Chương 3: Chuong 3

Hóa ra đưa ta về quê không phải là cấm túc. Mà là vứt bỏ. Tôn thị thúc giục ta điểm chỉ. Bà t.ử bưng mực son tới. Ta đột nhiên bật cười. “Được.” Tôn thị sững người. Ta cầm khế bán thân lên, chậm rãi trải phẳng. Bà ta tưởng ta đã nhận mệnh. Bà ta đắc ý ngẩng cằm. “Như vậy mới hiểu chuyện.” Ta ấn ngón tay vào mực son. Sau đó bất ngờ túm lấy tay bà ta, mạnh tay ấn xuống tờ giấy. Tôn thị hét lên. Ta chộp lấy ấm trà trên bàn, đập xuống đất. Mảnh sứ vỡ văng tung tóe. Ta nhặt mảnh lớn nhất lên, kề sát vào mặt bà ta. “Trên khế này có dấu tay của bà.” “Ngày mai ta sẽ đến huyện nha, tố cáo bà tự ý bán đích nữ Thẩm gia.” “Bà đoán xem huyện lệnh sẽ phạt ta, hay phạt bà?” Thịt trên mặt Tôn thị run lên. “Ngươi dám!” Ta nhìn chằm chằm bà ta. “Ta ngay cả ch /ết còn dám, bà nói xem ta có dám hay không?” Mấy bà t.ử ngoài cửa không dám bước vào. Tôn thị cuối cùng cũng sợ. Bà ta xé nát khế bán thân. Nhưng ta lại giành về một nửa số giấy vụn, nhét vào trong tay áo. Thứ gọi là chứng cứ, cho dù chỉ còn lại một nửa, vẫn có tác dụng. Sau ngày hôm đó, người trong tổ trạch không còn dám tùy tiện động đến ta. Nhưng ta cũng không có cơm ăn. Ta lên núi đào rau dại. Ra bờ sông giặt y phục. Đến chợ chép sách thuê. Hai bàn tay lạnh đến nứt toác, từ những vết nứt rỉ ra m /áu. Ta không kêu đau. Đau chẳng có tác dụng. Bạc mới có tác dụng. Chữ nghĩa có tác dụng. Đao cũng có tác dụng. Nửa năm sau, ta lại gặp tên ăn mày kia trong một ngôi miếu hoang. Hắn tựa vào tượng Phật, sắc mặt trắng hơn cả giấy. Trước n.g.ự.c có một vết đao, m /áu thấm đẫm y phục. Ta nhận ra đôi mắt của hắn. Chính là đôi mắt của người đã cứu ta bên hồ. Ta đứng ở cửa, không nhúc nhích. Hắn mở mắt, giọng khàn khàn. “Sợ ta?” Ta nói: “Ta sợ ngươi ch /ết ở đây, làm bẩn số d.ư.ợ.c liệu ta vừa hái. Ot/cay, ba/nhmyot, mn đọ.c đ.ã ạ.” Hắn bật cười một tiếng. “Miệng lưỡi cứng cỏi thế này, Thẩm gia đúng là đã nhìn lầm rồi.” Ta bước tới, xé vạt áo hắn ra, giúp hắn cầm m /áu. Hắn không kêu đau. Ta cũng không hỏi vì sao hắn bị truy s /át. Những người như chúng ta, đều có những chuyện không thể hỏi. 3 ngày sau, hắn tỉnh lại. Hắn nói hắn tên là Bùi Huyền Sách. Ta nói ta tên là Thẩm Chiếu Tuyết. Hắn nói: “Nàng cứu ta một lần.” Ta nói: “Ngươi cứu ta trước.” Hắn nói: “Vậy coi như hòa.” Ta lắc đầu. “Không thể hòa.” “Ngươi kéo ta từ dưới hồ lên, cũng kéo ta ra khỏi cái giếng sâu mang tên Thẩm gia.” Bùi Huyền Sách nhìn ta, rất lâu không nói gì. Sau đó hắn ở lại trong thôn. Hắn biết săn thú, biết d.ư.ợ.c liệu, biết xem sổ sách, cũng biết gi /ết người. Có người tới tổ trạch gây chuyện, hắn chỉ đứng trước cửa, cắm phập con d.a.o bổ củi xuống đất, không ai dám bước vào. Tôn thị mắng ta nuôi dã nam nhân. Ta giao nửa tờ khế bà ta từng định bán ta cho huyện nha, đồng thời giao cả sổ sách ghi chép việc bà ta xâm chiếm ruộng đất trong tộc suốt những năm qua. Ngày bà ta bị lôi đi, bà ta vừa khóc vừa cầu xin ta. “Chiếu Tuyết, ta là thẩm thẩm của con mà!” Ta đứng trước cửa. “Lúc bà bán ta, thì không phải.” Bà ta nhũn người dưới đất, bị nha dịch kéo lê đến toàn thân lấm đầy bùn đất. Người trong thôn đều đứng nhìn. Không còn ai gọi ta là khí nữ nữa. Bọn họ bắt đầu gọi ta là Thẩm chưởng quỹ. Bởi vì ta đã mở một tiệm th /uốc. Cũng mở một cửa hàng lương thực. Bùi Huyền Sách áp tải hàng hóa giúp ta. Ta che giấu thương tích giúp hắn. Chúng ta không bái đường. Chỉ có một đêm mưa, hắn đặt một miếng hắc ngọc hoàn chỉnh vào lòng bàn tay ta. Nửa miếng kia vừa vặn ghép lại. Trên miếng ngọc khắc hai chữ. Huyền Sách. Hắn nói: “Trên người ta có phiền phức.” “Gả cho ta, sẽ càng phiền phức hơn.” Ta nhìn hắn. “Đời này thứ ta không sợ nhất chính là phiền phức.” Hắn hỏi: “Nghĩ kỹ rồi?” Ta nói: “Nghĩ kỹ rồi.” Ngày hôm sau, chúng ta bái thiên địa trước ngôi miếu hoang. Không có nến đỏ. Không có tân khách. Chỉ có gió núi, tượng Phật cũ, cùng một bát trà nóng. Hắn cài cho ta một cây trâm gỗ. Ta vá lại cho hắn một chiếc áo bào cũ. Cuộc sống khổ cực, nhưng sạch sẽ. Ta cứ ngỡ những người ở kinh thành kia đã mục nát trong quá khứ. Cho đến cuối thu 8 năm sau. Một đoàn người ngựa áo gấm dừng trước cửa tiệm của ta. Quản gia dẫn đầu cao giọng hô: “Đích nữ Thẩm gia Thẩm Chiếu Tuyết tiếp chỉ, mau chóng hồi kinh!” Ta đứng sau quầy, trong tay vẫn cầm bàn tính. Bùi Huyền Sách đang mài đao ở hậu viện. Tiếng mài đao dừng lại. Ta ngước mắt nhìn về phía cửa. Phía sau quản gia là một cỗ kiệu mềm quen thuộc. Rèm kiệu được vén lên. Ngụy thị bước xuống. 8 năm không gặp, ánh mắt đầu tiên bà nhìn ta không phải đau lòng. Mà là dò xét. Bà nói: “Chiếu Tuyết, muội muội của con sắp vào cung hầu hạ Hoàng hậu, chuyện hòa thân chỉ có thể để con đi.” Ta đặt bàn tính xuống. “Muội muội của ta?” Ngụy thị cau mày. “Minh Châu được nuôi dưỡng bên cạnh ta nhiều năm, đương nhiên là muội muội của con.” Ta bật cười. Nụ cười ấy ngay cả chính ta cũng cảm thấy lạnh lẽo. Hậu viện vang lên tiếng bước chân. Bùi Huyền Sách xách đao bước ra. Sắc mặt Ngụy thị lập tức thay đổi. “Hắn là ai?” Ta giơ tay, chỉ vào nam nhân bên cạnh. “Muộn rồi.” “Phu quân của ta, không phải người dễ chọc vào đâu.” Bùi Huyền Sách nâng mắt, nhìn về phía đoàn người áo gấm kia. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thị vệ ở cuối đội ngũ đột nhiên tung người xuống ngựa, quỳ một gối xuống đất. “Thuộc hạ tham kiến chủ thượng.” 03 Sắc mặt Ngụy thị lập tức trắng bệch. Bà nhìn thị vệ đang quỳ dưới đất, rồi lại nhìn Bùi Huyền Sách. “Chủ thượng?” “Một thợ săn nơi thôn quê mà cũng dám để thị vệ triều đình quỳ xuống?” Quản gia lập tức quát lớn. “Điêu dân to gan, còn không mau bỏ đao xuống!” Bùi Huyền Sách không động đậy. Thanh đao trong tay hắn cũng không buông xuống. Thị vệ kia quỳ dưới đất, đầu càng cúi thấp hơn. “Phu nhân xin thận trọng lời nói.” “Vị này không phải thợ săn.” Ngụy thị còn định mắng. Nhưng quản gia dường như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngậm miệng.
🔥 Phụ Mẫu Ép Ta Thay Gả Đi Hòa Thân? Ta Công Khai Thân Phận Phu Quân, Cả Nhà Sợ Đến Nhũn Chân - Chương 3: Chuong 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Hóa ra đưa ta về quê không phải là cấm túc. Mà là vứt bỏ. Tôn thị thúc giục ta điểm chỉ. Bà t.ử bưng mực son tới. Ta đột nhiên bật cười. “Được.” Tôn thị sững người. Ta cầm khế bán thân lên, chậm rãi trải phẳng. Bà ta tưởng ta đã nhận mệnh. Bà ta đắc ý ngẩng cằm. “Như vậy mới hiểu chuyện.” Ta ấn ngón tay vào mực son. Sau đó bất ngờ túm lấy tay bà ta, mạnh tay ấn xuống tờ giấy. Tôn thị hét lên. Ta chộp lấy ấm trà trên bàn, đập xuống đất. Mảnh sứ vỡ văng tung tóe. Ta nhặt mảnh lớn nhất lên, kề sát vào mặt bà ta. “Trên khế này có dấu tay của bà.” “Ngày mai ta sẽ đến huyện nha, tố cáo bà tự ý bán đích nữ Thẩm gia.” “Bà đoán xem huyện lệnh sẽ phạt ta, hay phạt bà?” Thịt trên mặt Tôn thị run lên. “Ngươi dám!” Ta nhìn chằm chằm bà ta. “Ta ngay cả ch /ết còn dám, bà nói xem ta có dám hay không?” Mấy bà t.ử ngoài cửa không dám bước vào. Tôn thị cuối cùng cũng sợ. Bà ta xé nát khế bán thân. Nhưng ta lại giành về một nửa số giấy vụn, nhét vào trong tay áo. Thứ gọi là chứng cứ, cho dù chỉ còn lại một nửa, vẫn có tác dụng. Sau ngày hôm đó, người trong tổ trạch không còn dám tùy tiện động đến ta. Nhưng ta cũng không có cơm ăn. Ta lên núi đào rau dại. Ra bờ sông giặt y phục. Đến chợ chép sách thuê. Hai bàn tay lạnh đến nứt toác, từ những vết nứt rỉ ra m /áu. Ta không kêu đau. Đau chẳng có tác dụng. Bạc mới có tác dụng. Chữ nghĩa có tác dụng. Đao cũng có tác dụng. Nửa năm sau, ta lại gặp tên ăn mày kia trong một ngôi miếu hoang. Hắn tựa vào tượng Phật, sắc mặt trắng hơn cả giấy. Trước n.g.ự.c có một vết đao, m /áu thấm đẫm y phục. Ta nhận ra đôi mắt của hắn. Chính là đôi mắt của người đã cứu ta bên hồ. Ta đứng ở cửa, không nhúc nhích. Hắn mở mắt, giọng khàn khàn. “Sợ ta?” Ta nói: “Ta sợ ngươi ch /ết ở đây, làm bẩn số d.ư.ợ.c liệu ta vừa hái. Ot/cay, ba/nhmyot, mn đọ.c đ.ã ạ.” Hắn bật cười một tiếng. “Miệng lưỡi cứng cỏi thế này, Thẩm gia đúng là đã nhìn lầm rồi.” Ta bước tới, xé vạt áo hắn ra, giúp hắn cầm m /áu. Hắn không kêu đau. Ta cũng không hỏi vì sao hắn bị truy s /át. Những người như chúng ta, đều có những chuyện không thể hỏi. 3 ngày sau, hắn tỉnh lại. Hắn nói hắn tên là Bùi Huyền Sách. Ta nói ta tên là Thẩm Chiếu Tuyết. Hắn nói: “Nàng cứu ta một lần.” Ta nói: “Ngươi cứu ta trước.” Hắn nói: “Vậy coi như hòa.” Ta lắc đầu. “Không thể hòa.” “Ngươi kéo ta từ dưới hồ lên, cũng kéo ta ra khỏi cái giếng sâu mang tên Thẩm gia.” Bùi Huyền Sách nhìn ta, rất lâu không nói gì. Sau đó hắn ở lại trong thôn. Hắn biết săn thú, biết d.ư.ợ.c liệu, biết xem sổ sách, cũng biết gi /ết người. Có người tới tổ trạch gây chuyện, hắn chỉ đứng trước cửa, cắm phập con d.a.o bổ củi xuống đất, không ai dám bước vào. Tôn thị mắng ta nuôi dã nam nhân. Ta giao nửa tờ khế bà ta từng định bán ta cho huyện nha, đồng thời giao cả sổ sách ghi chép việc bà ta xâm chiếm ruộng đất trong tộc suốt những năm qua. Ngày bà ta bị lôi đi, bà ta vừa khóc vừa cầu xin ta. “Chiếu Tuyết, ta là thẩm thẩm của con mà!” Ta đứng trước cửa. “Lúc bà bán ta, thì không phải.” Bà ta nhũn người dưới đất, bị nha dịch kéo lê đến toàn thân lấm đầy bùn đất. Người trong thôn đều đứng nhìn. Không còn ai gọi ta là khí nữ nữa. Bọn họ bắt đầu gọi ta là Thẩm chưởng quỹ. Bởi vì ta đã mở một tiệm th /uốc. Cũng mở một cửa hàng lương thực. Bùi Huyền Sách áp tải hàng hóa giúp ta. Ta che giấu thương tích giúp hắn. Chúng ta không bái đường. Chỉ có một đêm mưa, hắn đặt một miếng hắc ngọc hoàn chỉnh vào lòng bàn tay ta. Nửa miếng kia vừa vặn ghép lại. Trên miếng ngọc khắc hai chữ. Huyền Sách. Hắn nói: “Trên người ta có phiền phức.” “Gả cho ta, sẽ càng phiền phức hơn.” Ta nhìn hắn. “Đời này thứ ta không sợ nhất chính là phiền phức.” Hắn hỏi: “Nghĩ kỹ rồi?” Ta nói: “Nghĩ kỹ rồi.” Ngày hôm sau, chúng ta bái thiên địa trước ngôi miếu hoang. Không có nến đỏ. Không có tân khách. Chỉ có gió núi, tượng Phật cũ, cùng một bát trà nóng. Hắn cài cho ta một cây trâm gỗ. Ta vá lại cho hắn một chiếc áo bào cũ. Cuộc sống khổ cực, nhưng sạch sẽ. Ta cứ ngỡ những người ở kinh thành kia đã mục nát trong quá khứ. Cho đến cuối thu 8 năm sau. Một đoàn người ngựa áo gấm dừng trước cửa tiệm của ta. Quản gia dẫn đầu cao giọng hô: “Đích nữ Thẩm gia Thẩm Chiếu Tuyết tiếp chỉ, mau chóng hồi kinh!” Ta đứng sau quầy, trong tay vẫn cầm bàn tính. Bùi Huyền Sách đang mài đao ở hậu viện. Tiếng mài đao dừng lại. Ta ngước mắt nhìn về phía cửa. Phía sau quản gia là một cỗ kiệu mềm quen thuộc. Rèm kiệu được vén lên. Ngụy thị bước xuống. 8 năm không gặp, ánh mắt đầu tiên bà nhìn ta không phải đau lòng. Mà là dò xét. Bà nói: “Chiếu Tuyết, muội muội của con sắp vào cung hầu hạ Hoàng hậu, chuyện hòa thân chỉ có thể để con đi.” Ta đặt bàn tính xuống. “Muội muội của ta?” Ngụy thị cau mày. “Minh Châu được nuôi dưỡng bên cạnh ta nhiều năm, đương nhiên là muội muội của con.” Ta bật cười. Nụ cười ấy ngay cả chính ta cũng cảm thấy lạnh lẽo. Hậu viện vang lên tiếng bước chân. Bùi Huyền Sách xách đao bước ra. Sắc mặt Ngụy thị lập tức thay đổi. “Hắn là ai?” Ta giơ tay, chỉ vào nam nhân bên cạnh. “Muộn rồi.” “Phu quân của ta, không phải người dễ chọc vào đâu.” Bùi Huyền Sách nâng mắt, nhìn về phía đoàn người áo gấm kia. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thị vệ ở cuối đội ngũ đột nhiên tung người xuống ngựa, quỳ một gối xuống đất. “Thuộc hạ tham kiến chủ thượng.” 03 Sắc mặt Ngụy thị lập tức trắng bệch. Bà nhìn thị vệ đang quỳ dưới đất, rồi lại nhìn Bùi Huyền Sách. “Chủ thượng?” “Một thợ săn nơi thôn quê mà cũng dám để thị vệ triều đình quỳ xuống?” Quản gia lập tức quát lớn. “Điêu dân to gan, còn không mau bỏ đao xuống!” Bùi Huyền Sách không động đậy. Thanh đao trong tay hắn cũng không buông xuống. Thị vệ kia quỳ dưới đất, đầu càng cúi thấp hơn. “Phu nhân xin thận trọng lời nói.” “Vị này không phải thợ săn.” Ngụy thị còn định mắng. Nhưng quản gia dường như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngậm miệng. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/phu-mau-ep-ta-thay-ga-di-hoa-than-ta-cong-khai-than-phan-phu-quan-ca-nha-so-den-nhun-chan/doc/3 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!