Ta thở dài một tiếng.
“Thật đáng thương.”
“Muội muội đã bị kinh sợ, vậy càng không thể tùy tiện đi lại.”
Thẩm Ngọc Nhu nhìn ta một cái.
Ta tiếp tục nói: “Bên ngoài Thính Vũ Các, ta sẽ phái hai ma ma đáng tin cậy canh giữ, ban ngày bầu bạn cùng muội muội cho giải khuây, ban đêm chăm sóc để muội muội an giấc.”
Sắc mặt nàng ta thay đổi.
“Tẩu tẩu, chuyện này không cần thiết đâu nhỉ?”
Ta khẽ sững người, giống như có chút tổn thương vì bị nàng ta từ chối.
“Muội muội không thích người ta sắp xếp sao?”
Hoắc Kinh Hàn nhìn về phía Thẩm Ngọc Nhu.
Thẩm Ngọc Nhu c.ắ.n môi.
“Không phải, muội chỉ sợ làm phiền tẩu tẩu.”
Ta mỉm cười.
“Không phiền.”
“Muội đã gọi ta một tiếng tẩu tẩu, ta đương nhiên phải thương yêu muội như thân muội muội của mình.”
Ta cố ý nhấn ba chữ “thân muội muội” thật nhẹ nhàng mềm mại.
Lửa giận trong mắt Thẩm Ngọc Nhu gần như không giấu nổi nữa.
Phủ y kê một phương t.h.u.ố.c an thần.
Ta nhận lấy phương t.h.u.ố.c, chẳng thèm nhìn đã dặn dò: “Từ hôm nay trở đi, Thẩm cô nương mỗi ngày uống ba thang t.h.u.ố.c, một thang cũng không được thiếu.”
Cuối cùng Thẩm Ngọc Nhu không nhịn được nữa.
“Tẩu tẩu, muội không có bệnh, hà tất phải ngày ngày uống t.h.u.ố.c?”
Tay ta run lên, phương t.h.u.ố.c rơi xuống đất.
Trong phòng lập tức im phăng phắc.
Ta ngước mắt nhìn nàng ta, ánh nước trong mắt khẽ run rẩy.
“Vừa rồi muội muội chẳng phải nói mình chóng mặt, ngủ không ngon, l.ồ.ng n.g.ự.c khó chịu sao?”
“Chẳng lẽ ta nghe nhầm rồi?”
Thẩm Ngọc Nhu há miệng, lại không nói được gì.
Hoắc Kinh Hàn cau mày.
“Ngọc Nhu, đã không khỏe thì cứ nghe lời phu nhân.”
Phu nhân.
Hiếm khi hắn gọi ta một tiếng phu nhân, vậy mà lại là để giúp ta khuyên người khác uống t.h.u.ố.c.
Trong lòng ta chậc một tiếng.
Cũng coi như có tiến bộ.
Thẩm Ngọc Nhu cúi đầu, giọng nói run rẩy.
“Vâng, biểu ca.”
Ta đích thân nhặt phương t.h.u.ố.c lên, đưa cho nha hoàn.
“Mau đi sắc t.h.u.ố.c.”
“Nhớ sắc t.h.u.ố.c đặc một chút, thân thể muội muội yếu ớt, không thể chậm trễ.”
Sắc mặt Thẩm Ngọc Nhu càng trắng hơn.
Ta rất hài lòng.
Bài học trà xanh đầu tiên.
Ai giả yếu đuối trước, người đó phải gánh lấy hậu quả của việc giả yếu đuối.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Thẩm Ngọc Nhu, ta cùng Hoắc Kinh Hàn trở về chính viện.
Suốt dọc đường, hắn im lặng không nói.
Ta cũng không vội.
Khi nam nhân im lặng, tuyệt đối đừng truy hỏi.
Phải để hắn tự mở miệng trước.
Quả nhiên, khi đi đến dưới hành lang, hắn dừng bước.
“Nàng không tức giận sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, tựa như không hiểu.
“Phu quân nói gì vậy?”
“Chuyện ta đưa Ngọc Nhu về.”
Ta cúi đầu mỉm cười.
