Chương 2: Chuong 2

Mặc dù kế phụ của con đã không còn, nhưng lão phu nhân đã đồng ý thu nhận chúng ta.” Khi rời khỏi Tô phủ, ta không hề quay đầu nhìn lại lấy một lần. Xe ngựa đi đến trước đại môn Vương phủ, ta đỡ mẫu thân xuống xe. Vương phủ vô cùng khí phái, trước đại môn son đỏ có ba nam t.ử trẻ tuổi đang đứng. “Đó là ba nhi t.ử của kế phụ con.” Mẫu thân thấp giọng giới thiệu, “Đại công t.ử Tiêu Hành là Thế t.ử, Nhị công t.ử Tiêu Duệ và Tam công t.ử Tiêu Mặc.” Ta ngước mắt nhìn sang, vừa hay đối diện với ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Tiêu Hành. Hắn mặc một thân cẩm bào màu huyền, đường nét khuôn mặt sắc bén như được đao gọt, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến người ta sợ hãi. “Đây chính là đứa con riêng vướng víu mà nữ nhi thương hộ mang theo tới?” Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ đều sắc nhọn đ /âm vào người. Nhị công t.ử Tiêu Duệ nheo mắt đánh giá ta, trên môi như cười mà chẳng phải cười. Tam công t.ử Tiêu Mặc thì lại đầy vẻ tò mò, coi như vẫn khá thân thiện. Mẫu thân căng thẳng siết nhẹ tay ta, nhưng ta chỉ thản nhiên mỉm cười, hướng về ba người hành lễ: “Tô Nhứ bái kiến ba vị huynh trưởng.” Tiêu Hành lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người rời đi. Tiêu Duệ đầy thâm ý nhìn ta một cái, cũng theo sau rời khỏi. Chỉ có Tiêu Mặc gãi đầu, nói một câu: “Muội muội không cần đa lễ“. Khoảnh khắc bước vào Vương phủ, ta âm thầm thề trong lòng: Kiếp này, ta nhất định phải khiến Tô Kiều và những kẻ từng phụ bạc ta phải trả giá! 2 Buổi sáng ở Vương phủ yên tĩnh hơn Tô phủ rất nhiều. Ta tỉnh dậy từ sớm, nhìn cảnh sắc xa lạ ngoài cửa sổ, nhất thời có chút hoảng hốt ngẩn ngơ. Kiếp trước sau khi theo mẫu thân vào Vương phủ, ngày nào ta cũng khóc lóc ầm ĩ đòi trở về Tô gia, khiến trên dưới Vương phủ đều chán ghét. Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa. “Tiểu thư, người tỉnh rồi sao?” Thúy Nhi bưng chậu đồng bước vào, “Lão phu nhân phái người tới truyền lời, nói người và phu nhân mới đến, hôm nay không cần qua thỉnh an, cứ thu xếp ổn thỏa trước rồi hẵng nói.” Ta gật đầu, nhưng trong lòng lại hiểu rõ đây chính là sự thăm dò của lão phu nhân. Kiếp trước ta ngốc nghếch thật sự không đi thỉnh an, kết quả mang tiếng là kẻ không hiểu lễ số. “Đi nói với mẫu thân, dùng xong điểm tâm, chúng ta cùng nhau đến thỉnh an lão phu nhân.” Thúy Nhi kinh ngạc nhìn ta: “Nhưng lão phu nhân đã nói không cần——” “Lão phu nhân thương xót chúng ta, nhưng chúng ta không thể không hiểu quy củ.” Ta ngắt lời nàng, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định. Sau bữa sáng, ta thay một bộ nhu váy màu xanh nhạt, trên tóc chỉ cài một cây trâm bạc giản dị, cố ý ăn mặc mộc mạc ngoan ngoãn. Mẫu thân cũng nghe theo lời đề nghị của ta, mặc một bộ váy áo màu xanh lam sẫm, đoan trang nhưng không