vi nhặt được.” Lại im lặng. Sau đó, giọng Tạ Cảnh Hoài bình tĩnh vang lên: “Đừng đi đâu.” “Anh đến ngay.” Hai ngày sau. Một phong bì đựng kết quả xét nghiệm ADN được đưa tới nhà họ Tạ. Trong phòng khách có bảy người. Không ai nói chuyện. Bà ngoại Tri Vi ngồi giữa sofa. Hai tay bà run đến mức không thể tự mở phong bì. Tống Vân Nghi đành nhận lấy. “Mẹ.” Bà không đáp. Chỉ nhìn người đàn ông xa lạ đang ngồi đối diện. Hai mươi sáu năm. Khuôn mặt trong trí nhớ đã già đi. Mái tóc đen đã bạc. Dáng người thẳng tắp năm nào cũng không còn. Bà không dám nhận. Càng không dám hy vọng. Tống Vân Nghi mở kết quả. Tầm mắt cô lướt xuống dòng cuối cùng. Cả người bất động. Tạ Cảnh Hoài đứng phía sau lập tức đỡ lấy vai vợ. “Thế nào?” Tống Vân Nghi không nói được. Cô chỉ đưa tờ giấy cho mẹ. Bà ngoại Tri Vi nhìn xuống. Một giây. Hai giây. Nước mắt bỗng r/ơi xuống trang giấy. Quan hệ huyết thống được xác nhận. Người đàn ông đối diện ch/ết lặng. Bà nhìn ông rất lâu. Cuối cùng khẽ gọi: “Minh Viễn.” Chiếc cốc trong tay người đàn ông r/ơi xuống t.h.ả.m. Ông ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ lên. Ở góc phòng khách, Tạ Tri Vi đang ngồi trên t.h.ả.m chơi xếp hình. Nghe tiếng động, bé ngẩng lên. Con bé chẳng hiểu tại sao tất cả mọi người đều kh/óc. Tri Vi ôm miếng xếp hình chạy tới. Bé nhìn bà ngoại. Lại nhìn người đàn ông. Sau đó vui vẻ kéo tay hai người đặt cạnh nhau. “Con nói rồi mà.” “Là ông ngoại.” Không ai biết phải trả lời thế nào. Tạ Cảnh Hoài cúi xuống nhìn con gái. Ánh mắt anh lần đầu tiên trở nên kỳ lạ. Có lẽ… Đây chỉ là trùng hợp. Cho đến ba tháng sau. Tạ Tri Vi s/ốt cao. Tạ Cảnh Hoài vội vàng bế con gái đến b/ệnh v/iện. Trong phòng cấp cứu, một b/ác s/ĩ trẻ đeo khẩu trang bước vào. Anh cúi xuống kiểm tra đồng t.ử cho Tri Vi. “Bé con, nhìn chú.” Tri Vi ngoan ngoãn mở mắt. B/ác s/ĩ kéo khẩu trang xuống. Tạ Tri Vi bỗng ngẩn người. Một giây. Hai giây. Bé quay đầu nhìn bố. Rồi lại nhìn b/ác s/ĩ. Tạ Cảnh Hoài không hiểu sao trong lòng bỗng xuất hiện dự cảm chẳng lành. Quả nhiên. Giây tiếp theo. Con gái kéo tay áo anh. “Bố.” “Ừ?” Tri Vi chỉ vào vị b/ác s/ĩ hoàn toàn xa lạ trước mặt. “Cậu.” Tạ Cảnh Hoài: “…” B/ác s/ĩ: “?” Tri Vi s/ợ bố không hiểu, còn nghiêm túc bổ sung: “Cậu của con.” Tạ Cảnh Hoài im lặng rất lâu. Sau đó anh chậm rãi lấy điện thoại ra. “Alo, Vân Nghi.” “Em mang bộ lấy mẫu ADN đến b/ệnh v/iện.” Đầu dây bên kia lập tức im bặt. Một lúc sau mới vang lên giọng Tống Vân Nghi. “Lại nữa?” Tạ Cảnh Hoài nhìn b/ác s/ĩ trước mặt. “Ừ.” “Con gái em…” “Lại nhặt được người nhà rồi.” CHƯƠNG 2: CẬU CỦA CON