“Phu quân cứu người, là làm việc thiện.”
“Nếu ta tức giận, chẳng phải sẽ thành không hiểu chuyện sao?”
Hoắc Kinh Hàn nhìn ta.
Gương mặt ấy của hắn quả thực rất thích hợp để im lặng.
Đáng tiếc, cứ mở miệng ra là thường xuyên làm hỏng chuyện.
“Vừa rồi nàng khóc.”
Trong lòng ta căng thẳng.
Chẳng lẽ hắn nhìn ra ta đang diễn?
Ngay sau đó, hắn nghiêm túc nói: “Phủ y nói thân thể nàng cũng yếu, ngày mai bảo ông ấy cũng bắt mạch cho nàng.”
Ta: “……”
Người này quả thật cô độc bằng chính thực lực của mình, đến cưới thê t.ử cũng phải dựa vào thánh chỉ ban hôn.
Ta dịu dàng mỉm cười.
“Đa tạ phu quân quan tâm.”
Hắn gật đầu.
“Đó là điều nên làm.”
Ta nhìn vẻ mặt chính trực của hắn, bỗng cảm thấy Thẩm Ngọc Nhu thật đáng thương.
Loại trà xanh cấp thấp như nàng ta, gặp nam nhân khác còn có tác dụng.
Gặp phải Hoắc Kinh Hàn, chẳng khác nào liếc mắt đưa tình cho áo giáp xem.
Nhưng nàng ta đã dám bước vào phủ Tướng quân, chắc chắn sẽ không chỉ chuẩn bị một chiêu này.
Quả nhiên, ngay tối hôm đó, Thính Vũ Các đã náo loạn.
Nha hoàn vội vàng tới bẩm báo.
“Phu nhân, Thẩm cô nương không chịu uống t.h.u.ố.c.”
Ta đang ngồi dưới ánh đèn mở gia thư phụ thân gửi tới.
Nghe vậy, ta ngước mắt.
“Không uống?”
Nha hoàn gật đầu.
“Thẩm cô nương nói t.h.u.ố.c đắng, còn nói mình là khách, không dám làm phiền người trong phủ.”
Ta bật cười.
Khách.
Nàng ta cũng biết mình là khách cơ đấy.
Ta đặt thư xuống.
“Tướng quân đâu?”
“Tướng quân đang ở thư phòng.”
Ta đứng dậy, khoác áo ngoài.
“Đi mời Tướng quân.”
Nha hoàn sững người.
Ta ung dung chỉnh lại cổ tay áo.
“Cứ nói Thẩm cô nương bệnh đến mức ngay cả t.h.u.ố.c cũng không uống nổi.”
“Mời hắn đích thân tới đút.”
03
Khi Hoắc Kinh Hàn đến Thính Vũ Các, Thẩm Ngọc Nhu đang tựa trên giường, rơi lệ.
Ánh đèn vàng mờ, nàng ta mặc một bộ trung y trắng thuần, mái tóc buông lơi.
Trông quả thực rất đáng thương.
Nếu không phải ta biết buổi chiều nàng ta còn lén sai nha hoàn đến nhà bếp lấy hai đĩa mứt quả, ngay cả ta cũng suýt tin.
Vừa nhìn thấy Hoắc Kinh Hàn, nước mắt nàng ta càng rơi nhanh hơn.
“Biểu ca, không phải muội không chịu uống t.h.u.ố.c.”
“Chỉ là t.h.u.ố.c quá đắng, vừa ngửi thấy muội đã muốn nôn.”
Hoắc Kinh Hàn nhìn bát t.h.u.ố.c trên bàn.
Hắn bưng lên ngửi thử.
“Đúng là đắng.”
Mắt Thẩm Ngọc Nhu sáng lên.
Ta đứng bên cạnh, dịu giọng nói: “Thuốc đắng dã tật.”
Hoắc Kinh Hàn gật đầu.
“Uống đi.”
Thẩm Ngọc Nhu: “……”
Ta suýt bật cười thành tiếng.
Nàng ta c.ắ.n môi, đôi mắt ngấn lệ.
