Chương 1: Chương 1

“Anh tố cáo ca phẫu thuật của em xảy ra sự cố, chỉ là để giúp Linh Vi giữ được suất ở lại bệnh viện thôi. Em phối hợp chịu đình chỉ ba ngày là được. Chờ chuyện này qua đi, anh sẽ đích thân đến đón em. Hôn lễ vẫn tổ chức như kế hoạch.” Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu. “Được.” Anh ta không biết rằng, cái gật đầu ấy không có nghĩa là tôi đồng ý chờ anh đến đón. Mà là tôi đã quyết định buông bỏ tất cả. Đến ngày tổ chức hôn lễ, anh ta mặc bộ vest được đặt may riêng, đứng ở cuối t.h.ả.m đỏ chờ cô dâu. Ba trăm ghế bên dưới chật kín khách mời. Hoa tươi đã được bày biện khắp lễ đường. Nhạc cưới cũng đã vang lên. Mọi thứ đều sẵn sàng. Chỉ duy nhất cô dâu là không xuất hiện. Anh ta gọi cho tôi hết cuộc này đến cuộc khác. Mười cuộc. Hai mươi cuộc. Ba mươi cuộc… Cho đến cuộc gọi thứ năm mươi hai. Đầu dây bên kia vẫn chỉ vang lên âm báo bận lạnh lẽo. Mà lúc ấy, tôi đã rời khỏi nơi này. Cũng từ ngày đó, người bác sĩ từng cam tâm giấu đi một thân y thuật tuyệt thế vì anh ta, đã không còn muốn quay đầu nữa. — Chương 1 Khi bài đăng trên vòng bạn bè hiện lên, tôi đang ngồi trong văn phòng sắp xếp lịch trực cho tuần sau. Điện thoại rung lên một tiếng. Là bài đăng mới của Đào Linh Vi. Cô ta đăng ảnh chụp màn hình danh sách ứng viên cho danh hiệu “Bác sĩ trẻ xuất sắc của năm”, bên dưới chỉ kèm một dòng: “Háo hức chờ đến lễ trao giải quá. Có thể cùng bác sĩ Cố lọt vào danh sách đề cử, thật sự là vinh dự của tôi.” Tôi nhìn chằm chằm màn hình rất lâu. Bởi trong danh sách ứng viên kia, căn bản không hề có tên cô ta. Bài đăng này rốt cuộc có ý gì, tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Lễ trao giải được tổ chức vào chiều thứ Sáu. Hội trường học thuật của bệnh viện hôm ấy được trang hoàng vô cùng long trọng. Hai dải băng rôn lớn được treo ngay ngắn, bên dưới xếp đủ hai mươi hàng ghế. Ba hàng đầu tiên đều là trưởng các khoa cùng ban lãnh đạo bệnh viện. Khi người dẫn chương trình đọc đến tên tôi, cả hội trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay. “Xin chúc mừng bác sĩ trẻ xuất sắc của năm, khoa Ngoại tim mạch, bác sĩ Cố Niệm Khê!” Tôi đứng dậy, vừa bước được một bước thì cánh cửa bên hông hội trường đột nhiên bị đẩy ra. Hai người đàn ông mặc vest xám đi thẳng về phía sân khấu. Một người trong số đó lấy giấy tờ công tác ra, giơ lên trước mặt người dẫn chương trình. “Bác sĩ Cố Niệm Khê, chúng tôi là người của tổ điều tra sự cố y khoa thuộc Ủy ban Y tế thành phố. Hiện có một đơn khiếu nại liên quan đến ca phẫu thuật do cô phụ trách, yêu cầu cô lập tức phối hợp điều tra.” Trong nháy mắt, cả hội trường im phăng phắc. Tôi đứng giữa lối đi. Sắc mặt những vị trưởng khoa ngồi ở hàng ghế đầu, người sau còn khó coi hơn người trước. Không một ai đứng lên ngăn cản. Cũng chẳng có ai lên tiếng nói giúp tôi lấy một câu. Lúc bị đưa ra ngoài, tôi vẫn nghe thấy những tiếng bàn tán khe khẽ vọng lại từ phía sau. “Không phải chứ? Đang nhận giải mà bị đưa đi ngay tại chỗ luôn sao?” “Khiếu nại phẫu thuật à? Nhưng chẳng phải ca đó của cô ấy rất thành công sao?” Cánh cửa hội trường khép lại sau lưng tôi. Tiếng vỗ tay biến mất. Ánh sáng rực rỡ bên trong cũng bị ngăn lại hoàn toàn. Ngoài hành