Chương 3: Chương 3
Mẹ hơi nhíu mày.
“Bây giờ?”
Cha gật đầu.
“Bên đối tác chỉ cho đến hết hôm nay.”
Ngay lập tức, trước mắt tôi xuất hiện một hàng chữ đỏ rực.
【Đừng để ông ấy đi!】
【Cuộc gọi là gi//ả!】
【Người bên kia đã bị mua chuộc.】
【Chỉ cần cha cô rời bệnh viện, kế hoạch sẽ chuyển sang bước cuối cùng.】
【Mẹ cô vừa dùng th//uốc giảm đau sau sinh, lát nữa d.ư.ợ.c lực lên sẽ ngủ rất sâu.】
Tôi lập tức cuống cuồng quơ tay.
Cha đã bước đến cạnh nôi.
Ông cúi xuống, bàn tay lớn nhẹ nhàng chạm vào bàn tay tôi.
“Chi Chi ngoan.”
“Bố xử lý xong sẽ về ngay.”
Tôi lập tức nắm lấy ngón trỏ của ông.
Đừng đi!
Nhưng bàn tay tôi nhỏ quá.
Dù đã dùng hết sức, tôi cũng chỉ ôm được một đốt ngón tay.
Cha bật cười.
“Không muốn bố đi à?”
Đúng!
Không muốn!
Tôi liều mạng nắm.
Nhưng sức lực của trẻ sơ sinh làm sao giữ nổi một người đàn ông trưởng thành.
Ngón tay cha vẫn từ từ rời khỏi tay tôi.
Ông hôn lên trán mẹ.
Dặn y tá vài câu rồi bước ra ngoài.
Cạch.
Cửa phòng khép lại.
Tôi nhìn cánh cửa, tim như chìm xuống.
Không lâu sau, Triệu Ngọc Phân quay trở lại.
Trong tay bà ta không hề có phiếu xét nghiệm nào.
Bà ta lại cầm một cốc nước ấm và vài viên th//uốc.
“Phu nhân.”
“Đến giờ uống th//uốc rồi.”
Mẹ tôi quá mệt nên cũng không để ý chuyện phiếu xét nghiệm nữa.
Bà nhận th//uốc uống xuống.
Chưa đầy mười phút, mí mắt đã bắt đầu trĩu xuống.
Tôi nhìn mẹ.
Rồi nhìn Triệu Ngọc Phân.
Bà ta đang đứng phía cuối giường.
Ánh mắt hiền hòa ban ngày đã hoàn toàn biến mất.
Bên khóe môi thậm chí còn thấp thoáng một nụ cười.
Bình luận trước mắt đồng loạt hiện lên.
【Bắt đầu rồi.】
【Th//uốc của mẹ cô đã bị đổi.】
【Bà ấy sắp ngủ.】
【Lần này Triệu Ngọc Phân sẽ trực tiếp bế cô đi.】
Tôi hoảng đến mức lập tức gào lớn.
“Oa!”
Anh trai bên cạnh như cảm nhận được nguy hiểm, cũng bật khóc theo.
Hai đứa cùng nhau khóc đến long trời lở đất.
Mẹ tôi cố mở mắt.
“Chi Chi…”
“Cảnh Hành…”
Nhưng mí mắt bà càng lúc càng nặng.
Triệu Ngọc Phân bước tới.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Bà ta cúi xuống bên nôi của tôi.
Hai bàn tay chậm rãi đưa về phía trước.
“Tiểu thư nhỏ.”
“Đừng khóc nữa.”
“Dì đưa con đến một nơi khác nhé.”
03
Tôi nhìn gương mặt ngày càng gần của bà ta, toàn thân lạnh ngắt.
Nếu lúc này tôi có thể nói chuyện, chắc chắn tôi đã gào thẳng vào mặt bà ta rằng bà đừng có nằm mơ.
Nhưng tôi chỉ là một đứa trẻ mới sinh.
Tứ chi mềm nhũn.
Không thể chạy.
Không thể phản kháng.
Thậm chí ngay cả việc giữ cho bản thân tỉnh táo cũng đã tiêu hao gần hết sức lực.
Bàn tay Triệu Ngọc Phân vừa chạm xuống chăn, tôi lập tức bật khóc.
“Oa!”
Anh trai bên cạnh cũng khóc theo.
Tiếng khóc của hai đứa trẻ vang dội cả căn phòng.
Mẹ tôi nằm trên giường bệnh khẽ động đậy.
Bà muốn mở mắt.
Nhưng tác dụng của th//uốc quá mạnh.
Chỉ vài giây sau, mí mắt bà lại khép xuống.
Triệu Ngọc Phân nhìn sang mẹ.
Sau khi xác định bà thật sự đã ngủ, vẻ giả tạo trên mặt lập tức biến mất.
Bà ta nghiến răng.
“Khóc đi.”
“Khóc thêm chút nữa đi.”
“Qua tối nay, có muốn khóc trước mặt mẹ ruột cũng chẳng còn cơ hội nữa đâu.”
Tôi nghe mà tức đến mức tay chân run lên.
Bình luận trước mắt lập tức xuất hiện.
【Bà ta điên thật rồi.】
【Nhanh lên! Có ai vào đây đi!】
【Y tá trực vừa bị người của bà ta gọi sang tầng dưới.】
【Camera ngoài hành lang cũng sẽ mất tín hiệu đúng tám phút.】
【Tám phút này đủ để bà ta đưa Chi Chi xuống thang máy nhân viên.】
Tám phút?
Tôi lập tức nhìn về phía cửa.
Không có tiếng động.
Không ai.
Triệu Ngọc Phân lấy từ trong túi áo ra một chiếc chăn nhỏ.
Bà ta nhanh chóng quấn quanh người tôi.
Sau đó cúi người bế lên.
Khoảnh khắc lưng rời khỏi chiếc nôi, tôi hoảng đến mức gào khản cả giọng.
Anh trai tôi như phát điên.
Anh khóc đến toàn thân đỏ bừng, hai bàn tay quơ loạn.
Một bàn tay nhỏ vô tình móc vào chiếc dây bên thành nôi.
Chiếc máy theo dõi bên cạnh bị kéo nghiêng.
“Keng!”
Một tiếng kim loại vang lên.
Triệu Ngọc Phân giật mình quay đầu.
Tôi cũng ngây người.
Anh trai vẫn đang khóc.
Nhưng bàn tay nhỏ của anh không buông sợi dây.
Anh kéo.
Lại kéo.
“Keng!”
“Keng!”
Tôi bỗng hiểu ra.
Anh đang gây tiếng động!
Không biết là bản năng hay trùng hợp, nhưng với tôi lúc này, đó chẳng khác gì cứu mạng.
Tôi lập tức phối hợp khóc to hơn.
Triệu Ngọc Phân hoảng hốt bước tới, định gỡ tay anh ra.
Nhưng đúng khoảnh khắc ấy, anh đạp chân một cái.
Chiếc cảm biến ở cổ chân tuột xuống.
Máy theo dõi lập tức phát ra tiếng cảnh báo chói tai.
“Bíp! Bíp! Bíp!”
Không còn là tiếng khóc thông thường.
Mà là báo động y tế.
Sắc mặt Triệu Ngọc Phân thay đổi.
“Thằng nhóc này!”
Bà ta đặt tôi tạm xuống chiếc ghế cạnh giường, lao tới định tắt máy.
Tôi nằm nghiêng trên ghế, tim muốn nhảy khỏi cổ họng.
Bình luận xuất hiện liên tục.
【Có người nghe thấy rồi!】
【Bác sĩ trực đang đi tới!】
【Cố lên thêm mười giây!】
Mười giây.
Chỉ cần kéo dài mười giây!
Tôi lập tức dồn hết sức đạp chân.
Chiếc chăn quấn quanh người khiến tôi gần như không cử động nổi.
Nhưng tôi vẫn cố.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái.
Cuối cùng, cơ thể nhỏ bé của tôi lăn được một chút về phía mép ghế.
Tôi không định tự làm mình ngã.
Tôi chỉ muốn khiến Triệu Ngọc Phân phải quay lại.
Quả nhiên bà ta nhìn thấy.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Đừng!”
Bà ta buông máy, lao về phía tôi.
Đúng lúc ấy.
“Cạch!”
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra.
Một bác sĩ nam cùng hai y tá chạy vào.
“Máy báo động sao vậy?”
Triệu Ngọc Phân đứng khựng giữa phòng.
Tôi nằm trên chiếc ghế cạnh giường.
Không ở trong nôi.
Chiếc chăn quanh người tôi cũng không phải chăn bệnh viện.
Một y tá vừa nhìn thấy liền sững sờ.
“Tiểu thư nhỏ sao lại ở đây?”
“Là ai bế bé ra khỏi nôi?”
Triệu Ngọc Phân phản ứng rất nhanh.
“Tôi.”
“Bé khóc quá, tôi định bế lên dỗ.”
Y tá cau mày.
“Dỗ trẻ sơ sinh mà đặt bé lên ghế?”
“Ghế còn không có lan can.”
“Nếu bé lăn xuống thì sao?”
Triệu Ngọc Phân cứng họng.
Bác sĩ lập tức bước đến kiểm tra tôi.
Sau khi xác nhận tôi không sao, ông mới quay sang anh trai.
“Cảm biến bị tuột thôi.”
“Không có vấn đề về tim.”
“Nhưng hai bé khóc dữ quá.”
Ông nhìn mẹ tôi.
“Tạ phu nhân ngủ rồi sao?”
Triệu Ngọc Phân vội nói.
“Phu nhân vừa uống th//uốc giảm đau.”
Bác sĩ khựng lại.
“Th//uốc gì?”
“Th//uốc bác sĩ kê.”
“Liều bao nhiêu?”
Triệu Ngọc Phân im lặng.
Bác sĩ nhìn bà ta.
“Đơn của Tạ phu nhân do tôi ký.”
“Sau sinh cô ấy chỉ được dùng một loại giảm đau liều nhẹ.”
“Không thể ngủ sâu đến mức máy báo động lâu như vậy cũng không tỉnh.”
Cả căn phòng đột nhiên yên lặng.
Tôi gần như muốn vỗ tay.
Cuối cùng!
Có người phát hiện ra rồi!
Bác sĩ bước nhanh đến cạnh mẹ.
Ông gọi mấy lần.
Mẹ chỉ khẽ nhíu mày.
Ngay sau đó, sắc mặt ông thay đổi.
“Lấy mẫu m//áu.”
“Kiểm tra ngay.”
Triệu Ngọc Phân lùi nửa bước.
Chỉ một động tác rất nhỏ.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!