“Biểu ca, từ nhỏ muội đã sợ đắng nhất, huynh biết mà.”
Hoắc Kinh Hàn suy nghĩ một lát.
“Lấy mứt quả.”
Thần sắc Thẩm Ngọc Nhu thả lỏng.
Ta lập tức nói với nha hoàn: “Đi mang hết mứt quả nhà bếp đã chuẩn bị tới đây.”
“Thẩm cô nương sợ đắng, chúng ta đương nhiên phải chu đáo một chút.”
Chẳng bao lâu sau, mứt quả được mang lên.
Một đĩa mơ, một đĩa hạt sen bọc đường, một đĩa bánh hoa quế.
Ta đích thân cầm bát t.h.u.ố.c lên, đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Nhu.
“Muội muội, uống đi.”
Thẩm Ngọc Nhu nhìn ta.
Ta nhìn nàng ta.
Nàng ta không nhận.
Cổ tay ta run lên, nước t.h.u.ố.c sóng sánh một chút.
“Muội muội vẫn không chịu uống sao?”
Giọng ta nhỏ dần.
“Hay là chê tẩu tẩu như ta chăm sóc không chu đáo?”
Sắc mặt Thẩm Ngọc Nhu khẽ thay đổi.
“Tẩu tẩu hiểu lầm rồi.”
“Vậy thì uống đi.”
Ta mỉm cười ôn hòa.
Tất cả mọi người trong phòng đều đang nhìn nàng ta.
Hoắc Kinh Hàn cũng nhìn nàng ta.
Cuối cùng Thẩm Ngọc Nhu cũng đưa tay nhận lấy bát t.h.u.ố.c.
Nàng ta uống một ngụm nhỏ, lập tức nhíu mày.
“Đắng quá……”
Ta vội vàng đưa mứt quả tới.
“Mau ăn một viên át vị đắng đi.”
Nàng ta không nhận, trái lại ngước mắt nhìn Hoắc Kinh Hàn.
“Biểu ca, có thể……”
🔥 Tướng Quân Thẳng Như Ruột Ngựa Dẫn Bạch Liên Hoa Về? Ta – Tổ Sư Trà Nghệ, Lập Tức Nhập Vai Ngay Tại Chỗ - Chương 3: Chuong 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Ta thở dài một tiếng. “Thật đáng thương.” “Muội muội đã bị kinh sợ, vậy càng không thể tùy tiện đi lại.” Thẩm Ngọc Nhu nhìn ta một cái. Ta tiếp tục nói: “Bên ngoài Thính Vũ Các, ta sẽ phái hai ma ma đáng tin cậy canh giữ, ban ngày bầu bạn cùng muội muội cho giải khuây, ban đêm chăm sóc để muội muội an giấc.” Sắc mặt nàng ta thay đổi. “Tẩu tẩu, chuyện này không cần thiết đâu nhỉ?” Ta khẽ sững người, giống như có chút tổn thương vì bị nàng ta từ chối. “Muội muội không thích người ta sắp xếp sao?” Hoắc Kinh Hàn nhìn về phía Thẩm Ngọc Nhu. Thẩm Ngọc Nhu c.ắ.n môi. “Không phải, muội chỉ sợ làm phiền tẩu tẩu.” Ta mỉm cười. “Không phiền.” “Muội đã gọi ta một tiếng tẩu tẩu, ta đương nhiên phải thương yêu muội như thân muội muội của mình.” Ta cố ý nhấn ba chữ “thân muội muội” thật nhẹ nhàng mềm mại. Lửa giận trong mắt Thẩm Ngọc Nhu gần như không giấu nổi nữa. Phủ y kê một phương t.h.u.ố.c an thần. Ta nhận lấy phương t.h.u.ố.c, chẳng thèm nhìn đã dặn dò: “Từ hôm nay trở đi, Thẩm cô nương mỗi ngày uống ba thang t.h.u.ố.c, một thang cũng không được thiếu.” Cuối cùng Thẩm Ngọc Nhu không nhịn được nữa. “Tẩu tẩu, muội không có bệnh, hà tất phải ngày ngày uống t.h.u.ố.c?” Tay ta run lên, phương t.h.u.