Chương 2: Chương 2

Trong mắt cô ta phủ một tầng nước mỏng. Nhưng khóe môi lại hơi cong lên. Tôi không nói gì. Chỉ lấy máy tính bảng ra rồi đăng nhập email. Ba ngày trước, người phụ trách dự án phục chế di sản văn hóa phi vật thể ở Nam Thành đã gửi cho tôi email cuối cùng. Chiếc điện thoại bị vỡ vẫn miễn cưỡng nhận được tin nhắn. Tôi tháo SIM, lắp lại vào máy. Sau đó gõ một dòng trả lời. 【Thầy Vương, suất đó vẫn còn chứ? Tôi có thể đi.】 Bên kia nhanh chóng hồi âm. 【Vẫn còn. Ba ngày nữa xuất phát, cô chuẩn bị kịp không?】 Trong phòng dành cho khách, giọng Phó Thời Lễ khe khẽ truyền ra. Anh đang dỗ Hứa Ninh. “Đừng sợ, anh ở ngoài này.” Tôi cúi đầu, gõ một chữ. 【Kịp.】 Năm năm tôi còn chờ được. Muốn rời khỏi anh, chỉ cần ba ngày. 2 Sáng hôm sau, Phó Thời Lễ đứng trước cửa phòng thay đồ. Trong tay anh cầm một chiếc cà vạt. “Lại đây.” Tôi đang thu dọn giấy tờ, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên. “Làm gì?” “Thắt cà vạt.” Trước đây, chuyện này chưa bao giờ cần anh phải mở miệng. Tôi luôn tự giác bước tới, giúp anh thắt cà vạt. Anh hết chê cái này đến chê cái kia, nhưng lại chưa từng tự tay làm. Tôi khép túi đựng hồ sơ lại. “Anh tự thắt đi.” Sắc mặt Phó Thời Lễ lập tức sa sầm. Anh vẫn cầm chiếc cà vạt trong tay, đứng trước cửa phòng thay đồ nhìn tôi. “Em nói gì?” Tôi kéo khóa túi hồ sơ, bình thản lặp lại: “Em bảo anh tự thắt đi.” Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi vài giây. Có lẽ trong năm năm qua, tôi chưa từng từ chối anh chuyện nhỏ nhặt như vậy. Trước đây, mỗi sáng anh đi làm, tôi đều tự giác chọn cà vạt phù hợp với áo sơ mi, đứng trước mặt anh chỉnh từng nếp gấp. Có hôm anh vừa xem điện thoại vừa mất kiên nhẫn nói: “Lệch rồi.” Tôi lại tháo ra thắt lại. Có hôm anh chê màu không hợp. Tôi lập tức đổi chiếc khác. Lâu dần, chuyện ấy giống như một phần nghĩa vụ của tôi. Đến mức hôm nay tôi chỉ nói một câu “anh tự thắt đi”, anh đã cảm thấy không thể chấp nhận. Phó Thời Lễ ném cà vạt lên giường. “Kiều Nam Chi, em định giận dỗi đến bao giờ?” Tôi ngẩng đầu. “Em không giận.” “Không giận?” Anh cười lạnh. “Tối qua vì một cái tên ghi chú mà làm mặt lạnh. Sáng nay ngay cả cà vạt cũng không chịu thắt. Em gọi thế là không giận?” Tôi không biết phải giải thích thế nào. Bởi vì đến lúc này anh vẫn cho rằng vấn đề chỉ nằm ở hai chữ 【Phiền phức】. Nhưng thật ra không phải. Hai chữ ấy chỉ giống như một chiếc kim đâm thủng lớp màng cuối cùng. Để tôi nhìn thấy rõ những thứ mà suốt năm năm qua mình vẫn cố tình phớt lờ. Tôi khép túi hồ sơ lại. “Anh nghĩ thế nào cũng được.” Phó