Chương 2: Chương 2
“Mommy, who are they? Why are they stopping us?”
Lâm Ức cũng lí nhí hỏi theo:
“Mẹ ơi, chú kia dữ quá.”
Tôi hít sâu một hơi.
Khom người xuống.
Dùng giọng nói dịu dàng nhất để dỗ dành hai con.
“Ngoan nào.”
“Đó chỉ là… một người bạn cũ của mẹ.”
“Họ muốn mời chúng ta đi uống trà.”
“Nhưng chúng ta không đi.”
“Chúng ta về nhà.”
Tôi ngẩng đầu.
Ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng Trương Hằng.
“Tránh ra.”
Trương Hằng vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Chỉ khẽ giơ tay làm động tác “mời”.
Phía không xa.
Một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen lặng lẽ đỗ sẵn.
Biển số xe.
Chính là dãy số toàn số 8.
Là tôi đích thân chọn cho Cố Trầm Chu năm ấy.
Sáu năm trước.
Đêm mưa hôm đó.
Cũng chính chiếc xe này.
Bạch nguyệt quang của Cố Trầm Chu.
Thẩm Vũ Hân.
Đột ngột tái phát bệnh tim.
Vừa nhận được cuộc gọi.
Anh ta thậm chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy một lần.
Lập tức lao ra ngoài.
Tôi đuổi theo.
Ngã sõng soài giữa màn mưa lạnh buốt.
Nhìn bánh xe hất tung bùn nước.
Nhìn bóng lưng anh ta rời đi không chút do dự.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi biết.
Chúng tôi kết thúc rồi.
Ba năm hôn nhân.
Vì anh ta.
Tôi xuống bếp chăm lo từng bữa cơm.
Từ bỏ học bổng toàn phần của Harvard.
Thu lại mọi ánh hào quang của bản thân.
Cam tâm làm một bà Cố hiền lành đứng sau lưng chồng.
Tôi từng nghĩ.
Sự hy sinh của mình sẽ đổi lấy chân tình.
Nhưng sự thật là.
Chỉ cần Thẩm Vũ Hân rơi một giọt nước mắt.
Anh ta lập tức quên rằng trong nhà vẫn còn một người vợ đang chờ mình.
Đêm đó.
Anh ta không về.
Sáng hôm sau.
Thứ anh ta ném cho tôi.
Là một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn.
“Ký đi.”
“Tiểu Hân cần anh.”
Giọng anh ta bình thản.
Như thể đang bàn một vụ làm ăn.
“Vậy còn em?”
“Cố Trầm Chu.”
“Trong lòng anh, em là gì?”
Tôi đỏ hoe mắt chất vấn.
Anh ta kéo lỏng cà vạt.
Đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Trong ánh mắt là sự sốt ruột và chán ghét mà trước đây tôi chưa từng hiểu nổi.
“Lâm Vãn.”
“Đừng làm loạn nữa.”
“Em biết mà.”
“Anh cưới em…”
“Vốn chỉ là kế tạm thời.”
“Căn biệt thự này.”
“Cùng mười triệu tệ trong tài khoản.”
“Đủ để em sống cả đời không cần lo nghĩ.”
Kế tạm thời.
Thì ra.
Ba năm hôn nhân của tôi.
Chỉ là một nước cờ tạm thời để anh ta đối phó với người lớn trong nhà.
Tôi bật cười.
Cười đến mức nước mắt không ngừng rơi.
Tôi không lấy tiền của anh ta.
Cũng không lấy căn biệt thự.
Tôi chỉ mang theo chiếc vali của mình.
Và một trái tim đã tan nát.
Ngay trước mặt anh ta.
Tôi xé nát bản thỏa thuận ly hôn.
Từng mảnh giấy bay đầy sàn.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Cố Trầm Chu.”
“Anh nhớ cho kỹ.”
“Là tôi…”
“Không cần anh nữa.”
Nói xong.
Tôi quay người rời đi.
Không chút lưu luyến.
Tôi hoàn tất mọi thủ tục với tốc độ nhanh nhất.
Bay sang nước Mỹ.
Bắt đầu lại con đường học tập của mình.
Ngày qua ngày.
Đêm qua đêm.
Tôi vùi đầu trong phòng thí nghiệm.
Dùng tri thức và những công trình nghiên cứu lấp đầy cuộc sống trống rỗng của mình.
Cho đến hai tháng sau.
Trong một lần khám sức khỏe định kỳ.
Bác sĩ nói với tôi.
Tôi mang thai.
Là song thai.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi trốn trong nhà vệ sinh của Harvard.
Khóc đến tê tâm liệt phế.
Tôi hận Cố Trầm Chu.
Nhưng tôi cũng không nỡ từ bỏ hai sinh linh vô tội này.
Các con.
Là người thân duy nhất còn lại của tôi.
Cuối cùng.
Tôi quyết định sinh chúng ra.
Vừa học nghiên cứu sau tiến sĩ.
Vừa nuôi hai đứa trẻ.
Những gian khổ trong suốt quãng thời gian ấy.
Không đủ để kể hết với người ngoài.
Nhưng.
Tôi đã vượt qua.
Hiện giờ.
Trong tay tôi nắm giữ nhiều bằng sáng chế quốc tế.
Được Viện Nghiên cứu Công nghệ Sinh học hàng đầu trong nước mời về.
Giữ chức vụ phụ trách dự án trọng điểm.
Tôi từng nghĩ.
Mình đã đủ mạnh mẽ.
Có thể bình thản đối diện với quá khứ.
Nhưng sự xuất hiện của Cố Trầm Chu.
Đã phá vỡ toàn bộ kế hoạch của tôi chỉ trong chớp mắt.
“Xem ra Tiến sĩ Lâm không định hợp tác.”
Giọng nói của Trương Hằng kéo tôi trở về hiện thực.
Anh ta khẽ phất tay.
Hai vệ sĩ lập tức tiến về phía tôi.
Những hành khách trong sân bay bắt đầu chỉ trỏ bàn tán.
Tôi không thể làm lớn chuyện ở đây.
Lại càng không thể dọa hai đứa nhỏ.
“Tôi tự đi.”
Tôi đứng dậy.
Một tay dắt một đứa.
Ngẩng cao đầu bước về phía chiếc Rolls-Royce khiến người ta nghẹt thở ấy.
Tôi thật muốn xem.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!