ố.c rơi xuống đất. Trong phòng lập tức im phăng phắc. Ta ngước mắt nhìn nàng ta, ánh nước trong mắt khẽ run rẩy. “Vừa rồi muội muội chẳng phải nói mình chóng mặt, ngủ không ngon, l.ồ.ng n.g.ự.c khó chịu sao?” “Chẳng lẽ ta nghe nhầm rồi?” Thẩm Ngọc Nhu há miệng, lại không nói được gì. Hoắc Kinh Hàn cau mày. “Ngọc Nhu, đã không khỏe thì cứ nghe lời phu nhân.” Phu nhân. Hiếm khi hắn gọi ta một tiếng phu nhân, vậy mà lại là để giúp ta khuyên người khác uống t.h.u.ố.c. Trong lòng ta chậc một tiếng. Cũng coi như có tiến bộ. Thẩm Ngọc Nhu cúi đầu, giọng nói run rẩy. “Vâng, biểu ca.” Ta đích thân nhặt phương t.h.u.ố.c lên, đưa cho nha hoàn. “Mau đi sắc t.h.u.ố.c.” “Nhớ sắc t.h.u.ố.c đặc một chút, thân thể muội muội yếu ớt, không thể chậm trễ.” Sắc mặt Thẩm Ngọc Nhu càng trắng hơn. Ta rất hài lòng. Bài học trà xanh đầu tiên. Ai giả yếu đuối trước, người đó phải gánh lấy hậu quả của việc giả yếu đuối. Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Thẩm Ngọc Nhu, ta cùng Hoắc Kinh Hàn trở về chính viện. Suốt dọc đường, hắn im lặng không nói. Ta cũng không vội. Khi nam nhân im lặng, tuyệt đối đừng truy hỏi. Phải để hắn tự mở miệng trước. Quả nhiên, khi đi đến dưới hành lang, hắn dừng bước. “Nàng không tức giận sao?” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, tựa như không hiểu. “Phu quân nói gì vậy?” “Chuyện ta đưa Ngọc Nhu về.” Ta cúi đầu mỉm cười. “Phu quân cứu người, là làm việc thiện.” “Nếu ta tức giận, chẳng phải sẽ thành không hiểu chuyện sao?” Hoắc Kinh Hàn nhìn ta. Gương mặt ấy của hắn quả thực rất thích hợp để im lặng. Đáng tiếc, cứ mở miệng ra là thường xuyên làm hỏng chuyện. “Vừa rồi nàng khóc.” Trong lòng ta căng thẳng. Chẳng lẽ hắn nhìn ra ta đang diễn? Ngay sau đó, hắn nghiêm túc nói: “Phủ y nói thân thể nàng cũng yếu, ngày mai bảo ông ấy cũng bắt mạch cho nàng.” Ta: “……” Người này quả thật cô độc bằng chính thực lực của mình, đến cưới thê t.ử cũng phải dựa vào thánh chỉ ban hôn. Ta dịu dàng mỉm cười. “Đa tạ phu quân quan tâm.” Hắn gật đầu. “Đó là điều nên làm.” Ta nhìn vẻ mặt chính trực của hắn, bỗng cảm thấy Thẩm Ngọc Nhu thật đáng thương. Loại trà xanh cấp thấp như nàng ta, gặp nam nhân khác còn có tác dụng. Gặp phải Hoắc Kinh Hàn, chẳng khác nào liếc mắt đưa tình cho áo giáp xem. Nhưng nàng ta đã dám bước vào phủ Tướng quân, chắc chắn sẽ không chỉ chuẩn bị một chiêu này. Quả nhiên, ngay tối hôm đó, Thính Vũ Các đã náo loạn. Nha hoàn vội vàng tới bẩm báo. “Phu nhân, Thẩm cô nương không chịu uống t.h.u.ố.c.” Ta đang ngồi dưới ánh đèn mở gia thư phụ thân gửi tới. Nghe vậy, ta ngước mắt. “Không uống?” Nha hoàn gật đầu. “Thẩm cô nương nói t.h.u.