Chương 3: Chương 3
【Hoài Đình tưởng mình có một đứa con thì có thể giành với tôi sao?】
【Mơ đi.】
Chiếc thìa trong tay Tinh Nhiễm rơi xuống bàn.
Cạch.
Mọi người nhìn sang.
Cố Chính Sơn hỏi:
“Sao vậy?”
Tinh Nhiễm ngẩng đầu nhìn bác cả.
Cố Hoài Thành vẫn đang nâng ly, nụ cười hiền hậu giống hệt một người anh trưởng yêu thương gia đình.
Tinh Nhiễm lại nhìn ông nội.
Ông cụ tóc đã bạc rất nhiều.
Bé bỗng nhớ bà ngoại.
Bà ngoại cũng từng nằm trên giường b//ệnh.
Sau đó ngủ mãi không tỉnh lại.
Tinh Nhiễm lập tức bò xuống ghế.
Cô bé ôm lấy cánh tay ông nội.
“Ông nội.”
“Ừ?”
“Ông đừng ch//ết.”
Cả bàn ăn im phăng phắc.
Sắc mặt Cố Hoài Thành thay đổi.
Cố Chính Sơn lại bật cười.
“Con bé ngốc, ai mà chẳng phải ch//ết.”
Tinh Nhiễm lắc đầu thật mạnh.
“Không được.”
“Ít nhất bây giờ không được.”
“Tại sao?”
Tinh Nhiễm quay đầu.
Ngón tay nhỏ bé chỉ thẳng vào Cố Hoài Thành.
“Bởi vì bác cả đang đợi ông ch//ết.”
Ầm.
Chiếc ly trong tay một người rơi xuống đất.
Vỡ tan.
Cố Hoài Thành đứng bật dậy.
“Nhiễm Nhiễm!”
Tinh Nhiễm bị tiếng quát làm giật mình.
Cố Hoài Đình lập tức đặt tay lên vai con gái.
Ánh mắt anh lạnh xuống.
“Anh cả.”
Cố Hoài Thành lập tức nhận ra mình thất thố.
Ông ta hít sâu một hơi.
Sau đó miễn cưỡng cười.
“Trẻ con nói linh tinh thôi.”
“Tôi sao có thể mong bố xảy ra chuyện?”
Tinh Nhiễm lập tức nghe thấy:
【Con nhóc này rốt cuộc là thứ quỷ gì?】
Bé chớp mắt.
“Bác lại gọi con là quỷ.”
Cố Hoài Thành: “…”
Cố Hoài Đình: “…”
Cố Chính Sơn: “…”
Lần này.
Không chỉ một người.
Gần như tất cả mọi người trên bàn ăn đều nhìn Cố Tinh Nhiễm.
Cô bé bỗng cảm thấy không ổn.
Bà ngoại nói không được để người khác biết bí mật.
Nhưng hình như…
bé đã nói hơi nhiều rồi.
Tinh Nhiễm lập tức cúi đầu.
Hai bàn tay bé ôm lấy bát trứng hấp.
“Con ăn cơm.”
Không ai động đũa.
Cố Chính Sơn nhìn cháu gái thật lâu.
Ông không hỏi bé nghe thấy bằng cách nào.
Cũng không hỏi câu vừa rồi có thật hay không.
Ông chỉ chậm rãi quay đầu nhìn con trai trưởng.
“Hoài Thành.”
“Vâng, bố.”
“Ngày mai.”
“Đem toàn bộ báo cáo tài chính của công ty con phụ trách đến phòng làm việc của tôi.”
Sắc mặt Cố Hoài Thành lập tức thay đổi.
“Bố, tại sao đột nhiên…”
Cố Chính Sơn cười.
“Không phải người một nhà nên yêu thương nhau sao?”
“Bố chỉ muốn quan tâm đến con.”
Tinh Nhiễm ngẩng đầu.
Lần này.
Ông nội không nói dối.
…
Đêm ấy.
Cố Tinh Nhiễm được đưa đến một căn phòng ngủ rộng đến mức có thể chạy vòng quanh.
Trên giường chất đầy thú bông mới tinh.
Tủ quần áo chứa đủ váy áo cho bốn mùa.
Ngay cả con thỏ bông mất tai của bé cũng đã được người giúp việc cẩn thận đặt ở đầu giường.
Cố Hoài Đình đứng bên cửa.
“Ngủ đi.”
Tinh Nhiễm kéo chăn lên.
“Bố.”
“Ừ.”
“Bố có ghét con không?”
Căn phòng yên tĩnh vài giây.
Cố Hoài Đình nhìn cô bé.
“Không ghét.”
Tinh Nhiễm chờ.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Không có âm thanh nào khác vang lên.
Đôi mắt bé từ từ sáng lên.
Anh không nói dối.
Cố Hoài Đình quay người định đi.
Tinh Nhiễm lại gọi.
“Bố.”
Anh dừng bước.
“Gì nữa?”
“Ngày mai bố còn ở đây không?”
“Có.”
Vẫn không có tiếng nói dối.
Tinh Nhiễm yên tâm.
“Vậy bố ngủ ngon.”
Cố Hoài Đình khẽ “ừ” một tiếng rồi đóng cửa.
Nhưng vừa bước ra hành lang, sắc mặt anh lập tức lạnh xuống.
Cố Chính Sơn đang đứng ở cuối hành lang.
Hai cha con nhìn nhau.
Ông cụ hỏi:
“Con biết chuyện của con bé?”
“Không.”
“Khả năng kia?”
“Con mới phát hiện hôm nay.”
Cố Chính Sơn im lặng.
Một lát sau ông nói:
“Đừng để người thứ tư biết.”
Người thứ nhất là ông.
Người thứ hai là Cố Hoài Đình.
Người thứ ba…
chính là Tinh Nhiễm.
Cố Hoài Đình gật đầu.
Ông cụ chống gậy rời đi.
Đi được vài bước, ông bỗng dừng lại.
“Hoài Đình.”
“Vâng.”
“Điều tra lại cái ch//ết của mẹ con bé.”
Ánh mắt Cố Hoài Đình lập tức thay đổi.
Bốn năm trước.
Mẹ của Tinh Nhiễm, Giang Vãn Tinh, ch//ết trong một vụ t//ai n//ạn xe trước khi Cố Hoài Đình kịp biết cô đã sinh con.
Tất cả hồ sơ đều chứng minh đó là t//ai n//ạn.
Nhưng hôm nay…
Cố Hoài Đình nhìn cánh cửa phòng con gái.
“Bố nghi ngờ điều gì?”
Cố Chính Sơn không trả lời ngay.
Ông chỉ lấy từ túi áo ra một chiếc điện thoại.
Trên màn hình là tin nhắn vừa nhận được mười phút trước.
Chỉ có một dòng.
【Đứa trẻ kia không nên được đưa về Cố gia.】
Không tên.
Không số liên lạc có thể truy ngược.
Cố Hoài Đình nhìn chằm chằm màn hình.
S//át khí trong mắt dần hiện lên.
Trong căn phòng phía sau.
Tinh Nhiễm vẫn chưa ngủ.
Cô bé đang ngồi trên giường, ôm con thỏ bông vào lòng.
Bởi ngay lúc người giúp việc mang sữa vào phòng, cô ấy đã mỉm cười nói:
“Tiểu thư uống đi, sữa vừa mới pha, rất tốt cho sức khỏe.”
Nhưng trong đầu Tinh Nhiễm lại vang lên một câu.
【Xin lỗi.】
【Tôi không muốn làm h//ại cô.】
【Nhưng nếu tôi không bỏ thứ đó vào sữa…】
【Con trai tôi sẽ ch//ết.】
Tinh Nhiễm cúi đầu.
Nhìn ly sữa trắng đặt trên bàn.
Lần đầu tiên kể từ khi bước vào Cố gia.
Khuôn mặt non nớt của cô bé không còn chút ngơ ngác nào.
Ngoài cửa sổ.
Mưa càng lúc càng lớn.
Tinh Nhiễm ôm con thỏ bông, lặng lẽ bò xuống giường.
Sau đó đi chân trần về phía cửa.
Bé phải tìm bố.
Bởi bé vừa hiểu ra một chuyện.
Trong căn nhà này…
Có người không muốn bé sống đến sáng mai.
BÉ CON NGHE ĐƯỢC LỜI NÓI DỐI
Chương 2: Ly sữa không được uống
Tinh Nhiễm mở cửa phòng.
Hành lang dài hun hút.
Đèn tường hắt xuống nền đá cẩm thạch một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Cô bé không mang dép.
Bàn chân nhỏ giẫm lên nền lạnh, đi được vài bước lại quay đầu nhìn về phía căn phòng phía sau.
Ly sữa vẫn còn đặt trên bàn.
Tinh Nhiễm không biết bên trong có thứ gì.
Bé chỉ biết cô giúp việc đã nói dối.
Và câu thật bé nghe được rất đáng sợ.
【Nếu tôi không bỏ thứ đó vào sữa, con trai tôi sẽ ch//ết.】
Cô bé ôm con thỏ bông thật c.h.ặ.t.
“Bố…”
Phòng của Cố Hoài Đình ở tầng dưới.
Tinh Nhiễm mới đến đây ngày đầu tiên, hoàn toàn không nhớ đường.
Bé đi hết hành lang, nhìn thấy hai cầu thang giống hệt nhau thì bắt đầu do dự.
Bên trái?
Hay bên phải?
Đúng lúc ấy, phía sau có tiếng bước chân.
Tinh Nhiễm lập tức quay lại.
Người giúp việc vừa mang sữa cho bé đang đứng cách đó không xa.
Tên cô là Trần Tú.
Khuôn mặt Trần Tú trắng bệch.
“Tiểu thư, sao cô lại ra ngoài?”
Tinh Nhiễm ôm con thỏ bông, lùi lại.
“Con tìm bố.”
Trần Tú miễn cưỡng cười.
“Tam thiếu gia đang bận.”
【Đừng đi.】
【Xin cô.】
【Nếu cô nói ra, họ sẽ không tha cho Tiểu Bảo.】
Tinh Nhiễm nhìn cô.
“Tiểu Bảo là ai?”
Trần Tú cứng đờ.
“Tôi… tôi không biết cô đang nói gì.”
【Là con trai tôi.】
Tinh Nhiễm lại nghe thấy.
Bé càng ôm thỏ c.h.ặ.t hơn.
“Cô sợ người ta làm h//ại Tiểu Bảo à?”
Sắc mặt Trần Tú hoàn toàn thay đổi.
Cô bước nhanh tới.
Tinh Nhiễm lập tức lùi về sau.
“Đừng lại đây!”
Giọng trẻ con vang lên rất rõ giữa hành lang.
Trần Tú dừng lại.
Ngay sau đó, một cánh cửa ở cuối hành lang mở ra.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!