Thời Lễ cau mày. Đúng lúc đó, cửa phòng dành cho khách mở ra. Hứa Ninh vịn tường bước ra ngoài. Chân cô ta vẫn quấn băng, mái tóc dài xõa xuống vai, sắc mặt hơi nhợt nhạt. “Anh Thời Lễ, chị Nam Chi, hai người cãi nhau sao?” Không ai trả lời. Ánh mắt cô ta rơi xuống chiếc cà vạt trên giường. Cô ta lập tức hiểu ra. “Anh Thời Lễ không biết thắt cà vạt à?” Phó Thời Lễ lạnh nhạt đáp: “Biết.” “Chỉ là có người đang giận dỗi.” Hứa Ninh nhìn tôi, vẻ mặt áy náy. “Chị Nam Chi, có phải vì tối qua em ở lại đây nên chị không vui không?” “Tối qua em đau quá, anh Thời Lễ mới đưa em về. Chị đừng hiểu lầm.” Tôi cúi đầu kiểm tra giấy tờ. “Không liên quan đến cô.” Hứa Ninh còn muốn nói gì đó. Phó Thời Lễ đã mất kiên nhẫn. “Được rồi, không cần giải thích với cô ấy.” Anh cầm cà vạt lên, tự mình thắt. Có lẽ vì lâu rồi không làm nên động tác hơi vụng về. Hứa Ninh nhìn một lúc rồi bật cười. “Lệch rồi.” Cô ta khập khiễng bước tới. “Để em giúp anh.” Phó Thời Lễ không từ chối. Hứa Ninh đứng trước mặt anh, kiễng chân chỉnh lại nút cà vạt. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Phó Thời Lễ còn theo bản năng đưa tay đỡ khuỷu tay cô ta. “Cẩn thận chân.” Hứa Ninh cong mắt. “Biết rồi.” Tôi nhìn cảnh ấy vài giây rồi cúi xuống. Thật ra cũng không đau như tôi tưởng. Có lẽ con người ta đau quá nhiều lần thì đến một lúc nào đó cũng sẽ tê dại. Tôi xách túi hồ sơ lên. Phó Thời Lễ nhìn sang. “Em đi đâu?” “Có chút việc.” “Hôm nay không phải đi đăng ký kết hôn sao?” Tôi khựng lại. Anh nhìn đồng hồ. “Chín giờ rưỡi có lịch hẹn. Anh xử lý xong chuyện ở công ty sẽ đến thẳng Cục Dân chính.” Tôi nhìn anh. “Anh còn nhớ à?” Anh lập tức cau mày. “Chuyện quan trọng như vậy, anh có thể quên sao?” Tôi bỗng muốn cười. Anh nhớ hôm nay phải đăng ký kết hôn. Nhưng lại không biết lịch hẹn ấy đã bị tôi hủy từ tối qua. Tôi không nói gì thêm. Chỉ đáp: “Ừ.” Sau đó quay người rời khỏi nhà. • • Tôi không đến Cục Dân chính. Mà đến ngân hàng trước. Thẻ ngân hàng chung của tôi và Phó Thời Lễ vẫn còn một khoản tiền. Phần lớn là tiền hai chúng tôi dành để chuẩn bị cho cuộc sống sau khi kết hôn. Tôi kiểm tra từng khoản, tách phần thuộc về mình ra rồi chuyển phần còn lại sang tài khoản của anh. Sau đó là công ty bảo hiểm. Rồi phòng công chứng. Cuối cùng, tôi tới căn hộ mà chúng tôi vốn định dùng làm nhà cưới. Căn nhà này được mua ba năm trước. Khi ấy Phó Thời Lễ vừa bắt đầu mở rộng công ty, dòng tiền căng thẳng. Tiền đặt cọc ban đầu là khoản tiết kiệm tôi tích góp suốt nhiều năm làm phục chế. Anh từng ôm tôi từ phía sau, chống cằm lên vai tôi.
