Chương 2: Chương 2

Bà ta khoảng hơn năm mươi tuổi, mặc sườn xám màu tím nhạt, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai. Đó là vợ của bác cả. Tần Nhã Dung. Vừa nhìn thấy Tinh Nhiễm, bà ta đã nở nụ cười vô cùng thân thiết. “Đây chính là Tinh Nhiễm sao?” “Ôi trời, đáng yêu quá.” Bà ta cúi xuống định nắm tay bé. “Bác gái mong con về nhà từ lâu rồi.” Tinh Nhiễm chớp mắt. Một giọng nói lạnh lẽo lập tức vang lên. 【Con hoang ở đâu chui ra thế này?】 Bàn tay bé rụt lại. Tần Nhã Dung khựng một chút. Nhưng rất nhanh bà ta lại cười. “Con bé nhận người lạ nên sợ à?” Tinh Nhiễm nhìn bà ta. “Bác không thích con sao?” Nụ cười trên mặt Tần Nhã Dung đông cứng. Cả phòng khách cũng yên tĩnh. Cố Hoài Đình quay đầu nhìn con gái. Tinh Nhiễm hỏi rất nghiêm túc: “Bác vừa nói con là…” Bé nghĩ một lúc. Bà ngoại từng dạy không được nói từ xấu. Vì vậy bé đổi cách diễn đạt. “Là đứa trẻ từ chỗ khác chui ra.” Sắc mặt Tần Nhã Dung thay đổi. “Con…” Cố Hoài Đình nheo mắt. “Chị dâu nói?” “Không!” Tần Nhã Dung lập tức phủ nhận. “Tôi sao có thể nói như vậy?” Tinh Nhiễm lập tức nghe thấy: 【Con nhóc này bị đ//iên à?】 Bé lại nói: “Bác lại bảo con bị đ//iên.” “…” Cả phòng khách ch//ết lặng. Tần Nhã Dung gần như bật dậy. “Tôi không có!” 【Nó nghe được mình nghĩ gì sao?】 Tinh Nhiễm nghiêng đầu. “Bác hỏi con có nghe được bác nghĩ gì không.” Tần Nhã Dung: “!!!” Chiếc tách trà trong tay một người bên cạnh rơi thẳng xuống đĩa. Keng. Tinh Nhiễm bị tiếng động làm giật mình. Cô bé vô thức lùi lại một bước. Một bàn tay lớn đặt lên vai bé. Cố Hoài Đình đứng sau lưng con gái. Ánh mắt anh lướt qua Tần Nhã Dung. “Chị dâu.” Chỉ hai chữ. Không cao giọng. Nhưng sắc mặt Tần Nhã Dung lập tức trắng đi. “Tôi thật sự không nói gì.” Lần này Tinh Nhiễm không nghe thấy gì. Cô bé hiểu rồi. Thì ra không phải bé nghe được suy nghĩ. Bé chỉ nghe được… thứ người khác thật sự muốn nói khi họ nói dối. Tinh Nhiễm đã phát hiện năng lực này từ rất lâu. Năm ba tuổi, bà chủ cửa hàng bánh từng cười nói: “Chiếc bánh cuối cùng rồi, cô bán rẻ cho hai bà cháu nhé.” Trong đầu bé lại nghe thấy: 【Sắp hết hạn, không bán hôm nay thì mai phải vứt.】 Một người hàng xóm nói: “Bà cứ yên tâm nhập viện, tôi sẽ giúp bà trông Nhiễm Nhiễm.” Trong đầu bé nghe thấy: 【Đứa trẻ này phiền ch//ết đi được.】 Từ đó Tinh Nhiễm biết. Người lớn thường nói hai câu. Một câu bằng miệng. Một câu chỉ bé nghe được. Nhưng bà ngoại từng dặn bé không được nói chuyện này cho ai. Bởi vậy suốt một năm, Tinh Nhiễm đều ngoan ngoãn giữ bí mật. Chỉ là hôm nay bé hơi quên mất. Tinh Nhiễm vội che miệng. Cố Hoài Đình cúi mắt nhìn động tác ấy. Anh không hỏi. Bởi đúng lúc này, một giọng nói già nua truyền xuống từ cầu thang. “Ồn ào cái gì?” Tất cả mọi người lập tức đứng thẳng. Tinh Nhiễm ngẩng đầu. Một ông lão tóc bạc đang chống gậy đi xuống. Cố Chính Sơn. Người sáng lập tập đoàn Cố thị. Cũng là ông nội ruột của bé. Ông đã bảy mươi bốn tuổi. Mấy năm gần đây sức khỏe không tốt, nhưng khí thế nhiều năm ngồi ở vị trí cao vẫn khiến cả căn phòng lập tức im lặng. Ánh mắt ông lướt qua đám người. Cuối cùng dừng lại trên Tinh Nhiễm. Không khí kỳ lạ đến mức bé vô thức nắm lấy ngón tay bố. Cố Chính Sơn nhìn bé rất lâu. Tinh Nhiễm cũng nhìn ông. Một già một trẻ cứ thế nhìn nhau. Cuối cùng ông cụ hừ một tiếng. “Con gái thì có gì đáng xem?” Cố Hoài Đình cau mày. Nhưng Tinh Nhiễm bỗng mở to mắt. Bởi trong đầu bé vừa vang lên một câu khác. 【Giống Hoài Đình hồi nhỏ quá.】 【Mũi giống.】 【Mắt cũng giống.】 【Sao gầy thế này?】 【Thằng khốn Hoài Đình nuôi con kiểu gì vậy?】 Tinh Nhiễm quay đầu nhìn bố. Cố Hoài Đình: “?” Bé lại quay sang nhìn ông nội. Cố Chính Sơn vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng. “Nhà họ Cố không nuôi trẻ con yếu ớt.” 【Ngày mai gọi bác sĩ tới khám toàn diện.】 “Cũng không được nuông chiều.” 【Trẻ con gái phải nuôi kỹ một chút.】 “Từ hôm nay học quy củ.” 【Bốn tuổi học cái gì? Cho nó chơi thêm hai năm.】 Tinh Nhiễm chậm rãi há miệng. Người lớn… thật sự rất kỳ lạ. Cố Chính Sơn nhìn cô bé ngơ ngác, tưởng bé bị mình dọa. Ông ho một tiếng. “Qua đây.” Tinh Nhiễm bước tới. Ông đưa cho bé một chiếc hộp gỗ. “Quà gặp mặt.” “Không đáng bao nhiêu.” Trong đầu bé: 【Viên ngọc Phúc Lộc Thọ của lão Tống lần trước muốn mua một trăm triệu tôi còn không bán.】 Tinh Nhiễm lập tức rụt tay. “Con không lấy đâu.” Cố Chính Sơn nhíu mày. “Tại sao?” “Đắt lắm.” Cả phòng lại im bặt. Cố Chính Sơn nhìn cô bé. “Con biết bên trong là gì?” Tinh Nhiễm lắc đầu. “Không biết.” “Vậy sao biết đắt?” “Bởi vì ông vừa bảo…” Bé chợt nhớ lời bà ngoại. Không được nói. Cô bé lập tức mím môi. Cố Chính Sơn nheo mắt. Không ai biết ông đang nghĩ gì. Một lát sau, ông bật cười. Đó là lần đầu tiên người nhà họ Cố nhìn thấy ông cụ cười trong gần nửa năm. “Có ý tứ.” Ông trực tiếp nhét hộp gỗ vào tay bé. “Ông cho thì cứ cầm.” Ở phía sau, sắc mặt vài người đã thay đổi. Đặc biệt là Cố Minh Hạo, con trai trưởng của Cố Hoài Thành. Anh ta hai mươi tám tuổi, hiện giữ chức phó tổng giám đốc trong tập đoàn. Chiếc ngọc ấy anh ta từng nhìn thấy. Ba năm trước có người trả giá gần một trăm triệu nhân dân tệ nhưng ông nội vẫn không chịu bán. Bây giờ lại tùy tiện đưa cho một đứa trẻ? Cố Minh Hạo cười. “Ông nội đúng là thiên vị em gái.” “Nhưng cũng tốt.” “Tinh Nhiễm lần đầu về nhà, có món quà quý một chút mới thể hiện được lòng thành của Cố gia.” Tinh Nhiễm quay đầu. 【Một con nhóc bốn tuổi cũng đáng giá một trăm triệu?】 