Chương 2: Chương 2

“Chào anh.” “Em là Mèo Sữa Không Ăn Cá.” “Nhưng ngoài đời em tên là Tống An Nhiên.” Người đàn ông hơi sững lại. “Em là Tưởng An?” Tôi gật đầu. “Ừm.” “Trước đây em dùng họ của gia đình nuôi trên mạng.” “Nhưng em sắp rời khỏi nhà họ rồi, nên muốn dùng lại tên cũ.” Đây hoàn toàn là sự thật. Tôi vốn họ Tống. Sau khi được nhận nuôi mới đổi thành Tưởng. Người đàn ông nhìn tôi một lúc lâu. Rồi ánh mắt chậm rãi sáng lên. “Anh không ngờ em lại…” Tôi hơi căng thẳng. “Lại thế nào?” “Xinh hơn ảnh rất nhiều.” Tôi thở phào. Tưởng Mạn Ninh trước đây chỉ gửi ảnh bóng lưng, ảnh nghiêng mặt và ảnh che gần hết khuôn mặt. Hai chúng tôi lại có chiều cao, vóc dáng khá giống nhau. Không bị nhận ra cũng không kỳ lạ. Anh đưa tay ra. “Anh là Cố Dịch Châu.” Tôi nhìn bàn tay thon dài sạch sẽ trước mặt. Sau đó lại nhìn chuỗi số trên đỉnh đầu anh. 9.872.421.763,91. Tôi nắm lấy tay anh bằng cả hai tay. “Rất vui được gặp anh.” Cố Dịch Châu thoáng khựng lại vì sự nhiệt tình của tôi. Tôi thì đang cố nhịn kích động. Gần mười tỷ. Không phải giá trị tài sản. Không phải cổ phiếu. Mà là số dư có thể trực tiếp nhìn thấy trong tài khoản. Đây là khái niệm gì? Tôi không biết. Tôi chỉ biết nếu bây giờ anh nói trên mặt trăng có nhà cho thuê giá rẻ, tôi cũng có thể cân nhắc đi xem phòng. Cố Dịch Châu rút tay về. Anh cúi xuống nhìn quần áo trên người mình, có vẻ hơi mất tự nhiên. “Xin lỗi.” “Anh vốn định ăn mặc t.ử tế hơn một chút.” “Nhưng gần đây tình hình của anh không được tốt.” “Chỉ có thể mặc thế này tới gặp em.” Tôi nhìn chiếc áo thun có giá chắc chưa đến một trăm tệ của anh. Lại nhìn con số trên đầu. “Không sao.” Cố Dịch Châu thử hỏi: “Em không thất vọng à?” “Tại sao phải thất vọng?” “Anh nói thật với em.” Anh ngập ngừng. “Nhà anh khá nghèo.” “Tạm thời anh cũng không có công việc t.ử tế.” “Hằng ngày chạy giao hàng, kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.” Tôi suýt bật cười. Nhưng tôi nhịn được. Tôi chỉ cúi xuống nhìn chiếc quần jean đã bạc màu của mình. “Trùng hợp thật.” “Em cũng nghèo.” Cố Dịch Châu: “…” Tôi lấy chiếc điện thoại màn hình nứt ra. “Điện thoại dùng bốn năm rồi.” Lại chỉ vào đôi giày. “Giày mua giảm giá bảy mươi chín tệ.” “Áo là đồ cũ người khác không mặc nữa.” “Trong tài khoản hiện tại có ba nghìn hai trăm linh sáu tệ.” “Nhưng ngày mai em phải đóng tiền nhà.” Cố Dịch Châu im lặng. Ánh mắt anh nhìn tôi rõ ràng thay đổi. Tôi biết. Anh đang quan s//át. Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên. Anh cố tình lấy chiếc điện thoại cũ ra ngay trước mặt tôi, chậm rãi quét mã mở khóa xe đạp công cộng. Sau đó quay sang. “Em biết đi xe đạp chứ?” “Biết.” “Vậy đi ăn nhé?” “Anh mời.” “Được!” Tôi đáp nhanh đến mức anh bật cười. Anh mở thêm một chiếc xe cho tôi. Tôi thì chạy sang máy bán hàng bên đường, mua hai chai trà lạnh. Một chai đưa cho anh. “Anh mời cơm.” “Em mời nước.” Cố Dịch Châu nhìn chai trà năm tệ trong tay. Một lúc sau mới nhận lấy. “Cảm ơn.” Tôi ngồi lên xe. “Đi thôi.” Hai chúng tôi đạp xe hơn ba mươi phút. Chiếc xe đạp công cộng cực kỳ khó đi. Tới nơi, chân tôi gần như tê cứng. Cố Dịch Châu dừng trước một quán cơm tự chọn. Biển trước cửa ghi: Ăn thỏa thích, 18 tệ một người. Tôi đứng im. Cố Dịch Châu nhìn biểu cảm của tôi, ánh mắt thoáng qua một tia hiểu rõ. Có lẽ trong đầu anh đang nghĩ. Quả nhiên. Bắt đầu chê rồi. Anh ho nhẹ. “Xin lỗi.” “Anh chạy giao hàng một ngày cũng chỉ kiếm được hơn trăm tệ.” “Không mời em tới nơi tốt hơn được.” “Em…” Anh còn chưa nói hết. Tôi đã lao vào trong. “Ông chủ!” “Có thịt kho tàu không?” Cố Dịch Châu: “?” Tôi cầm khay, đi một vòng. Thịt kho. Gà xào. Cà tím. Khoai tây. Trứng sốt cà chua. Đậu phụ. Xúc xích. Thêm hai cái bánh bao. Cuối cùng khay cơm vun lên như ngọn núi nhỏ. Tôi tìm chỗ ngồi xuống. Cố Dịch Châu bưng khay tới, biểu cảm hơi khó tả. “Em ăn hết được à?” “Được.” “Thật?” Tôi đã bắt đầu ăn. Năm phút sau. Anh tin. Mười phút sau. Anh bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Hai mươi phút sau. Anh đẩy phần thịt còn lại trong khay mình sang. “Em ăn luôn không?” Tôi lập tức gắp. “Cảm ơn.” Cố Dịch Châu không nhịn được hỏi: “Em rất đói à?” Tôi vừa nhai vừa gật đầu. “Sáng nay em chỉ ăn một cái bánh bao.” “Tối qua thì sao?” “Mì.” “Hôm kia?” “Cơm trắng với nước canh.” Đũa trong tay Cố Dịch Châu dừng lại. “Em nói thật?” “Tất nhiên.” “Tại sao?” Tôi ngẩng đầu. “Tại vì nghèo.” Cố Dịch Châu im lặng. Tôi lại ăn tiếp. Những năm ở đại học, tôi đã quen tính từng tệ. Bữa sáng ba tệ. Bữa trưa cố gắng dưới mười tệ. Tối có hôm không ăn. Những ngày cửa hàng tiện lợi sắp bỏ đồ ăn hết hạn, đồng nghiệp sẽ lén để phần cho tôi. Tôi từng ăn bánh mì khô ba ngày liên tục. Từng uống nước để lấp bụng. Cũng từng ngồi trước cửa nhà hàng chỉ vì mùi thịt nướng bay ra quá thơm. Cho nên bữa cơm mười tám tệ ăn thỏa thích này đối với tôi thật sự không tệ chút nào. Tôi ăn xong bát thứ hai. Ngẩng đầu thì phát hiện Cố Dịch Châu đang nhìn mình. “Sao vậy?” Anh lắc đầu. “Không có gì.” Một lúc sau, anh lại nói: “Trước đây anh cứ tưởng em nói mình nghèo chỉ là…” “Làm nũng?” Tôi hỏi. Anh ho một tiếng. “Gần giống vậy.” Tôi nghĩ tới lịch sử trò chuyện của Tưởng Mạn Ninh. Cũng phải. Một cô gái thường xuyên gửi tin nhắn kiểu: 【Hôm nay nghèo quá, chỉ ăn được cháo trắng thôi QAQ.】 