🔥 Phiền Phức Của Anh - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Trong mắt cô ta phủ một tầng nước mỏng. Nhưng khóe môi lại hơi cong lên. Tôi không nói gì. Chỉ lấy máy tính bảng ra rồi đăng nhập email. Ba ngày trước, người phụ trách dự án phục chế di sản văn hóa phi vật thể ở Nam Thành đã gửi cho tôi email cuối cùng. Chiếc điện thoại bị vỡ vẫn miễn cưỡng nhận được tin nhắn. Tôi tháo SIM, lắp lại vào máy. Sau đó gõ một dòng trả lời. 【Thầy Vương, suất đó vẫn còn chứ? Tôi có thể đi.】 Bên kia nhanh chóng hồi âm. 【Vẫn còn. Ba ngày nữa xuất phát, cô chuẩn bị kịp không?】 Trong phòng dành cho khách, giọng Phó Thời Lễ khe khẽ truyền ra. Anh đang dỗ Hứa Ninh. “Đừng sợ, anh ở ngoài này.” Tôi cúi đầu, gõ một chữ. 【Kịp.】 Năm năm tôi còn chờ được. Muốn rời khỏi anh, chỉ cần ba ngày. 2 Sáng hôm sau, Phó Thời Lễ đứng trước cửa phòng thay đồ. Trong tay anh cầm một chiếc cà vạt. “Lại đây.” Tôi đang thu dọn giấy tờ, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên. “Làm gì?” “Thắt cà vạt.” Trước đây, chuyện này chưa bao giờ cần anh phải mở miệng. Tôi luôn tự giác bước tới, giúp anh thắt cà vạt. Anh hết chê cái này đến chê cái kia, nhưng lại chưa từng tự tay làm. Tôi khép túi đựng hồ sơ lại. “Anh tự thắt đi.” Sắc mặt Phó Thời Lễ lập tức sa sầm. Anh vẫn cầm chiếc cà vạt trong tay, đứng trước cửa phòng thay đồ nhìn tôi. “Em nói gì?” Tôi kéo khóa túi hồ sơ, bình thản lặp lại: “Em bảo anh tự thắt đi.” Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi vài giây. Có lẽ trong năm năm qua, tôi chưa từng từ chối anh chuyện nhỏ nhặt như vậy. Trước đây, mỗi sáng anh đi làm, tôi đều tự giác chọn cà vạt phù hợp với áo sơ mi, đứng trước mặt anh chỉnh từng nếp gấp. Có hôm anh vừa xem điện thoại vừa mất kiên nhẫn nói: “Lệch rồi.” Tôi lại tháo ra thắt lại. Có hôm anh chê màu không hợp. Tôi lập tức đổi chiếc khác. Lâu dần, chuyện ấy giống như một phần nghĩa vụ của tôi. Đến mức hôm nay tôi chỉ nói một câu “anh tự thắt đi”, anh đã cảm thấy không thể chấp nhận. Phó Thời Lễ ném cà vạt lên giường. “Kiều Nam Chi, em định giận dỗi đến bao giờ?” Tôi ngẩng đầu. “Em không giận.” “Không giận?” Anh cười lạnh. “Tối qua vì một cái tên ghi chú mà làm mặt lạnh. Sáng nay ngay cả cà vạt cũng không chịu thắt. Em gọi thế là không giận?” Tôi không biết phải giải thích thế nào. Bởi vì đến lúc này anh vẫn cho rằng vấn đề chỉ nằm ở hai chữ 【Phiền phức】. Nhưng thật ra không phải. Hai chữ ấy chỉ giống như một chiếc kim đâm thủng lớp màng cuối cùng. Để tôi nhìn thấy rõ những thứ mà suốt năm năm qua mình vẫn cố tình phớt lờ. Tôi khép túi hồ sơ lại. “Anh nghĩ thế nào cũng được.” Phó Thời Lễ cau mày. Đúng lúc đó, cửa