Trọng Sinh Đổi Một Người

Trọng Sinh Đổi Một Người

Hoàn thànhHiện Đại
30
0
0
0.0 (0)
🔥 Trọng Sinh Đổi Một Người | Câu chuyện khiến ai đọc cũng tò mò đến phút cuối! Năm 1980, tôi giới thiệu cô bạn thân luôn tỏa nắng của mình cho đối tượng xem mắt. Chỉ bởi vì kiếp trước, người chồng kỹ sư điềm tĩnh, khắc kỷ cả đời của tôi, trước lúc lâm chung đã nói với tôi rằng: Mặc dù chúng tôi kết hôn 50 năm, tháng nào anh cũng giao hết lương cho tôi, ngày nào cũng tranh làm việc nhà, sau khi kết hôn cũng chưa từng qua lại với người phụ nữ nào khác, nhưng anh không hề yêu tôi. Tình yêu trong định nghĩa của anh phải là oanh liệt, cuồng nhiệt; là cảm giác lồng ngực nóng ran, đầu óc trống rỗng giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy Lục Nguyệt Dao sau khi chúng tôi đã kết hôn. Vì vậy, sống lại một đời, tôi thành toàn cho anh. Kéo dòng suy nghĩ trở về hiện tại, Lục Nguyệt Dao và Tần Viễn Chu đã trò chuyện rôm rả được một lúc rồi. Chẳng giống kiếp trước, lúc tôi xem mắt anh, tôi hỏi gì anh đáp nấy. Lần này đối diện với Lục Nguyệt Dao, anh nói rất nhiều, ánh mắt và hàng chân mày vốn luôn lạnh nhạt giờ lại tràn ngập ý cười. Thế nhưng, khi Chủ nhiệm Vương – người mai mối – nhỏ giọng trách tôi không nên dẫn Nguyệt Dao đi xem mắt cùng, anh đột nhiên quay đầu lại. “Là cô cố ý dẫn đồng chí Lục đến đây sao?” Anh khựng lại một chút, giọng nói mang theo vài phần thăm dò, “Có phải cô cũng…” Anh không thốt ra hai chữ “trọng sinh”, nhưng tôi đã hiểu anh muốn hỏi gì. Bàn tay đang bưng chén trà của tôi siết chặt lại, tôi cố nặn ra một nụ cười xã giao. “Nếu hai người đã nói chuyện hợp nhau như vậy, vậy tôi và Chủ nhiệm sẽ không làm phiền nữa, chúng tôi xin phép về trước.” Nói xong, tôi đứng dậy định kéo Chủ nhiệm Vương rời đi, nhưng không ngờ lại bị bóng dáng cao lớn của người đàn ông chặn đường. “Lâm Chi Lan.” Tần Viễn Chu nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghim chặt ánh mắt vào tôi, sâu trong đôi mắt anh cuộn trào một thứ cảm xúc u ám, “Cô đừng có hối hận.” Tôi cụp mắt, gỡ từng ngón tay của anh ra. Rồi nhẹ nhàng nói một câu: “Chúc anh hạnh phúc.” Bước ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, Chủ nhiệm Vương trừng mắt nhìn tôi với vẻ hận rèn sắt không thành thép: “Cái con bé ngốc này, đối tượng tốt như thế mà lại nhường cho người ta.” Tôi cúi đầu không nói gì. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/trong-sinh-doi-mot-nguoi (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay

Mở trọn bộ với gói Hội viên

  • Đăng ký miễn phí: đọc full trừ 50 chương mới nhất + 10 chương/ngày mở bằng điểm
  • Nâng cấp VIP: đọc full tất cả truyện, nghe audio không giới hạn
  • Chỉ từ 49.000đ, áp dụng ưu đãi bất kỳ lúc nào
Xem gói Hội viên
Năm 1980, tôi giới thiệu cô bạn thân luôn tỏa nắng của mình cho đối tượng xem mắt. Chỉ bởi vì kiếp trước, người chồng kỹ sư điềm tĩnh, khắc kỷ cả đời của tôi, trước lúc lâm chung đã nói với tôi rằng: Mặc dù chúng tôi kết hôn 50 năm, tháng nào anh cũng giao hết lương cho tôi, ngày nào cũng tranh làm việc nhà, sau khi kết hôn cũng chưa từng qua lại với người phụ nữ nào khác, nhưng anh không hề yêu tôi. Tình yêu trong định nghĩa của anh phải là oanh liệt, cuồng nhiệt; là cảm giác lồng ngực nóng ran, đầu óc trống rỗng giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy Lục Nguyệt Dao sau khi chúng tôi đã kết hôn. Vì vậy, sống lại một đời, tôi thành toàn cho anh. Kéo dòng suy nghĩ trở về hiện tại, Lục Nguyệt Dao và Tần Viễn Chu đã trò chuyện rôm rả được một lúc rồi. Chẳng giống kiếp trước, lúc tôi xem mắt anh, tôi hỏi gì anh đáp nấy. Lần này đối diện với Lục Nguyệt Dao, anh nói rất nhiều, ánh mắt và hàng chân mày vốn luôn lạnh nhạt giờ lại tràn ngập ý cười. Thế nhưng, khi Chủ nhiệm Vương – người mai mối – nhỏ giọng trách tôi không nên dẫn Nguyệt Dao đi xem mắt cùng, anh đột nhiên quay đầu lại. “Là cô cố ý dẫn đồng chí Lục đến đây sao?” Anh khựng lại một chút, giọng nói mang theo vài phần thăm dò, “Có phải cô cũng…” Anh không thốt ra hai chữ “trọng sinh”, nhưng tôi đã hiểu anh muốn hỏi gì. Bàn tay đang bưng chén trà của tôi siết chặt lại, tôi cố nặn ra một nụ cười xã giao. “Nếu hai người đã nói chuyện hợp nhau như vậy, vậy tôi và Chủ nhiệm sẽ không làm phiền nữa, chúng tôi xin phép về trước.” Nói xong, tôi đứng dậy định kéo Chủ nhiệm Vương rời đi, nhưng không ngờ lại bị bóng dáng cao lớn của người đàn ông chặn đường. “Lâm Chi Lan.” Tần Viễn Chu nắm chặt lấy cổ tay tôi, ghim chặt ánh mắt vào tôi, sâu trong đôi mắt anh cuộn trào một thứ cảm xúc u ám, “Cô đừng có hối hận.” Tôi cụp mắt, gỡ từng ngón tay của anh ra. Rồi nhẹ nhàng nói một câu: “Chúc anh hạnh phúc.” Bước ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, Chủ nhiệm Vương trừng mắt nhìn tôi với vẻ hận rèn sắt không thành thép: “Cái con bé ngốc này, đối tượng tốt như thế mà lại nhường cho người ta.” Tôi cúi đầu không nói gì.
Tác giả: Chưa rõCập nhật: Vừa xong

Đề xuất cho bạn

Bị mẹ đẻ lừa cưới, mẹ chồng lại bán lợn nuôi tôi thi đại học

Bị mẹ đẻ lừa cưới, mẹ chồng lại bán lợn nuôi tôi thi đại học

Chưa rõHoàn thành38 chương21606/09/2026
BỊ PHONG SÁT BA NĂM, TÔI DẪN CON TRAI TRỞ VỀ

BỊ PHONG SÁT BA NĂM, TÔI DẪN CON TRAI TRỞ VỀ

Chưa rõHoàn thành42 chương18806/09/2026
ANH TRAI BẠN THÂN CHỊU TRÁCH NHIỆM VỚI TÔI

ANH TRAI BẠN THÂN CHỊU TRÁCH NHIỆM VỚI TÔI

Chưa rõHoàn thành22 chương15406/09/2026
Bạn Cùng Phòng Không Bao Giờ Rửa Bát

Bạn Cùng Phòng Không Bao Giờ Rửa Bát

Chưa rõHoàn thành30 chương15106/09/2026
Thưởng 8 Ngàn, Tôi Nghỉ Đúng Giờ

Thưởng 8 Ngàn, Tôi Nghỉ Đúng Giờ

Chưa rõHoàn thành28 chương15106/09/2026
Bẫy Tình Vì Căn Nhà Cũ

Bẫy Tình Vì Căn Nhà Cũ

Chưa rõHoàn thành34 chương14906/09/2026
ĐÊM TRÚNG 89,87 TRIỆU TỆ, VỢ BẢO TÔI GIẢ NGHÈO

ĐÊM TRÚNG 89,87 TRIỆU TỆ, VỢ BẢO TÔI GIẢ NGHÈO

Chưa rõHoàn thành29 chương14706/09/2026
Huy Chương Không Dành Cho Em

Huy Chương Không Dành Cho Em

Chưa rõHoàn thành35 chương14606/09/2026
Sếp Gọi 175 Cuộc Sau Khi Tôi Từ Chối Cứu Con Gái Ông Ta Lần Hai

Sếp Gọi 175 Cuộc Sau Khi Tôi Từ Chối Cứu Con Gái Ông Ta Lần Hai

Chưa rõHoàn thành34 chương14406/09/2026
Người Chồng Cuối Cùng Cũng Đứng Về Phía Vợ

Người Chồng Cuối Cùng Cũng Đứng Về Phía Vợ

Chưa rõHoàn thành35 chương14006/09/2026