Nhưng móng tay trong ảnh lại là bộ nail phiên bản giới hạn hơn nghìn tệ. Ai nhìn cũng thấy có vấn đề. Chỉ là Cố Dịch Châu không vạch trần. Chắc anh cũng muốn xem cô nàng kia diễn được bao lâu. Ăn xong, tôi xoa cái bụng no căng. “Cảm ơn anh.” “Đây là bữa ăn ngon nhất của em trong mấy tháng gần đây.” Cố Dịch Châu nhìn tôi. “Dễ thỏa mãn thế à?” “Có thịt.” “Còn được ăn no.” “Chưa đủ sao?” Anh bật cười. Lần này nụ cười chân thật hơn nhiều. “Được.” “Sau này nếu anh kiếm được nhiều tiền hơn, sẽ mời em ăn ngon hơn.” Tôi nhìn số dư gần mười tỷ trên đầu anh. Gật đầu đầy nghiêm túc. “Em tin anh.” Đương nhiên tin. Số tiền của anh còn đang tăng kia kìa. Ra khỏi quán, Cố Dịch Châu hỏi: “Anh đưa em về nhé?” “Không cần.” “Tại sao?” Tôi chỉ vào hai chiếc vali đặt cạnh bàn lễ tân mà lúc nãy đã gửi nhờ. “Em không có nhà để về nữa.” Anh thoáng sững sờ. Tôi kéo vali ra. “Hôm nay em vừa tốt nghiệp.” “Cũng vừa rời khỏi nhà bố mẹ nuôi.” “Em định thuê giường ở nhà nghỉ thanh niên vài hôm, sau đó tìm việc.” Cố Dịch Châu nhìn hai chiếc vali. “Em cãi nhau với gia đình à?” “Không hẳn.” “Vậy tại sao phải đi?” Tôi suy nghĩ một lát. Nếu bịa chuyện, có thể một ngày nào đó sẽ lộ. Chi bằng kể thật. “Em lớn lên ở cô nhi viện.” “Năm mười tuổi được một gia đình nhận nuôi.” “Nhưng ba tháng sau, con gái ruột thất lạc của họ được tìm về.”
🔥 Tôi Nhìn Thấy Số Dư Trên Đầu Mỗi Người - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! “Chào anh.” “Em là Mèo Sữa Không Ăn Cá.” “Nhưng ngoài đời em tên là Tống An Nhiên.” Người đàn ông hơi sững lại. “Em là Tưởng An?” Tôi gật đầu. “Ừm.” “Trước đây em dùng họ của gia đình nuôi trên mạng.” “Nhưng em sắp rời khỏi nhà họ rồi, nên muốn dùng lại tên cũ.” Đây hoàn toàn là sự thật. Tôi vốn họ Tống. Sau khi được nhận nuôi mới đổi thành Tưởng. Người đàn ông nhìn tôi một lúc lâu. Rồi ánh mắt chậm rãi sáng lên. “Anh không ngờ em lại…” Tôi hơi căng thẳng. “Lại thế nào?” “Xinh hơn ảnh rất nhiều.” Tôi thở phào. Tưởng Mạn Ninh trước đây chỉ gửi ảnh bóng lưng, ảnh nghiêng mặt và ảnh che gần hết khuôn mặt. Hai chúng tôi lại có chiều cao, vóc dáng khá giống nhau. Không bị nhận ra cũng không kỳ lạ. Anh đưa tay ra. “Anh là Cố Dịch Châu.” Tôi nhìn bàn tay thon dài sạch sẽ trước mặt. Sau đó lại nhìn chuỗi số trên đỉnh đầu anh. 9.872.421.763,91. Tôi nắm lấy tay anh bằng cả hai tay. “Rất vui được gặp anh.” Cố Dịch Châu thoáng khựng lại vì sự nhiệt tình của tôi. Tôi thì đang cố nhịn kích động. Gần mười tỷ. Không phải giá trị tài sản. Không phải cổ phiếu. Mà là số dư có thể trực tiếp nhìn thấy trong tài khoản. Đây là khái niệm gì? Tôi không biết. Tôi chỉ biết nếu bây giờ anh nói trên mặt trăng có nhà cho thuê giá rẻ, tôi cũng có thể cân nhắc đi xem phòng. Cố Dịch Châu rút tay về. Anh cúi xuống nhìn quần áo trên người mình, có vẻ hơi mất tự nhiên. “Xin lỗi.” “Anh vốn định ăn mặc t.ử tế hơn một chút.” “Nhưng gần đây tình hình của anh không được tốt.” “Chỉ có thể mặc thế này tới gặp em.” Tôi nhìn chiếc áo thun có giá chắc chưa đến một trăm tệ của anh. Lại nhìn con số trên đầu. “Không sao.” Cố Dịch Châu thử hỏi: “Em không thất vọng à?” “Tại sao phải thất vọng?” “Anh nói thật với em.” Anh ngập ngừng. “Nhà anh khá nghèo.” “Tạm thời anh cũng không có công việc t.ử tế.” “Hằng ngày chạy giao hàng, kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.” Tôi suýt bật cười. Nhưng tôi nhịn được. Tôi chỉ cúi xuống nhìn chiếc quần jean đã bạc màu của mình. “Trùng hợp thật.” “Em cũng nghèo.” Cố Dịch Châu: “…” Tôi lấy chiếc điện thoại màn hình nứt ra. “Điện thoại dùng bốn năm rồi.” Lại chỉ vào đôi giày. “Giày mua giảm giá bảy mươi chín tệ.” “Áo là đồ cũ người khác không mặc nữa.” “Trong tài khoản hiện tại có ba nghìn hai trăm linh sáu tệ.” “Nhưng ngày mai em phải đóng tiền nhà.” Cố Dịch Châu im lặng. Ánh mắt anh nhìn tôi rõ ràng thay đổi. Tôi biết. Anh đang quan s//át. Đúng lúc đó, điện thoại anh rung lên. Anh cố tình lấy chiếc điện thoại cũ ra ngay trước mặt tôi, chậm rãi quét mã mở khóa xe đạp công cộng. Sau đó quay sang. “Em biết đi xe đạp chứ?” “Biết.” “Vậy đi ăn nhé?” “Anh mời.” “Được!” Tôi đáp nhanh đến mức anh bật cười. Anh mở thêm một chiếc xe cho tôi. Tôi thì chạy sang máy bán hàng bên đường, mua hai chai trà lạnh. Một chai đưa cho anh. “Anh mời cơm.” “Em mời nước.” Cố Dịch Châu nhìn chai trà năm tệ trong tay. Một lúc sau mới nhận lấy. “Cảm ơn.” Tôi ngồi lên xe. “Đi thôi.” Hai chúng tôi đạp xe hơn ba mươi phút. Chiếc xe đạp công cộng cực kỳ khó đi. Tới nơi, chân tôi gần như tê cứng. Cố Dịch Châu dừng trước một quán cơm tự chọn. Biển trước cửa ghi: Ăn thỏa thích, 18 tệ một người. Tôi đứng im. Cố Dịch Châu nhìn biểu cảm của tôi, ánh mắt thoáng qua một tia hiểu rõ. Có lẽ trong đầu anh đang nghĩ. Quả nhiên. Bắt đầu chê rồi. Anh ho nhẹ. “Xin lỗi.” “Anh chạy giao hàng một ngày cũng chỉ kiếm được hơn trăm tệ.” “Không mời em tới nơi tốt hơn được.” “Em…” Anh còn chưa nói hết. Tôi đã lao vào trong. “Ông chủ!” “Có thịt kho tàu không?” Cố Dịch Châu: “?” Tôi cầm khay, đi một vòng. Thịt kho. Gà xào. Cà tím. Khoai tây. Trứng sốt cà chua. Đậu phụ. Xúc xích. Thêm hai cái bánh bao. Cuối cùng khay cơm vun lên như ngọn núi nhỏ. Tôi tìm chỗ ngồi xuống. Cố Dịch Châu bưng khay tới, biểu cảm hơi khó tả. “Em ăn hết được à?” “Được.” “Thật?” Tôi đã bắt đầu ăn. Năm phút sau. Anh tin. Mười phút sau. Anh bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Hai mươi phút sau. Anh đẩy phần thịt còn lại trong khay mình sang. “Em ăn luôn không?” Tôi lập tức gắp. “Cảm ơn.” Cố Dịch Châu không nhịn được hỏi: “Em rất đói à?” Tôi vừa nhai vừa gật đầu. “Sáng nay em chỉ ăn một cái bánh bao.” “Tối qua thì sao?” “Mì.” “Hôm kia?” “Cơm trắng với nước canh.” Đũa trong tay Cố Dịch Châu dừng lại. “Em nói thật?” “Tất nhiên.” “Tại sao?” Tôi ngẩng đầu. “Tại vì nghèo.” Cố Dịch Châu im lặng. Tôi lại ăn tiếp. Những năm ở đại học, tôi đã quen tính từng tệ. Bữa sáng ba tệ. Bữa trưa cố gắng dưới mười tệ. Tối có hôm không ăn. Những ngày cửa hàng tiện lợi sắp bỏ đồ ăn hết hạn, đồng nghiệp sẽ lén để phần cho tôi. Tôi từng ăn bánh mì khô ba ngày liên tục. Từng uống nước để lấp bụng. Cũng từng ngồi trước cửa nhà hàng chỉ vì mùi thịt nướng bay ra quá thơm. Cho nên bữa cơm mười tám tệ ăn thỏa thích này đối với tôi thật sự không tệ chút nào. Tôi ăn xong bát thứ hai. Ngẩng đầu thì phát hiện Cố Dịch Châu đang nhìn mình. “Sao vậy?” Anh lắc đầu. “Không có gì.” Một lúc sau, anh lại nói: “Trước đây anh cứ tưởng em nói mình nghèo chỉ là…” “Làm nũng?” Tôi hỏi. Anh ho một tiếng. “Gần giống vậy.” Tôi nghĩ tới lịch sử trò chuyện của Tưởng Mạn Ninh. Cũng phải. Một cô gái thường xuyên gửi tin nhắn kiểu: 【Hôm nay nghèo quá, chỉ ăn được cháo trắng thôi QAQ.】 Nhưng móng tay trong ảnh lại là bộ nail phiên bản giới hạn hơn nghìn tệ. Ai nhìn cũng thấy có vấn đề. Chỉ là Cố Dịch Châu không vạch trần. Chắc anh cũng muốn xem cô nàng kia diễn được bao lâu. Ăn xong, tôi xoa cái bụng no căng. “Cảm ơn anh.” “Đây là bữa ăn ngon nhất của em trong mấy tháng gần đây.” Cố Dịch Châu nhìn tôi. “Dễ thỏa mãn thế à?” “Có thịt.” “Còn được ăn no.” “Chưa đủ sao?” Anh bật cười. Lần này nụ cười chân thật hơn nhiều. “Được.” “Sau này nếu anh kiếm được nhiều tiền hơn, sẽ mời em ăn ngon hơn.” Tôi nhìn số dư gần mười tỷ trên đầu anh. Gật đầu đầy nghiêm túc. “Em tin anh.” Đương nhiên tin. Số tiền của anh còn đang tăng kia kìa. Ra khỏi quán, Cố Dịch Châu hỏi: “Anh đưa em về nhé?” “Không cần.” “Tại sao?” Tôi chỉ vào hai chiếc vali đặt cạnh bàn lễ tân mà lúc nãy đã gửi nhờ. “Em không có nhà để về nữa.” Anh thoáng sững sờ. Tôi kéo vali ra. “Hôm nay em vừa tốt nghiệp.” “Cũng vừa rời khỏi nhà bố mẹ nuôi.” “Em định thuê giường ở nhà nghỉ thanh niên vài hôm, sau đó tìm việc.” Cố Dịch Châu nhìn hai chiếc vali. “Em cãi nhau với gia đình à?” “Không hẳn.” “Vậy tại sao phải đi?” Tôi suy nghĩ một lát. Nếu bịa chuyện, có thể một ngày nào đó sẽ lộ. Chi bằng kể thật. “Em lớn lên ở cô nhi viện.” “Năm mười tuổi được một gia đình nhận nuôi.” “Nhưng ba tháng sau, con gái ruột thất lạc của họ được tìm về.” 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/toi-nhin-thay-so-du-tren-dau-moi-nguoi/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!