ố.c đắng, còn nói mình là khách, không dám làm phiền người trong phủ.” Ta bật cười. Khách. Nàng ta cũng biết mình là khách cơ đấy. Ta đặt thư xuống. “Tướng quân đâu?” “Tướng quân đang ở thư phòng.” Ta đứng dậy, khoác áo ngoài. “Đi mời Tướng quân.” Nha hoàn sững người. Ta ung dung chỉnh lại cổ tay áo. “Cứ nói Thẩm cô nương bệnh đến mức ngay cả t.h.u.ố.c cũng không uống nổi.” “Mời hắn đích thân tới đút.” 03 Khi Hoắc Kinh Hàn đến Thính Vũ Các, Thẩm Ngọc Nhu đang tựa trên giường, rơi lệ. Ánh đèn vàng mờ, nàng ta mặc một bộ trung y trắng thuần, mái tóc buông lơi. Trông quả thực rất đáng thương. Nếu không phải ta biết buổi chiều nàng ta còn lén sai nha hoàn đến nhà bếp lấy hai đĩa mứt quả, ngay cả ta cũng suýt tin. Vừa nhìn thấy Hoắc Kinh Hàn, nước mắt nàng ta càng rơi nhanh hơn. “Biểu ca, không phải muội không chịu uống t.h.u.ố.c.” “Chỉ là t.h.u.ố.c quá đắng, vừa ngửi thấy muội đã muốn nôn.” Hoắc Kinh Hàn nhìn bát t.h.u.ố.c trên bàn. Hắn bưng lên ngửi thử. “Đúng là đắng.” Mắt Thẩm Ngọc Nhu sáng lên. Ta đứng bên cạnh, dịu giọng nói: “Thuốc đắng dã tật.” Hoắc Kinh Hàn gật đầu. “Uống đi.” Thẩm Ngọc Nhu: “……” Ta suýt bật cười thành tiếng. Nàng ta c.ắ.n môi, đôi mắt ngấn lệ. “Biểu ca, từ nhỏ muội đã sợ đắng nhất, huynh biết mà.” Hoắc Kinh Hàn suy nghĩ một lát. “Lấy mứt quả.” Thần sắc Thẩm Ngọc Nhu thả lỏng. Ta lập tức nói với nha hoàn: “Đi mang hết mứt quả nhà bếp đã chuẩn bị tới đây.” “Thẩm cô nương sợ đắng, chúng ta đương nhiên phải chu đáo một chút.” Chẳng bao lâu sau, mứt quả được mang lên. Một đĩa mơ, một đĩa hạt sen bọc đường, một đĩa bánh hoa quế. Ta đích thân cầm bát t.h.u.ố.c lên, đưa đến trước mặt Thẩm Ngọc Nhu. “Muội muội, uống đi.” Thẩm Ngọc Nhu nhìn ta. Ta nhìn nàng ta. Nàng ta không nhận. Cổ tay ta run lên, nước t.h.u.ố.c sóng sánh một chút. “Muội muội vẫn không chịu uống sao?” Giọng ta nhỏ dần. “Hay là chê tẩu tẩu như ta chăm sóc không chu đáo?” Sắc mặt Thẩm Ngọc Nhu khẽ thay đổi. “Tẩu tẩu hiểu lầm rồi.” “Vậy thì uống đi.” Ta mỉm cười ôn hòa. Tất cả mọi người trong phòng đều đang nhìn nàng ta. Hoắc Kinh Hàn cũng nhìn nàng ta. Cuối cùng Thẩm Ngọc Nhu cũng đưa tay nhận lấy bát t.h.u.ố.c. Nàng ta uống một ngụm nhỏ, lập tức nhíu mày. “Đắng quá……” Ta vội vàng đưa mứt quả tới. “Mau ăn một viên át vị đắng đi.” Nàng ta không nhận, trái lại ngước mắt nhìn Hoắc Kinh Hàn. “Biểu ca, có thể……”
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/tuong-quan-thang-nhu-ruot-ngua-dan-bach-lien-hoa-ve-ta-to-su-tra-nghe-lap-tuc-nhap-vai-ngay-tai-cho/doc/3
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay