Chương 1: Chuong 1

Phụ thân ta là một lão trà xanh, mấy vị ca ca của ta cũng đều là nam trà xanh. Ta từ nhỏ đã mưa dầm thấm lâu, ấy vậy mà lại gả cho một vị tướng quân thẳng như thép. Khi mới thành thân, ta thêu hoa sen tịnh đế để bày tỏ tâm ý, hắn lại cau mày hỏi tại sao chỉ thêu có một cánh. Ta nhịn. Nhưng khi hắn khải hoàn trở về, vậy mà lại dẫn theo một biểu muội yếu đuối mềm mại như không xương. Biểu muội yếu ớt mềm mại ngã vào lòng hắn: “Tỷ tỷ đừng trách, là do muội chóng mặt……” Ta nhìn diễn xuất vụng về ấy, suýt nữa bật cười thành tiếng. Dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt tổ sư trà xanh là ta sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt, thế nào mới gọi là đồng môn cấp tối đa! 01 Ngày ta gả vào phủ Trấn Bắc Tướng quân, phụ thân ta khóc còn dữ dội hơn cả mẫu thân ta. Ông vịn khung cửa, lấy tay áo che mặt, giọng run rẩy như cành liễu ngày xuân. “A Đường, phụ thân không nỡ xa con.” Đại ca ta đứng bên cạnh thở dài. “Muội muội từ nhỏ đã được nuông chiều, nếu phải chịu dù chỉ nửa phần ấm ức, vậy chính là Vệ gia chúng ta vô năng.” Nhị ca đỏ hoe vành mắt. “Phủ Tướng quân quy củ nghiêm ngặt, nếu muội muội không quen, tuyệt đối đừng nhẫn nhịn.” Tam ca còn lợi hại hơn, trực tiếp ho một tiếng, sắc mặt tái nhợt nói: “Với thân thể bệnh tật này của ta, cũng không biết còn có thể che chở muội muội được mấy năm nữa.” Đội ngũ đón dâu im bặt. Khách khứa đầy sân đều đỏ hoe mắt. Chỉ có ta ngồi trong kiệu hoa, lặng lẽ siết c.h.ặ.t khăn tay. Diễn vừa phải thôi. Cứ diễn tiếp thế này, Hoắc Kinh Hàn thật sự sẽ tưởng Vệ gia chúng ta sắp phải lo tang sự mất. Phụ thân ta là lão trà xanh nổi danh khắp kinh thành. Mấy vị ca ca của ta cũng chẳng có ai là hạng dễ đối phó. Ta từ nhỏ mưa dầm thấm lâu, ba tuổi đã biết giả vờ ngã, năm tuổi đã biết rơi lệ, bảy tuổi đã có thể chỉ dựa vào một câu “Là muội không tốt” trong gia yến, khiến đường tỷ cướp bánh của ta bị phạt chép Nữ Giới. Theo lý mà nói, với một thân bản lĩnh này, ta gả cho ai cũng chẳng chịu thiệt. Ấy vậy mà ta lại gả cho Hoắc Kinh Hàn. Trấn Bắc Đại Tướng quân. Người cũng như tên, Kinh Hàn. Lạnh lẽo như tuyết dày ba thước nơi biên ải. Thẳng như trường thương trong quân doanh. Đêm tân hôn, hắn vén khăn trùm đầu của ta lên, nhìn ta hồi lâu. Ta thẹn thùng rũ mắt, khẽ gọi hắn: “Phu quân.” Hắn cau mày. “Mắt nàng dính cát à?” Ngón tay ta cứng đờ. Nến hỷ vang lên một tiếng lách tách. Ta tự nhủ với mình, nhịn. Hắn quanh năm ở biên ải, không hiểu phong tình. Ngày hôm sau, ta tự tay thêu một chiếc khăn. Trên khăn là hoa sen tịnh đế. Một cành hai hoa, hoa lá nương tựa vào nhau. Khi đưa cho hắn, hai má ta hơi ửng đỏ. “Phu quân, đây là do chính tay ta thêu.” Hoắc Kinh Hàn nhận lấy, nghiêm túc nhìn hồi lâu. Ta chờ hắn khen một câu “Phu nhân thật khéo tay”. Cuối cùng hắn cũng mở miệng. “Sao chỉ thêu có một cánh?” Nụ cười trên môi ta suýt nữa nứt ra. “Đó là hoa sen.” Hắn gật đầu. “Ừm, bị khuyết rồi.” Nếu phụ thân ta có mặt ở đây, nhất định sẽ lập tức tức đến hộc m /áu ba thăng, sau đó bắt hắn quỳ xuống xin lỗi. Ta nhịn. Ai bảo trước khi xuất giá ta từng mạnh miệng tuyên bố, chỉ là một tên nam nhân thẳng như thép mà thôi, trong vòng ba tháng ta nhất định sẽ thu phục được hắn. Kết quả ba tháng trôi qua, Hoắc Kinh Hàn xuất chinh. Trước khi hắn đi, ta giúp hắn khoác giáp. Ta cố ý để đầu ngón tay run rẩy, lệ ngấn trong mắt. “Phu quân chuyến này lên đường, thiếp thân sẽ ngày đêm cầu phúc cho chàng.” Hoắc Kinh Hàn cúi đầu nhìn ta. “Đừng thức khuya.” Trong lòng ta vui mừng. Cuối cùng hắn cũng biết quan tâm ta rồi. Ngay câu tiếp theo, hắn nói: “Thức khuya hại gan, quân y nói vậy.” Ta suýt nữa úp hộ tâm kính thẳng lên mặt hắn. Một chuyến đi này kéo dài suốt nửa năm. Nửa năm ấy, ta an phận thủ thường trong phủ Tướng quân, hiếu kính bà mẫu, quản lý việc nội viện, tiện thể thu phục mấy quản sự muốn chèn ép ta đến mức ngoan ngoãn phục tùng. Ban đầu bà mẫu Tần thị thấy ta yếu đuối, còn muốn khi ta đến thỉnh an sớm tối phải đứng thêm nửa canh giờ. Ta chỉ đứng được một khắc, liền đưa tay đỡ trán, thân người khẽ lảo đảo. “Mẫu thân đừng trách, con dâu từ nhỏ thân thể yếu ớt, quả thực vô dụng.” Tần thị còn chưa kịp mở miệng, ma ma bên cạnh đã sợ đến trắng bệch mặt. Bởi ngay trong ngày hôm đó, phụ thân ta đã sai người đưa tới ba xe t.h.u.ố.c bổ, vừa cho người mang tới vừa khóc. “A Đường nhà ta số khổ quá, vừa mới gả sang đó đã bị vất vả thành thế này.” Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết phủ Trấn Bắc Tướng quân hà khắc với tân phụ. Từ đó về sau, Tần thị cứ nhìn thấy ta là lại đau đầu. Ta rất hài lòng. Những ngày tháng vốn nên cứ bình lặng trôi qua như vậy. Cho đến khi Hoắc Kinh Hàn khải hoàn. Ngày hôm ấy đại quân vào thành, dân chúng đứng chật hai bên đường nghênh đón. Ta mặc một bộ váy áo màu trắng ánh trăng, đứng trước cổng phủ Tướng quân, dáng vẻ đoan trang, ánh mắt chan chứa tình ý, ngay cả góc độ gió thổi vành mũ che mặt ta cũng đã tính toán kỹ càng. Hoắc Kinh Hàn xoay người xuống ngựa. Nửa năm không gặp, hắn đen hơn, cũng lạnh lùng hơn. Ta vừa định bước lên, liền trông thấy rèm xe ngựa được một bàn tay trắng nõn vén lên. Một nữ t.ử ló nửa khuôn mặt ra khỏi xe.
🔥 Tướng Quân Thẳng Như Ruột Ngựa Dẫn Bạch Liên Hoa Về? Ta – Tổ Sư Trà Nghệ, Lập Tức Nhập Vai Ngay Tại Chỗ - Chương 1: Chuong 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Phụ thân ta là một lão trà xanh, mấy vị ca ca của ta cũng đều là nam trà xanh. Ta từ nhỏ đã mưa dầm thấm lâu, ấy vậy mà lại gả cho một vị tướng quân thẳng như thép. Khi mới thành thân, ta thêu hoa sen tịnh đế để bày tỏ tâm ý, hắn lại cau mày hỏi tại sao chỉ thêu có một cánh. Ta nhịn. Nhưng khi hắn khải hoàn trở về, vậy mà lại dẫn theo một biểu muội yếu đuối mềm mại như không xương. Biểu muội yếu ớt mềm mại ngã vào lòng hắn: “Tỷ tỷ đừng trách, là do muội chóng mặt……” Ta nhìn diễn xuất vụng về ấy, suýt nữa bật cười thành tiếng. Dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt tổ sư trà xanh là ta sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt, thế nào mới gọi là đồng môn cấp tối đa! 01 Ngày ta gả vào phủ Trấn Bắc Tướng quân, phụ thân ta khóc còn dữ dội hơn cả mẫu thân ta. Ông vịn khung cửa, lấy tay áo che mặt, giọng run rẩy như cành liễu ngày xuân. “A Đường, phụ thân không nỡ xa con.” Đại ca ta đứng bên cạnh thở dài. “Muội muội từ nhỏ đã được nuông chiều, nếu phải chịu dù chỉ nửa phần ấm ức, vậy chính là Vệ gia chúng ta vô năng.” Nhị ca đỏ hoe vành mắt. “Phủ Tướng quân quy củ nghiêm ngặt, nếu muội muội không quen, tuyệt đối đừng nhẫn nhịn.” Tam ca còn lợi hại hơn, trực tiếp ho một tiếng, sắc mặt tái nhợt nói: “Với thân thể bệnh tật này của ta, cũng không biết còn có thể che chở muội muội được mấy năm nữa.” Đội ngũ đón dâu im bặt. Khách khứa đầy sân đều đỏ hoe mắt. Chỉ có ta ngồi trong kiệu hoa, lặng lẽ siết c.h.ặ.t khăn tay. Diễn vừa phải thôi. Cứ diễn tiếp thế này, Hoắc Kinh Hàn thật sự sẽ tưởng Vệ gia chúng ta sắp phải lo tang sự mất. Phụ thân ta là lão trà xanh nổi danh khắp kinh thành. Mấy vị ca ca của ta cũng chẳng có ai là hạng dễ đối phó. Ta từ nhỏ mưa dầm thấm lâu, ba tuổi đã biết giả vờ ngã, năm tuổi đã biết rơi lệ, bảy tuổi đã có thể chỉ dựa vào một câu “Là muội không tốt” trong gia yến, khiến đường tỷ cướp bánh của ta bị phạt chép Nữ Giới. Theo lý mà nói, với một thân bản lĩnh này, ta gả cho ai cũng chẳng chịu thiệt. Ấy vậy mà ta lại gả cho Hoắc Kinh Hàn. Trấn Bắc Đại Tướng quân. Người cũng như tên, Kinh Hàn. Lạnh lẽo như tuyết dày ba thước nơi biên ải. Thẳng như trường thương trong quân doanh. Đêm tân hôn, hắn vén khăn trùm đầu của ta lên, nhìn ta hồi lâu. Ta thẹn thùng rũ mắt, khẽ gọi hắn: “Phu quân.” Hắn cau mày. “Mắt nàng dính cát à?” Ngón tay ta cứng đờ. Nến hỷ vang lên một tiếng lách tách. Ta tự nhủ với mình, nhịn. Hắn quanh năm ở biên ải, không hiểu phong tình. Ngày hôm sau, ta tự tay thêu một chiếc khăn. Trên khăn là hoa sen tịnh đế. Một cành hai hoa, hoa lá nương tựa vào nhau. Khi đưa cho hắn, hai má ta hơi ửng đỏ. “Phu quân, đây là do chính tay ta thêu.” Hoắc Kinh Hàn nhận lấy, nghiêm túc nhìn hồi lâu. Ta chờ hắn khen một câu “Phu nhân thật khéo tay”. Cuối cùng hắn cũng mở miệng. “Sao chỉ thêu có một cánh?” Nụ cười trên môi ta suýt nữa nứt ra. “Đó là hoa sen.” Hắn gật đầu. “Ừm, bị khuyết rồi.” Nếu phụ thân ta có mặt ở đây, nhất định sẽ lập tức tức đến hộc m /áu ba thăng, sau đó bắt hắn quỳ xuống xin lỗi. Ta nhịn. Ai bảo trước khi xuất giá ta từng mạnh miệng tuyên bố, chỉ là một tên nam nhân thẳng như thép mà thôi, trong vòng ba tháng ta nhất định sẽ thu phục được hắn. Kết quả ba tháng trôi qua, Hoắc Kinh Hàn xuất chinh. Trước khi hắn đi, ta giúp hắn khoác giáp. Ta cố ý để đầu ngón tay run rẩy, lệ ngấn trong mắt. “Phu quân chuyến này lên đường, thiếp thân sẽ ngày đêm cầu phúc cho chàng.” Hoắc Kinh Hàn cúi đầu nhìn ta. “Đừng thức khuya.” Trong lòng ta vui mừng. Cuối cùng hắn cũng biết quan tâm ta rồi. Ngay câu tiếp theo, hắn nói: “Thức khuya hại gan, quân y nói vậy.” Ta suýt nữa úp hộ tâm kính thẳng lên mặt hắn. Một chuyến đi này kéo dài suốt nửa năm. Nửa năm ấy, ta an phận thủ thường trong phủ Tướng quân, hiếu kính bà mẫu, quản lý việc nội viện, tiện thể thu phục mấy quản sự muốn chèn ép ta đến mức ngoan ngoãn phục tùng. Ban đầu bà mẫu Tần thị thấy ta yếu đuối, còn muốn khi ta đến thỉnh an sớm tối phải đứng thêm nửa canh giờ. Ta chỉ đứng được một khắc, liền đưa tay đỡ trán, thân người khẽ lảo đảo. “Mẫu thân đừng trách, con dâu từ nhỏ thân thể yếu ớt, quả thực vô dụng.” Tần thị còn chưa kịp mở miệng, ma ma bên cạnh đã sợ đến trắng bệch mặt. Bởi ngay trong ngày hôm đó, phụ thân ta đã sai người đưa tới ba xe t.h.u.ố.c bổ, vừa cho người mang tới vừa khóc. “A Đường nhà ta số khổ quá, vừa mới gả sang đó đã bị vất vả thành thế này.” Ngày hôm sau, cả kinh thành đều biết phủ Trấn Bắc Tướng quân hà khắc với tân phụ. Từ đó về sau, Tần thị cứ nhìn thấy ta là lại đau đầu. Ta rất hài lòng. Những ngày tháng vốn nên cứ bình lặng trôi qua như vậy. Cho đến khi Hoắc Kinh Hàn khải hoàn. Ngày hôm ấy đại quân vào thành, dân chúng đứng chật hai bên đường nghênh đón. Ta mặc một bộ váy áo màu trắng ánh trăng, đứng trước cổng phủ Tướng quân, dáng vẻ đoan trang, ánh mắt chan chứa tình ý, ngay cả góc độ gió thổi vành mũ che mặt ta cũng đã tính toán kỹ càng. Hoắc Kinh Hàn xoay người xuống ngựa. Nửa năm không gặp, hắn đen hơn, cũng lạnh lùng hơn. Ta vừa định bước lên, liền trông thấy rèm xe ngựa được một bàn tay trắng nõn vén lên. Một nữ t.ử ló nửa khuôn mặt ra khỏi xe. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/tuong-quan-thang-nhu-ruot-ngua-dan-bach-lien-hoa-ve-ta-to-su-tra-nghe-lap-tuc-nhap-vai-ngay-tai-cho/doc/1 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!