Thiên kim giả đẩy ta xuống hồ, Thái t.ử và tiểu tướng quân đứng ngay bên hồ nhìn ta vùng vẫy.
“Đừng cứu nàng, cứu lên rồi sẽ phải cưới nàng, để nàng bám lấy chúng ta thì phiền phức lắm.”
Bọn họ cứ thế đứng nhìn suốt nửa canh giờ, mãi đến khi ta được một tên ăn mày đi ngang qua kéo lên bờ.
Phụ mẫu vội vàng chạy tới, lại trước mặt mọi người tát ta một cái: “Thứ không biết liêm sỉ!”
Ngay đêm đó, ta bị một chiếc xe ngựa rách nát đưa về quê cũ.
8 năm sau, khi bọn họ lại tới đón ta, là muốn ta thay thiên kim giả đi hòa thân.
Ta ngẩng đầu, chỉ vào nam nhân bên cạnh:
“Muộn rồi, phu quân của ta, không phải người dễ chọc vào đâu.”
01
Thẩm Minh Châu đẩy ta xuống hồ khi trên tay vẫn còn đeo chiếc vòng vàng ròng mẫu thân vừa tặng nàng ta đêm qua.
Chiếc vòng ấy cứa qua cổ tay ta, để lại một vết rách rớm m /áu.
Ta ngã xuống nước, điều đầu tiên nghe thấy lại là tiếng nàng ta hét lên.
“Đích tỷ, sao tỷ lại tự mình nhảy xuống hồ!”
Nước hồ tràn vào miệng mũi ta.
Ta vùng vẫy ngoi lên mặt nước, nhìn thấy bên bờ có ba người đang đứng.
Thái t.ử Tiêu Thừa Dục.
Tiểu tướng quân Tạ Lâm Xuyên.
Còn có Thẩm Minh Châu đang ôm khăn tay khóc đến lê hoa đái vũ.
Ta không thể cất tiếng, chỉ có thể vươn tay về phía bọn họ.
Tiêu Thừa Dục cau mày, liếc nhìn ta một cái, như thể đang nhìn một bộ y phục đã bị vấy bẩn.
Tạ Lâm Xuyên đặt tay lên thanh đao bên hông, chân khẽ động một bước.
Thẩm Minh Châu lập tức khóc lóc kéo lấy tay áo hắn.
“Tạ ca ca, đừng xuống đó, y phục của tỷ ấy đều ướt hết rồi, nếu huynh chạm vào tỷ ấy, người khác sẽ nói thế nào?”
Tiêu Thừa Dục cười lạnh.
“Đừng cứu nàng, cứu lên rồi sẽ phải cưới nàng, để nàng bám lấy chúng ta thì phiền phức lắm.”
Tạ Lâm Xuyên dừng lại.
Khi ấy ta mới 14 tuổi.
Vừa được đón về kinh thành 3 tháng.
Ta từng cho rằng phụ mẫu sẽ thương yêu ta.
Ta từng cho rằng Thái t.ử sẽ nể tình hôn ước giữa hai nhà, ít nhất cũng sai người kéo ta lên.
Ta cũng từng cho rằng Tạ Lâm Xuyên tập võ từ nhỏ, bốn chữ thấy ch /ết không cứu sẽ không bao giờ ứng lên người hắn.
Nhưng bọn họ cứ đứng trên bờ.
Nhìn ta chìm xuống.
Rồi lại nổi lên.
Lại chìm xuống lần nữa.
Thẩm Minh Châu khóc mệt rồi, liền tựa vào bên cạnh Tiêu Thừa Dục.
Thỉnh thoảng nàng ta lại liếc xuống hồ một cái, trong mắt tràn đầy đắc ý.
Những ngọn cung đăng bên hồ lần lượt được thắp sáng.
Gió thổi qua mặt nước, tay chân ta dần dần không còn sức lực.
Ta nghe thấy một cung nữ nhỏ giọng nói: “Còn không cứu nữa, thật sự sẽ ch /ết đấy.”
Tiêu Thừa Dục thản nhiên nói: “Ch /ết rồi cũng tốt, đỡ khiến Thẩm gia khó xử.”
Tạ Lâm Xuyên không nói gì.
Hắn chỉ dời ánh mắt đi.
Nửa canh giờ sau, ta đã không còn biết mình có còn sống hay không.
Có người nhảy xuống nước.
Không phải Thái t.ử.
Không phải tiểu tướng quân.
Mà là một tên ăn mày toàn thân khoác y phục rách rưới.
Trên người hắn có mùi m /áu tanh, cánh tay lạnh ngắt, nhưng lại siết c.h.ặ.t lấy eo ta, kéo ta lên bờ.
Ta nằm sấp trên mặt đất nôn nước, cổ họng đau rát như bị đao cứa.
Thẩm Minh Châu hét lên rồi lùi về phía sau.
“Thứ bẩn thỉu ở đâu tới vậy, đừng chạm vào đích tỷ của ta!”
Tên ăn mày không để ý đến nàng ta.
Hắn ném một chiếc ngoại bào rách lên người ta, che đi váy áo đã ướt đẫm của ta.
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy mặt hắn đầy bùn đất, chỉ có một đôi mắt đen đến mức khiến người ta kinh sợ.
Tiêu Thừa Dục chán ghét nhìn hắn.
“Lôi xuống.”
Cung nhân tiến lên.
Tên ăn mày lại đột nhiên bật cười một tiếng.
Tiếng cười ấy rất trầm.
Tựa như tiếng sắt thép vang lên trong vỏ đao.
Hắn nhìn ta một cái.
“Muốn sống thì hãy nhớ lấy ngày hôm nay.”
Ta còn chưa hiểu lời ấy có ý gì, phụ mẫu đã chạy tới.
Phụ thân Thẩm Hoài Viễn mặc triều phục, sắc mặt xanh mét.
Mẫu thân Ngụy thị được nha hoàn dìu đỡ, vành mắt đỏ hoe.
Ta cứ ngỡ bọn họ sẽ ôm lấy ta.
Cho dù chỉ hỏi một câu có đau hay không.
Nhưng Ngụy thị lao tới, giơ tay tát ta một cái.
Mặt ta lệch sang một bên.
Bên tai vang lên một trận ù ù.
Bà vừa khóc vừa mắng ta.
“Thứ không biết liêm sỉ!”
Ta sững sờ.
Thẩm Minh Châu nhào vào lòng bà.
“Mẫu thân, đích tỷ nói tỷ ấy không muốn gả cho Thái t.ử, nhất quyết nhảy xuống hồ ép Thái t.ử điện hạ mềm lòng, con không ngăn được tỷ ấy.”
Ta há miệng muốn biện giải.
Nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng hơi đứt quãng.
Phụ thân cúi đầu nhìn ta.
Trong mắt ông không có chút đau lòng nào, chỉ có chán ghét.
“Thẩm Chiếu Tuyết, con gây ra chuyện như vậy ngay tại cung yến, là muốn hủy hoại Thẩm gia sao?”
Ta dùng hết sức lắc đầu.
Ngụy thị chỉ vào chiếc ngoại bào rách trên người ta, giọng càng thêm the thé.
“Con còn để một tên ăn mày chạm vào thân thể!”
“Thể diện của Thẩm gia đều bị con làm mất sạch rồi!”
Những người xung quanh đều nhìn ta.
Cung nữ cúi đầu.
Thái giám lén cười.
Thái t.ử không chút biểu cảm.
Những ngón tay của Tạ Lâm Xuyên siết c.h.ặ.t rồi lại buông ra.
Thẩm Minh Châu trốn trong lòng mẫu thân, để lộ nửa khuôn mặt, im lặng mỉm cười với ta.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta cũng hiểu.
Huyết mạch chẳng đáng giá.
Chân tướng cũng chẳng đáng giá.
Thứ bọn họ cần chỉ là một nữ nhi Thẩm gia trong sạch, thể diện.
Người đó có thể là Thẩm Minh Châu.
Nhưng không thể là ta.
Phụ thân quỳ xuống ngay tại chỗ, thỉnh tội với Thái t.ử.
🔥 Phụ Mẫu Ép Ta Thay Gả Đi Hòa Thân? Ta Công Khai Thân Phận Phu Quân, Cả Nhà Sợ Đến Nhũn Chân - Chương 1: Chuong 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Thiên kim giả đẩy ta xuống hồ, Thái t.ử và tiểu tướng quân đứng ngay bên hồ nhìn ta vùng vẫy. “Đừng cứu nàng, cứu lên rồi sẽ phải cưới nàng, để nàng bám lấy chúng ta thì phiền phức lắm.” Bọn họ cứ thế đứng nhìn suốt nửa canh giờ, mãi đến khi ta được một tên ăn mày đi ngang qua kéo lên bờ. Phụ mẫu vội vàng chạy tới, lại trước mặt mọi người tát ta một cái: “Thứ không biết liêm sỉ!” Ngay đêm đó, ta bị một chiếc xe ngựa rách nát đưa về quê cũ. 8 năm sau, khi bọn họ lại tới đón ta, là muốn ta thay thiên kim giả đi hòa thân. Ta ngẩng đầu, chỉ vào nam nhân bên cạnh: “Muộn rồi, phu quân của ta, không phải người dễ chọc vào đâu.” 01 Thẩm Minh Châu đẩy ta xuống hồ khi trên tay vẫn còn đeo chiếc vòng vàng ròng mẫu thân vừa tặng nàng ta đêm qua. Chiếc vòng ấy cứa qua cổ tay ta, để lại một vết rách rớm m /áu. Ta ngã xuống nước, điều đầu tiên nghe thấy lại là tiếng nàng ta hét lên. “Đích tỷ, sao tỷ lại tự mình nhảy xuống hồ!” Nước hồ tràn vào miệng mũi ta. Ta vùng vẫy ngoi lên mặt nước, nhìn thấy bên bờ có ba người đang đứng. Thái t.ử Tiêu Thừa Dục. Tiểu tướng quân Tạ Lâm Xuyên. Còn có Thẩm Minh Châu đang ôm khăn tay khóc đến lê hoa đái vũ. Ta không thể cất tiếng, chỉ có thể vươn tay về phía bọn họ. Tiêu Thừa Dục cau mày, liếc nhìn ta một cái, như thể đang nhìn một bộ y phục đã bị vấy bẩn. Tạ Lâm Xuyên đặt tay lên thanh đao bên hông, chân khẽ động một bước. Thẩm Minh Châu lập tức khóc lóc kéo lấy tay áo hắn. “Tạ ca ca, đừng xuống đó, y phục của tỷ ấy đều ướt hết rồi, nếu huynh chạm vào tỷ ấy, người khác sẽ nói thế nào?” Tiêu Thừa Dục cười lạnh. “Đừng cứu nàng, cứu lên rồi sẽ phải cưới nàng, để nàng bám lấy chúng ta thì phiền phức lắm.” Tạ Lâm Xuyên dừng lại. Khi ấy ta mới 14 tuổi. Vừa được đón về kinh thành 3 tháng. Ta từng cho rằng phụ mẫu sẽ thương yêu ta. Ta từng cho rằng Thái t.ử sẽ nể tình hôn ước giữa hai nhà, ít nhất cũng sai người kéo ta lên. Ta cũng từng cho rằng Tạ Lâm Xuyên tập võ từ nhỏ, bốn chữ thấy ch /ết không cứu sẽ không bao giờ ứng lên người hắn. Nhưng bọn họ cứ đứng trên bờ. Nhìn ta chìm xuống. Rồi lại nổi lên. Lại chìm xuống lần nữa. Thẩm Minh Châu khóc mệt rồi, liền tựa vào bên cạnh Tiêu Thừa Dục. Thỉnh thoảng nàng ta lại liếc xuống hồ một cái, trong mắt tràn đầy đắc ý. Những ngọn cung đăng bên hồ lần lượt được thắp sáng. Gió thổi qua mặt nước, tay chân ta dần dần không còn sức lực. Ta nghe thấy một cung nữ nhỏ giọng nói: “Còn không cứu nữa, thật sự sẽ ch /ết đấy.” Tiêu Thừa Dục thản nhiên nói: “Ch /ết rồi cũng tốt, đỡ khiến Thẩm gia khó xử.” Tạ Lâm Xuyên không nói gì. Hắn chỉ dời ánh mắt đi. Nửa canh giờ sau, ta đã không còn biết mình có còn sống hay không. Có người nhảy xuống nước. Không phải Thái t.ử. Không phải tiểu tướng quân. Mà là một tên ăn mày toàn thân khoác y phục rách rưới. Trên người hắn có mùi m /áu tanh, cánh tay lạnh ngắt, nhưng lại siết c.h.ặ.t lấy eo ta, kéo ta lên bờ. Ta nằm sấp trên mặt đất nôn nước, cổ họng đau rát như bị đao cứa. Thẩm Minh Châu hét lên rồi lùi về phía sau. “Thứ bẩn thỉu ở đâu tới vậy, đừng chạm vào đích tỷ của ta!” Tên ăn mày không để ý đến nàng ta. Hắn ném một chiếc ngoại bào rách lên người ta, che đi váy áo đã ướt đẫm của ta. Ta ngẩng đầu, nhìn thấy mặt hắn đầy bùn đất, chỉ có một đôi mắt đen đến mức khiến người ta kinh sợ. Tiêu Thừa Dục chán ghét nhìn hắn. “Lôi xuống.” Cung nhân tiến lên. Tên ăn mày lại đột nhiên bật cười một tiếng. Tiếng cười ấy rất trầm. Tựa như tiếng sắt thép vang lên trong vỏ đao. Hắn nhìn ta một cái. “Muốn sống thì hãy nhớ lấy ngày hôm nay.” Ta còn chưa hiểu lời ấy có ý gì, phụ mẫu đã chạy tới. Phụ thân Thẩm Hoài Viễn mặc triều phục, sắc mặt xanh mét. Mẫu thân Ngụy thị được nha hoàn dìu đỡ, vành mắt đỏ hoe. Ta cứ ngỡ bọn họ sẽ ôm lấy ta. Cho dù chỉ hỏi một câu có đau hay không. Nhưng Ngụy thị lao tới, giơ tay tát ta một cái. Mặt ta lệch sang một bên. Bên tai vang lên một trận ù ù. Bà vừa khóc vừa mắng ta. “Thứ không biết liêm sỉ!” Ta sững sờ. Thẩm Minh Châu nhào vào lòng bà. “Mẫu thân, đích tỷ nói tỷ ấy không muốn gả cho Thái t.ử, nhất quyết nhảy xuống hồ ép Thái t.ử điện hạ mềm lòng, con không ngăn được tỷ ấy.” Ta há miệng muốn biện giải. Nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng hơi đứt quãng. Phụ thân cúi đầu nhìn ta. Trong mắt ông không có chút đau lòng nào, chỉ có chán ghét. “Thẩm Chiếu Tuyết, con gây ra chuyện như vậy ngay tại cung yến, là muốn hủy hoại Thẩm gia sao?” Ta dùng hết sức lắc đầu. Ngụy thị chỉ vào chiếc ngoại bào rách trên người ta, giọng càng thêm the thé. “Con còn để một tên ăn mày chạm vào thân thể!” “Thể diện của Thẩm gia đều bị con làm mất sạch rồi!” Những người xung quanh đều nhìn ta. Cung nữ cúi đầu. Thái giám lén cười. Thái t.ử không chút biểu cảm. Những ngón tay của Tạ Lâm Xuyên siết c.h.ặ.t rồi lại buông ra. Thẩm Minh Châu trốn trong lòng mẫu thân, để lộ nửa khuôn mặt, im lặng mỉm cười với ta. Khoảnh khắc ấy, cuối cùng ta cũng hiểu. Huyết mạch chẳng đáng giá. Chân tướng cũng chẳng đáng giá. Thứ bọn họ cần chỉ là một nữ nhi Thẩm gia trong sạch, thể diện. Người đó có thể là Thẩm Minh Châu. Nhưng không thể là ta. Phụ thân quỳ xuống ngay tại chỗ, thỉnh tội với Thái t.ử.
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/phu-mau-ep-ta-thay-ga-di-hoa-than-ta-cong-khai-than-phan-phu-quan-ca-nha-so-den-nhun-chan/doc/1
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay