Chương 2: Chuong 2

Hoàng thúc Trấn Bắc Vương của trẫm đến nay vẫn chưa có con dưới gối, trong phủ trống vắng.” “Vậy trẫm sẽ làm chủ, ban hôn Dương thị cho Trấn Bắc Vương, làm kế phi.” “Tiêu ái khanh, khanh cầu cưới người mới, trẫm cũng tìm cho tiền thê của khanh một mối lương duyên, khanh có hài lòng không?” Ầm một tiếng. Đầu óc ta trống rỗng. Cả triều văn võ lặng ngắt như tờ. Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào người nam nhân đang hăng hái đắc ý giữa đại điện. Ta nhìn thấy, ý cười trên mặt Tiêu Cảnh Lan từng chút từng chút rạn vỡ. 02 Thánh chỉ vừa ban xuống, mọi chuyện đã thành định cục. Sắc mặt Tiêu Cảnh Lan, từ mừng như điên chuyển sang kinh ngạc, rồi đến hoảng sợ, cuối cùng hóa thành một mảnh tro tàn. Hắn muốn cầu cưới người mới. Lại cầu ta, người chính thê này, thành Hoàng thẩm của hắn. Trấn Bắc Vương là Hoàng thúc ruột của đương kim Thánh thượng, là ấu đệ của Tiên đế. Trong tay nắm giữ ba mươi vạn đại quân Bắc Cảnh, là Vương gia tôn quý nhất toàn Đại Chu triều. Nếu ta gả qua đó, sẽ là Vương phi siêu nhất phẩm. Tiêu Cảnh Lan gặp ta, phải hành đại lễ quỳ bái. Hắn và “tân phu nhân” Bạch Nguyệt Nhu mà hắn sắp nghênh cưới, đều phải quỳ xuống, cung cung kính kính gọi ta một tiếng. Hoàng thẩm. Thật châm chọc biết bao. Nỗi nhục nhã mà hắn hao tổn tâm cơ muốn dành cho ta, chỉ trong chớp mắt, đã biến thành một ngọn núi lớn đè lên đầu chính hắn. Ta chậm rãi đứng dậy từ sau bình phong, chỉnh lại vạt váy hơi nhăn. Cung nhân bên cạnh lập tức tiến lên, đỡ lấy ta. “Dương… Dương phu nhân, không, Vương phi, mời.” Ta hít sâu một hơi, đè xuống những cảm xúc cuộn trào trong lòng, cất bước đi ra khỏi bình phong. Ánh nắng ngoài điện có phần chói mắt. Lần đầu tiên, trên Kim điện, trước mặt văn võ bá quan, ta nhìn thẳng vào mắt Tiêu Cảnh Lan. Trong mắt hắn là sự hoảng loạn và cầu xin mà ta chưa từng thấy bao giờ. “A Từ…” Môi hắn mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó. Bạch Nguyệt Nhu bên cạnh hắn càng sớm đã sợ đến mức mặt không còn chút m /áu, mềm nhũn ngã xuống đất, run lẩy bẩy. Thứ nàng ta muốn chỉ là một vị trí bình thê, là có thể cùng ta phân đình kháng lễ. Nàng ta chưa từng nghĩ rằng, mình lại đẩy ta lên một địa vị cao quý mà cả đời nàng ta cũng không thể với tới. Ta không để ý đến bọn họ. Ta đi đến giữa đại điện, hướng về phía long ỷ, dịu dàng hành lễ. “Thần nữ Dương Từ, khấu tạ long ân của Thánh thượng.” Giọng ta rất bình tĩnh, không nghe ra bất kỳ gợn sóng nào. Sau khi lòng đã ch /ết, cũng chẳng còn gì có thể khiến nó d.a.o động. Thánh thượng dường như rất hài lòng với phản ứng của ta, ôn hòa nói: “Đứng lên đi. Lát nữa, trẫm sẽ cho cung nhân đưa ngươi hồi phủ. Phía Trấn Bắc Vương phủ, trẫm sẽ phái người an bài.” “Vâng.” Ta đứng dậy, mắt nhìn thẳng phía trước, xoay người rời đi. Tiêu