Bé nhìn anh ta. Cố Minh Hạo vẫn đang cười. Tinh Nhiễm lại nhìn chiếc hộp trong tay. Sau đó bé rất chân thành nói: “Anh đừng buồn.” Cố Minh Hạo sửng sốt. “Anh không buồn.” 【Tức muốn ch//ết.】 Tinh Nhiễm vội an ủi: “Anh cũng đừng tức muốn ch//ết.” Nụ cười của Cố Minh Hạo biến mất. Trong phòng khách, một người không nhịn được bật cười. Cố Minh Hạo quay phắt sang. Không ai dám cười nữa. Tinh Nhiễm hoàn toàn không nhận ra bầu không khí kỳ quái. Bé chỉ cảm thấy anh họ rất đáng thương. Rõ ràng tức giận. Nhưng cứ phải nói mình không tức. Người lớn sống thật mệt. Buổi tối, Cố gia tổ chức một bữa cơm gia đình. Gần ba mươi người ngồi kín bàn dài. Tinh Nhiễm được xếp ngồi ngay bên cạnh ông cụ. Vị trí ấy khiến rất nhiều người phải liếc nhìn. Cố Chính Sơn chẳng quan tâm. “Ăn đi.” Tinh Nhiễm cầm chiếc thìa nhỏ. Bé không quen những món trên bàn. Cuối cùng chỉ xúc một ít trứng hấp. Bác cả Cố Hoài Thành nhìn bé, cười hòa nhã. “Nhiễm Nhiễm mới về, sau này cứ coi đây là nhà.” “Người nhà họ Cố chúng ta quan trọng nhất là đoàn kết.” Ông nâng ly. “Anh em một nhà phải yêu thương, hỗ trợ lẫn nhau.” Tinh Nhiễm đang ăn trứng bỗng dừng lại. Một câu nói vang lên. Rõ ràng. Lạnh lẽo. 【Đợi lão già ch//ết, tôi sẽ nuốt luôn Cố thị.】
🔥 Bé Con Nghe Được Lời Nói Dối - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Bà ta khoảng hơn năm mươi tuổi, mặc sườn xám màu tím nhạt, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai. Đó là vợ của bác cả. Tần Nhã Dung. Vừa nhìn thấy Tinh Nhiễm, bà ta đã nở nụ cười vô cùng thân thiết. “Đây chính là Tinh Nhiễm sao?” “Ôi trời, đáng yêu quá.” Bà ta cúi xuống định nắm tay bé. “Bác gái mong con về nhà từ lâu rồi.” Tinh Nhiễm chớp mắt. Một giọng nói lạnh lẽo lập tức vang lên. 【Con hoang ở đâu chui ra thế này?】 Bàn tay bé rụt lại. Tần Nhã Dung khựng một chút. Nhưng rất nhanh bà ta lại cười. “Con bé nhận người lạ nên sợ à?” Tinh Nhiễm nhìn bà ta. “Bác không thích con sao?” Nụ cười trên mặt Tần Nhã Dung đông cứng. Cả phòng khách cũng yên tĩnh. Cố Hoài Đình quay đầu nhìn con gái. Tinh Nhiễm hỏi rất nghiêm túc: “Bác vừa nói con là…” Bé nghĩ một lúc. Bà ngoại từng dạy không được nói từ xấu. Vì vậy bé đổi cách diễn đạt. “Là đứa trẻ từ chỗ khác chui ra.” Sắc mặt Tần Nhã Dung thay đổi. “Con…” Cố Hoài Đình nheo mắt. “Chị dâu nói?” “Không!” Tần Nhã Dung lập tức phủ nhận. “Tôi sao có thể nói như vậy?” Tinh Nhiễm lập tức nghe thấy: 【Con nhóc này bị đ//iên à?】 Bé lại nói: “Bác lại bảo con bị đ//iên.” “…” Cả phòng khách ch//ết lặng. Tần Nhã Dung gần như bật dậy. “Tôi không có!” 【Nó nghe được mình nghĩ gì sao?】 Tinh Nhiễm nghiêng đầu. “Bác hỏi con có nghe được bác nghĩ gì không.” Tần Nhã Dung: “!!!” Chiếc tách trà trong tay một người bên cạnh rơi thẳng xuống đĩa. Keng. Tinh Nhiễm bị tiếng động làm giật mình. Cô bé vô thức lùi lại một bước. Một bàn tay lớn đặt lên vai bé. Cố Hoài Đình đứng sau lưng con gái. Ánh mắt anh lướt qua Tần Nhã Dung. “Chị dâu.” Chỉ hai chữ. Không cao giọng. Nhưng sắc mặt Tần Nhã Dung lập tức trắng đi. “Tôi thật sự không nói gì.” Lần này Tinh Nhiễm không nghe thấy gì. Cô bé hiểu rồi. Thì ra không phải bé nghe được suy nghĩ. Bé chỉ nghe được… thứ người khác thật sự muốn nói khi họ nói dối. Tinh Nhiễm đã phát hiện năng lực này từ rất lâu. Năm ba tuổi, bà chủ cửa hàng bánh từng cười nói: “Chiếc bánh cuối cùng rồi, cô bán rẻ cho hai bà cháu nhé.” Trong đầu bé lại nghe thấy: 【Sắp hết hạn, không bán hôm nay thì mai phải vứt.】 Một người hàng xóm nói: “Bà cứ yên tâm nhập viện, tôi sẽ giúp bà trông Nhiễm Nhiễm.” Trong đầu bé nghe thấy: 【Đứa trẻ này phiền ch//ết đi được.】 Từ đó Tinh Nhiễm biết. Người lớn thường nói hai câu. Một câu bằng miệng. Một câu chỉ bé nghe được. Nhưng bà ngoại từng dặn bé không được nói chuyện này cho ai. Bởi vậy suốt một năm, Tinh Nhiễm đều ngoan ngoãn giữ bí mật. Chỉ là hôm nay bé hơi quên mất. Tinh Nhiễm vội che miệng. Cố Hoài Đình cúi mắt nhìn động tác ấy. Anh không hỏi. Bởi đúng lúc này, một giọng nói già nua truyền xuống từ cầu thang. “Ồn ào cái gì?” Tất cả mọi người lập tức đứng thẳng. Tinh Nhiễm ngẩng đầu. Một ông lão tóc bạc đang chống gậy đi xuống. Cố Chính Sơn. Người sáng lập tập đoàn Cố thị. Cũng là ông nội ruột của bé. Ông đã bảy mươi bốn tuổi. Mấy năm gần đây sức khỏe không tốt, nhưng khí thế nhiều năm ngồi ở vị trí cao vẫn khiến cả căn phòng lập tức im lặng. Ánh mắt ông lướt qua đám người. Cuối cùng dừng lại trên Tinh Nhiễm. Không khí kỳ lạ đến mức bé vô thức nắm lấy ngón tay bố. Cố Chính Sơn nhìn bé rất lâu. Tinh Nhiễm cũng nhìn ông. Một già một trẻ cứ thế nhìn nhau. Cuối cùng ông cụ hừ một tiếng. “Con gái thì có gì đáng xem?” Cố Hoài Đình cau mày. Nhưng Tinh Nhiễm bỗng mở to mắt. Bởi trong đầu bé vừa vang lên một câu khác. 【Giống Hoài Đình hồi nhỏ quá.】 【Mũi giống.】 【Mắt cũng giống.】 【Sao gầy thế này?】 【Thằng khốn Hoài Đình nuôi con kiểu gì vậy?】 Tinh Nhiễm quay đầu nhìn bố. Cố Hoài Đình: “?” Bé lại quay sang nhìn ông nội. Cố Chính Sơn vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng. “Nhà họ Cố không nuôi trẻ con yếu ớt.” 【Ngày mai gọi bác sĩ tới khám toàn diện.】 “Cũng không được nuông chiều.” 【Trẻ con gái phải nuôi kỹ một chút.】 “Từ hôm nay học quy củ.” 【Bốn tuổi học cái gì? Cho nó chơi thêm hai năm.】 Tinh Nhiễm chậm rãi há miệng. Người lớn… thật sự rất kỳ lạ. Cố Chính Sơn nhìn cô bé ngơ ngác, tưởng bé bị mình dọa. Ông ho một tiếng. “Qua đây.” Tinh Nhiễm bước tới. Ông đưa cho bé một chiếc hộp gỗ. “Quà gặp mặt.” “Không đáng bao nhiêu.” Trong đầu bé: 【Viên ngọc Phúc Lộc Thọ của lão Tống lần trước muốn mua một trăm triệu tôi còn không bán.】 Tinh Nhiễm lập tức rụt tay. “Con không lấy đâu.” Cố Chính Sơn nhíu mày. “Tại sao?” “Đắt lắm.” Cả phòng lại im bặt. Cố Chính Sơn nhìn cô bé. “Con biết bên trong là gì?” Tinh Nhiễm lắc đầu. “Không biết.” “Vậy sao biết đắt?” “Bởi vì ông vừa bảo…” Bé chợt nhớ lời bà ngoại. Không được nói. Cô bé lập tức mím môi. Cố Chính Sơn nheo mắt. Không ai biết ông đang nghĩ gì. Một lát sau, ông bật cười. Đó là lần đầu tiên người nhà họ Cố nhìn thấy ông cụ cười trong gần nửa năm. “Có ý tứ.” Ông trực tiếp nhét hộp gỗ vào tay bé. “Ông cho thì cứ cầm.” Ở phía sau, sắc mặt vài người đã thay đổi. Đặc biệt là Cố Minh Hạo, con trai trưởng của Cố Hoài Thành. Anh ta hai mươi tám tuổi, hiện giữ chức phó tổng giám đốc trong tập đoàn. Chiếc ngọc ấy anh ta từng nhìn thấy. Ba năm trước có người trả giá gần một trăm triệu nhân dân tệ nhưng ông nội vẫn không chịu bán. Bây giờ lại tùy tiện đưa cho một đứa trẻ? Cố Minh Hạo cười. “Ông nội đúng là thiên vị em gái.” “Nhưng cũng tốt.” “Tinh Nhiễm lần đầu về nhà, có món quà quý một chút mới thể hiện được lòng thành của Cố gia.” Tinh Nhiễm quay đầu. 【Một con nhóc bốn tuổi cũng đáng giá một trăm triệu?】 Bé nhìn anh ta. Cố Minh Hạo vẫn đang cười. Tinh Nhiễm lại nhìn chiếc hộp trong tay. Sau đó bé rất chân thành nói: “Anh đừng buồn.” Cố Minh Hạo sửng sốt. “Anh không buồn.” 【Tức muốn ch//ết.】 Tinh Nhiễm vội an ủi: “Anh cũng đừng tức muốn ch//ết.” Nụ cười của Cố Minh Hạo biến mất. Trong phòng khách, một người không nhịn được bật cười. Cố Minh Hạo quay phắt sang. Không ai dám cười nữa. Tinh Nhiễm hoàn toàn không nhận ra bầu không khí kỳ quái. Bé chỉ cảm thấy anh họ rất đáng thương. Rõ ràng tức giận. Nhưng cứ phải nói mình không tức. Người lớn sống thật mệt. Buổi tối, Cố gia tổ chức một bữa cơm gia đình. Gần ba mươi người ngồi kín bàn dài. Tinh Nhiễm được xếp ngồi ngay bên cạnh ông cụ. Vị trí ấy khiến rất nhiều người phải liếc nhìn. Cố Chính Sơn chẳng quan tâm. “Ăn đi.” Tinh Nhiễm cầm chiếc thìa nhỏ. Bé không quen những món trên bàn. Cuối cùng chỉ xúc một ít trứng hấp. Bác cả Cố Hoài Thành nhìn bé, cười hòa nhã. “Nhiễm Nhiễm mới về, sau này cứ coi đây là nhà.” “Người nhà họ Cố chúng ta quan trọng nhất là đoàn kết.” Ông nâng ly. “Anh em một nhà phải yêu thương, hỗ trợ lẫn nhau.” Tinh Nhiễm đang ăn trứng bỗng dừng lại. Một câu nói vang lên. Rõ ràng. Lạnh lẽo. 【Đợi lão già ch//ết, tôi sẽ nuốt luôn Cố thị.】 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/be-con-nghe-duoc-loi-noi-doi/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!