có vẻ xa hoa. “Nhứ Nhứ, ăn mặc thế này có phải quá giản dị rồi không?” Mẫu thân có chút bất an chỉnh lại vạt áo. Ta nắm lấy tay bà: “Mẫu thân, Vương phủ không giống Tô gia. Chúng ta mới đến nơi này, càng khiêm nhường kín đáo càng tốt.” Chính viện của Vương phủ còn nguy nga hơn ta tưởng tượng. Đi xuyên qua ba lớp viện, chúng ta mới tới Phúc Thọ đường, nơi lão phu nhân cư ngụ. Vừa đi tới dưới hành lang, đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng đồ sứ va vào nhau. “Lão phu nhân bớt giận!” Một nha hoàn hoảng hốt thất thố cầu xin tha thứ. “C/út ra ngoài! Đến một ấm trà cũng pha không ngon, Vương phủ nuôi các ngươi để làm gì!” Ta và mẫu thân nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy vẻ thấp thỏm trong mắt đối phương. Kiếp trước ta từng nghe nói lão phu nhân Vương phủ tính tình cổ quái, hôm nay vừa gặp, quả nhiên đúng là như vậy. Nha hoàn đứng ngoài cửa nhìn thấy chúng ta, vừa định thông báo, ta đã khẽ lắc đầu ngăn nàng lại, nhận lấy khay trà trong tay nàng. “Để ta làm cho.” Không đợi nàng đáp lời, ta đã bưng khay trà nhẹ bước vào nội thất. Lão phu nhân ước chừng sáu mươi tuổi, tóc đã hoa râm, lúc này đang tựa trên giường La Hán giận dỗi. Nhìn thấy ta bước vào, bà nheo mắt: “Ngươi chính là nhị nha đầu của Tô gia?” “Tôn nữ Tô Nhứ thỉnh an tổ mẫu.” Ta cung kính khom người hành lễ, sau đó hai tay dâng trà, “Mời tổ mẫu dùng trà.” Lão phu nhân không nhận, lạnh lùng nói: “Chẳng phải đã bảo hôm nay các ngươi không cần tới sao?” Ta vẫn giữ nguyên tư thế dâng trà, giọng nói nhu thuận: “Tổ mẫu thương xót, tôn nữ xin ghi nhận tấm lòng. Nhưng lễ không thể bỏ, tôn nữ và mẫu thân mới tới Vương phủ, theo lẽ nên đến bái kiến người trước.” Lúc này lão phu nhân mới nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm, đôi mày cũng giãn ra đôi chút: “Trà pha không tệ.” “Có thể hợp khẩu vị của tổ mẫu, là phúc khí của tôn nữ.” Ta ngoan ngoãn đứng sang một bên, khóe mắt lặng lẽ quan sát những vật bài trí trong phòng. Kinh nghiệm quản lý Tô phủ ở kiếp trước khiến ta chỉ cần liếc mắt đã nhìn ra, những món đồ cổ và tranh chữ trong căn phòng này thoạt nhìn như được tùy ý bày biện, thực chất đều có giá trị liên thành. Lão phu nhân lại nói với mẫu thân vài câu, thái độ coi như vẫn hòa nhã. Lúc chúng ta chuẩn bị rời đi, bà đột nhiên nói: “Nhứ nha đầu, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày giờ Thìn đến đây trò chuyện với ta.” Trong lòng ta vui mừng, ngoài mặt lại không biểu lộ, cung kính đáp lời. Rời khỏi Phúc Thọ đường, mẫu thân thở phào một hơi: “Nhứ Nhứ, may mà con lanh trí.” Ta vỗ nhẹ lên tay mẫu thân: “Mẫu thân yên tâm, có con ở đây.” Trên đường trở về viện, ta nghe thấy phía sau hòn giả sơn truyền đến tiếng người khe khẽ bàn tán. “Nghe nói vị tân phu nhân này là nữ nhi nhà thương hộ, chẳng trách trên người toàn một mùi tiền bạc.”
🔥 Trọng Sinh Về Ngày Phụ Mẫu Hòa Ly, Ta Chủ Động Chọn Theo Mẫu Thân - Chương 2: Chuong 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Mặc dù kế phụ của con đã không còn, nhưng lão phu nhân đã đồng ý thu nhận chúng ta.” Khi rời khỏi Tô phủ, ta không hề quay đầu nhìn lại lấy một lần. Xe ngựa đi đến trước đại môn Vương phủ, ta đỡ mẫu thân xuống xe. Vương phủ vô cùng khí phái, trước đại môn son đỏ có ba nam t.ử trẻ tuổi đang đứng. “Đó là ba nhi t.ử của kế phụ con.” Mẫu thân thấp giọng giới thiệu, “Đại công t.ử Tiêu Hành là Thế t.ử, Nhị công t.ử Tiêu Duệ và Tam công t.ử Tiêu Mặc.” Ta ngước mắt nhìn sang, vừa hay đối diện với ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của Tiêu Hành. Hắn mặc một thân cẩm bào màu huyền, đường nét khuôn mặt sắc bén như được đao gọt, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến người ta sợ hãi. “Đây chính là đứa con riêng vướng víu mà nữ nhi thương hộ mang theo tới?” Giọng hắn không lớn, nhưng từng chữ đều sắc nhọn đ /âm vào người. Nhị công t.ử Tiêu Duệ nheo mắt đánh giá ta, trên môi như cười mà chẳng phải cười. Tam công t.ử Tiêu Mặc thì lại đầy vẻ tò mò, coi như vẫn khá thân thiện. Mẫu thân căng thẳng siết nhẹ tay ta, nhưng ta chỉ thản nhiên mỉm cười, hướng về ba người hành lễ: “Tô Nhứ bái kiến ba vị huynh trưởng.” Tiêu Hành lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người rời đi. Tiêu Duệ đầy thâm ý nhìn ta một cái, cũng theo sau rời khỏi. Chỉ có Tiêu Mặc gãi đầu, nói một câu: “Muội muội không cần đa lễ“. Khoảnh khắc bước vào Vương phủ, ta âm thầm thề trong lòng: Kiếp này, ta nhất định phải khiến Tô Kiều và những kẻ từng phụ bạc ta phải trả giá! 2 Buổi sáng ở Vương phủ yên tĩnh hơn Tô phủ rất nhiều. Ta tỉnh dậy từ sớm, nhìn cảnh sắc xa lạ ngoài cửa sổ, nhất thời có chút hoảng hốt ngẩn ngơ. Kiếp trước sau khi theo mẫu thân vào Vương phủ, ngày nào ta cũng khóc lóc ầm ĩ đòi trở về Tô gia, khiến trên dưới Vương phủ đều chán ghét. Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa. “Tiểu thư, người tỉnh rồi sao?” Thúy Nhi bưng chậu đồng bước vào, “Lão phu nhân phái người tới truyền lời, nói người và phu nhân mới đến, hôm nay không cần qua thỉnh an, cứ thu xếp ổn thỏa trước rồi hẵng nói.” Ta gật đầu, nhưng trong lòng lại hiểu rõ đây chính là sự thăm dò của lão phu nhân. Kiếp trước ta ngốc nghếch thật sự không đi thỉnh an, kết quả mang tiếng là kẻ không hiểu lễ số. “Đi nói với mẫu thân, dùng xong điểm tâm, chúng ta cùng nhau đến thỉnh an lão phu nhân.” Thúy Nhi kinh ngạc nhìn ta: “Nhưng lão phu nhân đã nói không cần——” “Lão phu nhân thương xót chúng ta, nhưng chúng ta không thể không hiểu quy củ.” Ta ngắt lời nàng, giọng nói dịu dàng nhưng kiên định. Sau bữa sáng, ta thay một bộ nhu váy màu xanh nhạt, trên tóc chỉ cài một cây trâm bạc giản dị, cố ý ăn mặc mộc mạc ngoan ngoãn. Mẫu thân cũng nghe theo lời đề nghị của ta, mặc một bộ váy áo màu xanh lam sẫm, đoan trang nhưng không có vẻ xa hoa. “Nhứ Nhứ, ăn mặc thế này có phải quá giản dị rồi không?” Mẫu thân có chút bất an chỉnh lại vạt áo. Ta nắm lấy tay bà: “Mẫu thân, Vương phủ không giống Tô gia. Chúng ta mới đến nơi này, càng khiêm nhường kín đáo càng tốt.” Chính viện của Vương phủ còn nguy nga hơn ta tưởng tượng. Đi xuyên qua ba lớp viện, chúng ta mới tới Phúc Thọ đường, nơi lão phu nhân cư ngụ. Vừa đi tới dưới hành lang, đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng đồ sứ va vào nhau. “Lão phu nhân bớt giận!” Một nha hoàn hoảng hốt thất thố cầu xin tha thứ. “C/út ra ngoài! Đến một ấm trà cũng pha không ngon, Vương phủ nuôi các ngươi để làm gì!” Ta và mẫu thân nhìn nhau một cái, đều nhìn thấy vẻ thấp thỏm trong mắt đối phương. Kiếp trước ta từng nghe nói lão phu nhân Vương phủ tính tình cổ quái, hôm nay vừa gặp, quả nhiên đúng là như vậy. Nha hoàn đứng ngoài cửa nhìn thấy chúng ta, vừa định thông báo, ta đã khẽ lắc đầu ngăn nàng lại, nhận lấy khay trà trong tay nàng. “Để ta làm cho.” Không đợi nàng đáp lời, ta đã bưng khay trà nhẹ bước vào nội thất. Lão phu nhân ước chừng sáu mươi tuổi, tóc đã hoa râm, lúc này đang tựa trên giường La Hán giận dỗi. Nhìn thấy ta bước vào, bà nheo mắt: “Ngươi chính là nhị nha đầu của Tô gia?” “Tôn nữ Tô Nhứ thỉnh an tổ mẫu.” Ta cung kính khom người hành lễ, sau đó hai tay dâng trà, “Mời tổ mẫu dùng trà.” Lão phu nhân không nhận, lạnh lùng nói: “Chẳng phải đã bảo hôm nay các ngươi không cần tới sao?” Ta vẫn giữ nguyên tư thế dâng trà, giọng nói nhu thuận: “Tổ mẫu thương xót, tôn nữ xin ghi nhận tấm lòng. Nhưng lễ không thể bỏ, tôn nữ và mẫu thân mới tới Vương phủ, theo lẽ nên đến bái kiến người trước.” Lúc này lão phu nhân mới nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm, đôi mày cũng giãn ra đôi chút: “Trà pha không tệ.” “Có thể hợp khẩu vị của tổ mẫu, là phúc khí của tôn nữ.” Ta ngoan ngoãn đứng sang một bên, khóe mắt lặng lẽ quan sát những vật bài trí trong phòng. Kinh nghiệm quản lý Tô phủ ở kiếp trước khiến ta chỉ cần liếc mắt đã nhìn ra, những món đồ cổ và tranh chữ trong căn phòng này thoạt nhìn như được tùy ý bày biện, thực chất đều có giá trị liên thành. Lão phu nhân lại nói với mẫu thân vài câu, thái độ coi như vẫn hòa nhã. Lúc chúng ta chuẩn bị rời đi, bà đột nhiên nói: “Nhứ nha đầu, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày giờ Thìn đến đây trò chuyện với ta.” Trong lòng ta vui mừng, ngoài mặt lại không biểu lộ, cung kính đáp lời. Rời khỏi Phúc Thọ đường, mẫu thân thở phào một hơi: “Nhứ Nhứ, may mà con lanh trí.” Ta vỗ nhẹ lên tay mẫu thân: “Mẫu thân yên tâm, có con ở đây.” Trên đường trở về viện, ta nghe thấy phía sau hòn giả sơn truyền đến tiếng người khe khẽ bàn tán. “Nghe nói vị tân phu nhân này là nữ nhi nhà thương hộ, chẳng trách trên người toàn một mùi tiền bạc.” 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/trong-sinh-ve-ngay-phu-mau-hoa-ly-ta-chu-dong-chon-theo-mau-than/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!