Tống Vân Nghi đến bệnh viện nhanh hơn Tạ Cảnh Hoài tưởng. Hai mươi phút sau khi nhận điện thoại, cô đã xuất hiện trước cửa phòng cấp cứu. Tóc còn hơi rối. Áo khoác cài lệch một nút. Trên tay là chiếc túi màu đen mà từ sau chuyện của Tống Minh Viễn, nhà họ Tạ đã chuẩn bị sẵn. Bên trong có ba bộ lấy mẫu ADN. Một bộ để trong xe. Một bộ ở nhà. Một bộ Tống Vân Nghi mang theo người. Ban đầu, chính cô cũng cảm thấy chuyện này quá mức hoang đường. Cho đến hôm nay. Cô vừa bước vào đã nhìn thấy vị bác sĩ trẻ đang đứng bên giường bệnh. Anh khoảng hai mươi tám tuổi, vóc dáng cao, mặc áo blouse trắng, sống mũi thẳng, đôi mắt hơi dài. Tống Vân Nghi đứng khựng lại. Không phải vì anh giống cô. Mà vì anh giống một người khác. Mẹ cô. Giống đôi mắt của mẹ cô khi còn trẻ. Tạ Cảnh Hoài nhìn sắc mặt vợ. “Em cũng thấy?” Tống Vân Nghi không trả lời.
🔥 Bé Con Nhặt Người Nhà - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Không tùy tiện chạy theo người lạ. Càng không cố chấp gọi một người xa lạ là người thân. Một ý nghĩ hoang đường chợt lóe qua đầu cô. Nhưng ngay lập tức bị lý trí đè xuống. Không thể nào. Hai mươi sáu năm trước, cha cô m/ất t/ích trong một trận lũ quét. Chiếc xe được tìm thấy dưới hạ lưu. Người không tìm thấy. Suốt nhiều năm, mẹ cô chưa từng từ bỏ. Nhưng hai mươi sáu năm rồi. Nếu còn sống… Tại sao ông không trở về? Tống Vân Nghi nhìn người đàn ông đang dần đi xa. Rồi nhìn con gái. “Tiểu Vi.” Cô ngồi xổm xuống. “Con thật sự thấy ông ấy giống ông ngoại?” Tri Vi lập tức gật đầu. “Giống.” “Giống chỗ nào?” Câu hỏi này làm con bé khó xử. Tri Vi cau đôi mày nhỏ. “Mắt?” Tống Vân Nghi nhìn sang. Không giống. “Mũi?” Cũng không giống. Tri Vi càng cau mày. Cuối cùng bé chỉ vào n.g.ự.c mình. “Ở đây giống.” Tống Vân Nghi ngẩn người. “Ở đây?” “Ừ.” Tri Vi gật đầu. “Nhìn là biết.” Một câu nói trẻ con. Không đầu không cuối. Nhưng chẳng hiểu tại sao, sống lưng Tống Vân Nghi bỗng lạnh đi. Cô đứng bật dậy. “Chú ơi!” Người đàn ông phía trước dừng bước. Ông quay lại. “Cô gọi tôi?” Khoảnh khắc nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy, Tống Vân Nghi bỗng cảm thấy đầu óc trống rỗng. Không giống. Thật sự không giống người cha trong ký ức của cô. Nhưng… “Chú có thể cho tôi hỏi một chuyện không?” Người đàn ông hơi cảnh giác. “Chuyện gì?” “Chú tên gì?” Ông im lặng vài giây. “Trần Sơn.” Không phải. Cha cô tên Tống Minh Viễn. Tống Vân Nghi thở phào. Quả nhiên chỉ là trẻ con nhận nhầm. “X/in l/ỗi chú, con gái tôi nhận nhầm người.” Cô vừa nói xong, Tri Vi đã phản bác: “Không nhầm.” Người đàn ông nhìn bé. Tri Vi cũng nhìn