Cảnh Lan sải một bước dài lao tới, muốn kéo tay ta. “A Từ! Nàng nghe ta giải thích! Ta không có ý đó!” Ngự tiền thị vệ phía sau hắn lập tức tiến lên, ngăn hắn lại. “Tiêu đại nhân, xin tự trọng.” Bước chân ta không hề dừng lại. Tiếng khóc thét thê lương của Bạch Nguyệt Nhu từ phía sau truyền đến. “Muội muội! Muội đừng trách Cảnh Lan ca ca! Tất cả đều là lỗi của ta! Cầu xin muội nói với Thánh thượng rằng muội không muốn gả đi!” Thật nực cười. Chuyện đã đến nước này, nàng ta vẫn muốn ta trả giá cho sự ngu xuẩn của nàng ta. Ta đến một ánh mắt cũng lười bố thí cho nàng ta. Ra khỏi đại điện, bên ngoài đã có một cỗ xe ngựa hoa quý do trong cung chuẩn bị sẵn đang chờ. Thái giám dẫn đầu tươi cười đầy mặt. “Vương phi, mời lên xe. Bệ hạ đã dặn dò, nhất định phải đưa người bình bình an an trở về… Tiêu phủ.” Khi nói đến hai chữ “Tiêu phủ”, ông ta rõ ràng khựng lại một chút. Phải, nơi đó rất nhanh sẽ không còn là nhà của ta nữa. Ta lên xe ngựa, tấm rèm dày nặng được buông xuống, ngăn cách tất cả những huyên náo phía sau. Ta tựa vào đệm mềm, nhắm mắt lại. Cuộc hôn nhân năm năm, từng màn từng cảnh lướt qua trước mắt. Ta từng cho rằng, mình đã gả cho tình yêu. Ta ở bên hắn từ lúc hai bàn tay trắng, cho đến khi được người người kính ngưỡng. Ta từng cho rằng, chúng ta sẽ trở thành một giai thoại nắm tay nhau đi hết một đời. Nào ngờ, trong lòng hắn từ lâu đã có vị trí dành cho một người khác. Hắn trị thủy xa nhà ba năm, ta liền ở kinh thành thay hắn lo liệu mọi chuyện. Nghĩa tỷ của hắn, Bạch Nguyệt Nhu, nói muốn đến chăm sóc hắn, ta cũng đồng ý. Ta tin tưởng hắn, cũng tin tưởng nàng ta. Nhưng sự tin tưởng ấy, đổi lại chính là nỗi nhục bị hắn cầu cưới người khác ngay trên Kim điện. Cũng tốt. Lòng đã ch /ết, cũng sẽ không còn đau nữa. Từ nay về sau, ta không còn là Công bộ Thượng thư phu nhân Dương Từ. Ta là kế phi của Trấn Bắc Vương. Là Hoàng thẩm mà Tiêu Cảnh Lan phải cúi đầu quỳ bái. Xe ngựa chạy rất vững, nhưng lại chậm hơn lúc đến rất nhiều. Khi trở về trước cửa Tiêu phủ, trời đã gần hoàng hôn. Xe ngựa của Tiêu Cảnh Lan và Bạch Nguyệt Nhu vậy mà còn về trước ta một bước. Bọn họ đứng trước cửa phủ, dường như đang đợi ta. Quản gia và tôi tớ trong phủ đều nơm nớp lo sợ quỳ kín mặt đất. Hiển nhiên bọn họ đã biết tất cả những chuyện xảy ra trên Kim điện. Vừa nhìn thấy xe ngựa của ta, Tiêu Cảnh Lan lập tức lao tới. “A Từ!” Ta không nhúc nhích. Phu xe cao giọng xướng: “Trấn Bắc Vương phi giá đáo!” Thân thể Tiêu Cảnh Lan đột nhiên cứng đờ. Theo lễ chế, hắn phải quỳ xuống. Hai tay hắn siết c.h.ặ.t thành quyền, mặt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy giãy giụa và không cam lòng. Cuối cùng, hắn vẫn nhục nhã, chậm rãi quỳ xuống. “Thần, Tiêu Cảnh Lan…” Bạch Nguyệt Nhu phía sau hắn cũng quỳ theo, khóc đến từng cơn nức nở.
🔥 Phu Quân Cầu Thánh Chỉ Cưới Người Khác, Hoàng Đế Lại Ban Cho Ta Một Mối Hôn Sự - Chương 2: Chuong 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Hoàng thúc Trấn Bắc Vương của trẫm đến nay vẫn chưa có con dưới gối, trong phủ trống vắng.” “Vậy trẫm sẽ làm chủ, ban hôn Dương thị cho Trấn Bắc Vương, làm kế phi.” “Tiêu ái khanh, khanh cầu cưới người mới, trẫm cũng tìm cho tiền thê của khanh một mối lương duyên, khanh có hài lòng không?” Ầm một tiếng. Đầu óc ta trống rỗng. Cả triều văn võ lặng ngắt như tờ. Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào người nam nhân đang hăng hái đắc ý giữa đại điện. Ta nhìn thấy, ý cười trên mặt Tiêu Cảnh Lan từng chút từng chút rạn vỡ. 02 Thánh chỉ vừa ban xuống, mọi chuyện đã thành định cục. Sắc mặt Tiêu Cảnh Lan, từ mừng như điên chuyển sang kinh ngạc, rồi đến hoảng sợ, cuối cùng hóa thành một mảnh tro tàn. Hắn muốn cầu cưới người mới. Lại cầu ta, người chính thê này, thành Hoàng thẩm của hắn. Trấn Bắc Vương là Hoàng thúc ruột của đương kim Thánh thượng, là ấu đệ của Tiên đế. Trong tay nắm giữ ba mươi vạn đại quân Bắc Cảnh, là Vương gia tôn quý nhất toàn Đại Chu triều. Nếu ta gả qua đó, sẽ là Vương phi siêu nhất phẩm. Tiêu Cảnh Lan gặp ta, phải hành đại lễ quỳ bái. Hắn và “tân phu nhân” Bạch Nguyệt Nhu mà hắn sắp nghênh cưới, đều phải quỳ xuống, cung cung kính kính gọi ta một tiếng. Hoàng thẩm. Thật châm chọc biết bao. Nỗi nhục nhã mà hắn hao tổn tâm cơ muốn dành cho ta, chỉ trong chớp mắt, đã biến thành một ngọn núi lớn đè lên đầu chính hắn. Ta chậm rãi đứng dậy từ sau bình phong, chỉnh lại vạt váy hơi nhăn. Cung nhân bên cạnh lập tức tiến lên, đỡ lấy ta. “Dương… Dương phu nhân, không, Vương phi, mời.” Ta hít sâu một hơi, đè xuống những cảm xúc cuộn trào trong lòng, cất bước đi ra khỏi bình phong. Ánh nắng ngoài điện có phần chói mắt. Lần đầu tiên, trên Kim điện, trước mặt văn võ bá quan, ta nhìn thẳng vào mắt Tiêu Cảnh Lan. Trong mắt hắn là sự hoảng loạn và cầu xin mà ta chưa từng thấy bao giờ. “A Từ…” Môi hắn mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó. Bạch Nguyệt Nhu bên cạnh hắn càng sớm đã sợ đến mức mặt không còn chút m /áu, mềm nhũn ngã xuống đất, run lẩy bẩy. Thứ nàng ta muốn chỉ là một vị trí bình thê, là có thể cùng ta phân đình kháng lễ. Nàng ta chưa từng nghĩ rằng, mình lại đẩy ta lên một địa vị cao quý mà cả đời nàng ta cũng không thể với tới. Ta không để ý đến bọn họ. Ta đi đến giữa đại điện, hướng về phía long ỷ, dịu dàng hành lễ. “Thần nữ Dương Từ, khấu tạ long ân của Thánh thượng.” Giọng ta rất bình tĩnh, không nghe ra bất kỳ gợn sóng nào. Sau khi lòng đã ch /ết, cũng chẳng còn gì có thể khiến nó d.a.o động. Thánh thượng dường như rất hài lòng với phản ứng của ta, ôn hòa nói: “Đứng lên đi. Lát nữa, trẫm sẽ cho cung nhân đưa ngươi hồi phủ. Phía Trấn Bắc Vương phủ, trẫm sẽ phái người an bài.” “Vâng.” Ta đứng dậy, mắt nhìn thẳng phía trước, xoay người rời đi. Tiêu Cảnh Lan sải một bước dài lao tới, muốn kéo tay ta. “A Từ! Nàng nghe ta giải thích! Ta không có ý đó!” Ngự tiền thị vệ phía sau hắn lập tức tiến lên, ngăn hắn lại. “Tiêu đại nhân, xin tự trọng.” Bước chân ta không hề dừng lại. Tiếng khóc thét thê lương của Bạch Nguyệt Nhu từ phía sau truyền đến. “Muội muội! Muội đừng trách Cảnh Lan ca ca! Tất cả đều là lỗi của ta! Cầu xin muội nói với Thánh thượng rằng muội không muốn gả đi!” Thật nực cười. Chuyện đã đến nước này, nàng ta vẫn muốn ta trả giá cho sự ngu xuẩn của nàng ta. Ta đến một ánh mắt cũng lười bố thí cho nàng ta. Ra khỏi đại điện, bên ngoài đã có một cỗ xe ngựa hoa quý do trong cung chuẩn bị sẵn đang chờ. Thái giám dẫn đầu tươi cười đầy mặt. “Vương phi, mời lên xe. Bệ hạ đã dặn dò, nhất định phải đưa người bình bình an an trở về… Tiêu phủ.” Khi nói đến hai chữ “Tiêu phủ”, ông ta rõ ràng khựng lại một chút. Phải, nơi đó rất nhanh sẽ không còn là nhà của ta nữa. Ta lên xe ngựa, tấm rèm dày nặng được buông xuống, ngăn cách tất cả những huyên náo phía sau. Ta tựa vào đệm mềm, nhắm mắt lại. Cuộc hôn nhân năm năm, từng màn từng cảnh lướt qua trước mắt. Ta từng cho rằng, mình đã gả cho tình yêu. Ta ở bên hắn từ lúc hai bàn tay trắng, cho đến khi được người người kính ngưỡng. Ta từng cho rằng, chúng ta sẽ trở thành một giai thoại nắm tay nhau đi hết một đời. Nào ngờ, trong lòng hắn từ lâu đã có vị trí dành cho một người khác. Hắn trị thủy xa nhà ba năm, ta liền ở kinh thành thay hắn lo liệu mọi chuyện. Nghĩa tỷ của hắn, Bạch Nguyệt Nhu, nói muốn đến chăm sóc hắn, ta cũng đồng ý. Ta tin tưởng hắn, cũng tin tưởng nàng ta. Nhưng sự tin tưởng ấy, đổi lại chính là nỗi nhục bị hắn cầu cưới người khác ngay trên Kim điện. Cũng tốt. Lòng đã ch /ết, cũng sẽ không còn đau nữa. Từ nay về sau, ta không còn là Công bộ Thượng thư phu nhân Dương Từ. Ta là kế phi của Trấn Bắc Vương. Là Hoàng thẩm mà Tiêu Cảnh Lan phải cúi đầu quỳ bái. Xe ngựa chạy rất vững, nhưng lại chậm hơn lúc đến rất nhiều. Khi trở về trước cửa Tiêu phủ, trời đã gần hoàng hôn. Xe ngựa của Tiêu Cảnh Lan và Bạch Nguyệt Nhu vậy mà còn về trước ta một bước. Bọn họ đứng trước cửa phủ, dường như đang đợi ta. Quản gia và tôi tớ trong phủ đều nơm nớp lo sợ quỳ kín mặt đất. Hiển nhiên bọn họ đã biết tất cả những chuyện xảy ra trên Kim điện. Vừa nhìn thấy xe ngựa của ta, Tiêu Cảnh Lan lập tức lao tới. “A Từ!” Ta không nhúc nhích. Phu xe cao giọng xướng: “Trấn Bắc Vương phi giá đáo!” Thân thể Tiêu Cảnh Lan đột nhiên cứng đờ. Theo lễ chế, hắn phải quỳ xuống. Hai tay hắn siết c.h.ặ.t thành quyền, mặt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy giãy giụa và không cam lòng. Cuối cùng, hắn vẫn nhục nhã, chậm rãi quỳ xuống. “Thần, Tiêu Cảnh Lan…” Bạch Nguyệt Nhu phía sau hắn cũng quỳ theo, khóc đến từng cơn nức nở. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/phu-quan-cau-thanh-chi-cuoi-nguoi-khac-hoang-de-lai-ban-cho-ta-mot-moi-hon-su/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!