phòng dành cho khách mở ra. Hứa Ninh vịn tường bước ra ngoài. Chân cô ta vẫn quấn băng, mái tóc dài xõa xuống vai, sắc mặt hơi nhợt nhạt. “Anh Thời Lễ, chị Nam Chi, hai người cãi nhau sao?” Không ai trả lời. Ánh mắt cô ta rơi xuống chiếc cà vạt trên giường. Cô ta lập tức hiểu ra. “Anh Thời Lễ không biết thắt cà vạt à?” Phó Thời Lễ lạnh nhạt đáp: “Biết.” “Chỉ là có người đang giận dỗi.” Hứa Ninh nhìn tôi, vẻ mặt áy náy. “Chị Nam Chi, có phải vì tối qua em ở lại đây nên chị không vui không?” “Tối qua em đau quá, anh Thời Lễ mới đưa em về. Chị đừng hiểu lầm.” Tôi cúi đầu kiểm tra giấy tờ. “Không liên quan đến cô.” Hứa Ninh còn muốn nói gì đó. Phó Thời Lễ đã mất kiên nhẫn. “Được rồi, không cần giải thích với cô ấy.” Anh cầm cà vạt lên, tự mình thắt. Có lẽ vì lâu rồi không làm nên động tác hơi vụng về. Hứa Ninh nhìn một lúc rồi bật cười. “Lệch rồi.” Cô ta khập khiễng bước tới. “Để em giúp anh.” Phó Thời Lễ không từ chối. Hứa Ninh đứng trước mặt anh, kiễng chân chỉnh lại nút cà vạt. Khoảng cách giữa hai người rất gần. Phó Thời Lễ còn theo bản năng đưa tay đỡ khuỷu tay cô ta. “Cẩn thận chân.” Hứa Ninh cong mắt. “Biết rồi.” Tôi nhìn cảnh ấy vài giây rồi cúi xuống. Thật ra cũng không đau như tôi tưởng. Có lẽ con người ta đau quá nhiều lần thì đến một lúc nào đó cũng sẽ tê dại. Tôi xách túi hồ sơ lên. Phó Thời Lễ nhìn sang. “Em đi đâu?” “Có chút việc.” “Hôm nay không phải đi đăng ký kết hôn sao?” Tôi khựng lại. Anh nhìn đồng hồ. “Chín giờ rưỡi có lịch hẹn. Anh xử lý xong chuyện ở công ty sẽ đến thẳng Cục Dân chính.” Tôi nhìn anh. “Anh còn nhớ à?” Anh lập tức cau mày. “Chuyện quan trọng như vậy, anh có thể quên sao?” Tôi bỗng muốn cười. Anh nhớ hôm nay phải đăng ký kết hôn. Nhưng lại không biết lịch hẹn ấy đã bị tôi hủy từ tối qua. Tôi không nói gì thêm. Chỉ đáp: “Ừ.” Sau đó quay người rời khỏi nhà. • • Tôi không đến Cục Dân chính. Mà đến ngân hàng trước. Thẻ ngân hàng chung của tôi và Phó Thời Lễ vẫn còn một khoản tiền. Phần lớn là tiền hai chúng tôi dành để chuẩn bị cho cuộc sống sau khi kết hôn. Tôi kiểm tra từng khoản, tách phần thuộc về mình ra rồi chuyển phần còn lại sang tài khoản của anh. Sau đó là công ty bảo hiểm. Rồi phòng công chứng. Cuối cùng, tôi tới căn hộ mà chúng tôi vốn định dùng làm nhà cưới. Căn nhà này được mua ba năm trước. Khi ấy Phó Thời Lễ vừa bắt đầu mở rộng công ty, dòng tiền căng thẳng. Tiền đặt cọc ban đầu là khoản tiết kiệm tôi tích góp suốt nhiều năm làm phục chế. Anh từng ôm tôi từ phía sau, chống cằm lên vai tôi. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/phien-phuc-cua-anh/doc/2 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!