ông. Sau đó bé bất ngờ hỏi: “Ông không nhớ bà ngoại sao?” Không khí bỗng yên tĩnh. Tống Vân Nghi biến sắc. “Tri Vi!” Nhưng phản ứng của người đàn ông còn kỳ lạ hơn. Bàn tay đang xách túi rau của ông run lên. Một quả cà chua r/ơi xuống đất. Lăn vài vòng. Ông nhìn Tri Vi chằm chằm. “Bà ngoại?” Tri Vi gật đầu. “Bà ngoại hay kh/óc.” Sắc mặt người đàn ông trắng bệch. Một hình ảnh mơ hồ bỗng lóe lên trong đầu. Mưa lớn. Nước lũ. Một người phụ nữ trẻ đứng dưới mái hiên. Hình ảnh chỉ tồn tại chưa đến một giây rồi biến mất. Ông ôm đầu. “Chú!” Tống Vân Nghi vội bước tới. Người đàn ông lảo đảo lùi lại. “Tôi không nhớ.” Ông thở gấp. “Tôi… không nhớ gì trước năm hai mươi tám tuổi.” Tống Vân Nghi cứng đờ. “Chú nói gì?” “Tôi từng bị t/ai n/ạn.” Người đàn ông xoa thái dương. “Khi tỉnh lại, tôi không nhớ mình là ai. Người cứu tôi gọi tôi là Trần Sơn, sau đó tôi dùng cái tên ấy đến bây giờ.” Hai mươi tám tuổi. Tống Vân Nghi nhìn khuôn mặt ông. Cha cô m/ất t/ích năm ba mươi tuổi. Thời gian… gần như trùng khớp. Tim cô bắt đầu đập dữ dội. Không thể nào. Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Tri Vi bỗng giơ tay. “Ông ngoại.” Lần này, Tống Vân Nghi không ngăn nữa. Mười phút sau. Cô gọi điện cho chồng. “Tạ Cảnh Hoài.” Phía bên kia lập tức nghe ra giọng vợ không bình thường. “Có chuyện gì?” “Anh đến siêu thị ngay.” “Em gặp chuyện à?” “Không.” Tống Vân Nghi nhìn người đàn ông đang ngồi cách mình vài mét. Lại nhìn con gái đang vui vẻ ăn sữa chua. Cô nuốt khan. “Em hình như…” “Nhặt được bố em rồi.” Đầu dây bên kia im lặng. Ba giây. “Em nói ai?” “Bố em.” “…” “Tri Vi nhặt được.” Lại im lặng. Sau đó, giọng Tạ Cảnh Hoài bình tĩnh vang lên: “Đừng đi đâu.” “Anh đến ngay.” Hai ngày sau. Một phong bì đựng kết quả xét nghiệm ADN được đưa tới nhà họ Tạ. Trong phòng khách có bảy người. Không ai nói chuyện. Bà ngoại Tri Vi ngồi giữa sofa. Hai tay bà run đến mức không thể tự mở phong bì. Tống Vân Nghi đành nhận lấy. “Mẹ.” Bà không đáp. Chỉ nhìn người đàn ông xa lạ đang ngồi đối diện. Hai mươi sáu năm. Khuôn mặt trong trí nhớ đã già đi. Mái tóc đen đã bạc. Dáng người thẳng tắp năm nào cũng không còn. Bà không dám nhận. Càng không dám hy vọng. Tống Vân Nghi mở kết quả. Tầm mắt cô lướt xuống dòng cuối cùng. Cả người bất động. Tạ Cảnh Hoài đứng phía sau lập tức đỡ lấy vai vợ. “Thế nào?” Tống Vân Nghi không nói được. Cô chỉ đưa tờ giấy cho mẹ. Bà ngoại Tri Vi nhìn xuống. Một giây. Hai giây. Nước mắt bỗng r/ơi xuống trang giấy. Quan hệ huyết thống được xác nhận. Người đàn ông đối diện ch/ết lặng. Bà nhìn ông rất lâu. Cuối cùng khẽ gọi: “Minh Viễn.” Chiếc cốc trong tay người đàn ông r/ơi xuống t.h.ả.m. Ông ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ lên. Ở góc phòng khách, Tạ Tri Vi đang ngồi trên t.h.ả.m chơi xếp hình. Nghe tiếng động, bé ngẩng lên. Con bé chẳng hiểu tại sao tất cả mọi người đều kh/óc. Tri Vi ôm miếng xếp hình chạy tới. Bé nhìn bà ngoại. Lại nhìn người đàn ông. Sau đó vui vẻ kéo tay hai người đặt cạnh nhau. “Con nói rồi mà.” “Là ông ngoại.” Không ai biết phải trả lời thế nào. Tạ Cảnh Hoài cúi xuống nhìn con gái. Ánh mắt anh lần đầu tiên trở nên kỳ lạ. Có lẽ… Đây chỉ là trùng hợp. Cho đến ba tháng sau. Tạ Tri Vi s/ốt cao. Tạ Cảnh Hoài vội vàng bế con gái đến b/ệnh v/iện. Trong phòng cấp cứu, một b/ác s/ĩ trẻ đeo khẩu trang bước vào. Anh cúi xuống kiểm tra đồng t.ử cho Tri Vi. “Bé con, nhìn chú.” Tri Vi ngoan ngoãn mở mắt. B/ác s/ĩ kéo khẩu trang xuống. Tạ Tri Vi bỗng ngẩn người. Một giây. Hai giây. Bé quay đầu nhìn bố. Rồi lại nhìn b/ác s/ĩ. Tạ Cảnh Hoài không hiểu sao trong lòng bỗng xuất hiện dự cảm chẳng lành. Quả nhiên. Giây tiếp theo. Con gái kéo tay áo anh. “Bố.” “Ừ?” Tri Vi chỉ vào vị b/ác s/ĩ hoàn toàn xa lạ trước mặt. “Cậu.” Tạ Cảnh Hoài: “…” B/ác s/ĩ: “?” Tri Vi s/ợ bố không hiểu, còn nghiêm túc bổ sung: “Cậu của con.” Tạ Cảnh Hoài im lặng rất lâu. Sau đó anh chậm rãi lấy điện thoại ra. “Alo, Vân Nghi.” “Em mang bộ lấy mẫu ADN đến b/ệnh v/iện.” Đầu dây bên kia lập tức im bặt. Một lúc sau mới vang lên giọng Tống Vân Nghi. “Lại nữa?” Tạ Cảnh Hoài nhìn b/ác s/ĩ trước mặt. “Ừ.” “Con gái em…” “Lại nhặt được người nhà rồi.” CHƯƠNG 2: CẬU CỦA CON Tống Vân Nghi đến bệnh viện nhanh hơn Tạ Cảnh Hoài tưởng. Hai mươi phút sau khi nhận điện thoại, cô đã xuất hiện trước cửa phòng cấp cứu. Tóc còn hơi rối. Áo khoác cài lệch một nút. Trên tay là chiếc túi màu đen mà từ sau chuyện của Tống Minh Viễn, nhà họ Tạ đã chuẩn bị sẵn. Bên trong có ba bộ lấy mẫu ADN. Một bộ để trong xe. Một bộ ở nhà. Một bộ Tống Vân Nghi mang theo người. Ban đầu, chính cô cũng cảm thấy chuyện này quá mức hoang đường. Cho đến hôm nay. Cô vừa bước vào đã nhìn thấy vị bác sĩ trẻ đang đứng bên giường bệnh. Anh khoảng hai mươi tám tuổi, vóc dáng cao, mặc áo blouse trắng, sống mũi thẳng, đôi mắt hơi dài. Tống Vân Nghi đứng khựng lại. Không phải vì anh giống cô. Mà vì anh giống một người khác. Mẹ cô. Giống đôi mắt của mẹ cô khi còn trẻ. Tạ Cảnh Hoài nhìn sắc mặt vợ. “Em cũng thấy?” Tống Vân Nghi không trả lời. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/be-con-nhat-nguoi-nha/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!