lang dài hun hút, chỉ còn tiếng giày da nện xuống nền gạch, từng tiếng từng tiếng vang vọng lạnh lẽo. Chương 2 Buổi làm việc điều tra được sắp xếp tại một phòng họp nhỏ trên tầng năm của tòa nhà hành chính. Ánh đèn huỳnh quang trắng đến chói mắt. Trên bàn đặt sẵn một xấp tài liệu đã được in ra. Điều tra viên ngồi đối diện mở trang đầu tiên, đẩy đến trước mặt tôi. “Ba tuần trước, cô là bác sĩ mổ chính trong ca phẫu thuật sửa van hai lá. Sau phẫu thuật, bệnh nhân xuất hiện biến chứng nghiêm trọng, người nhà hiện đã gửi đơn khiếu nại chính thức.” Tôi chỉ liếc qua tài liệu một lượt. “Đánh giá hồi phục sau phẫu thuật của ca đó là mức tốt. Bệnh nhân cũng đã xuất viện từ một tuần trước.” Điều tra viên không trả lời, chỉ lật sang trang tiếp theo. “Bên khiếu nại cho rằng trong quá trình phẫu thuật, bệnh nhân bị mất một lượng máu lớn nhưng cô không báo cáo kịp thời.” “Lượng máu mất trong ca mổ là 400 ml, hoàn toàn nằm trong phạm vi bình thường. Hồ sơ phẫu thuật và hồ sơ gây mê đều có lưu trữ đầy đủ.” Điều tra viên khép tập tài liệu lại, ngẩng đầu nhìn tôi.
🔥 Ngày Tôi Không Đến - Chương 1: Chương 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! “Anh tố cáo ca phẫu thuật của em xảy ra sự cố, chỉ là để giúp Linh Vi giữ được suất ở lại bệnh viện thôi. Em phối hợp chịu đình chỉ ba ngày là được. Chờ chuyện này qua đi, anh sẽ đích thân đến đón em. Hôn lễ vẫn tổ chức như kế hoạch.” Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu. “Được.” Anh ta không biết rằng, cái gật đầu ấy không có nghĩa là tôi đồng ý chờ anh đến đón. Mà là tôi đã quyết định buông bỏ tất cả. Đến ngày tổ chức hôn lễ, anh ta mặc bộ vest được đặt may riêng, đứng ở cuối t.h.ả.m đỏ chờ cô dâu. Ba trăm ghế bên dưới chật kín khách mời. Hoa tươi đã được bày biện khắp lễ đường. Nhạc cưới cũng đã vang lên. Mọi thứ đều sẵn sàng. Chỉ duy nhất cô dâu là không xuất hiện. Anh ta gọi cho tôi hết cuộc này đến cuộc khác. Mười cuộc. Hai mươi cuộc. Ba mươi cuộc… Cho đến cuộc gọi thứ năm mươi hai. Đầu dây bên kia vẫn chỉ vang lên âm báo bận lạnh lẽo. Mà lúc ấy, tôi đã rời khỏi nơi này. Cũng từ ngày đó, người bác sĩ từng cam tâm giấu đi một thân y thuật tuyệt thế vì anh ta, đã không còn muốn quay đầu nữa. — Chương 1 Khi bài đăng trên vòng bạn bè hiện lên, tôi đang ngồi trong văn phòng sắp xếp lịch trực cho tuần sau. Điện thoại rung lên một tiếng. Là bài đăng mới của Đào Linh Vi. Cô ta đăng ảnh chụp màn hình danh sách ứng viên cho danh hiệu “Bác sĩ trẻ xuất sắc của năm”, bên dưới chỉ kèm một dòng: “Háo hức chờ đến lễ trao giải quá. Có thể cùng bác sĩ Cố lọt vào danh sách đề cử, thật sự là vinh dự của tôi.” Tôi nhìn chằm chằm màn hình rất lâu. Bởi trong danh sách ứng viên kia, căn bản không hề có tên cô ta. Bài đăng này rốt cuộc có ý gì, tôi hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Lễ trao giải được tổ chức vào chiều thứ Sáu. Hội trường học thuật của bệnh viện hôm ấy được trang hoàng vô cùng long trọng. Hai dải băng rôn lớn được treo ngay ngắn, bên dưới xếp đủ hai mươi hàng ghế. Ba hàng đầu tiên đều là trưởng các khoa cùng ban lãnh đạo bệnh viện. Khi người dẫn chương trình đọc đến tên tôi, cả hội trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay. “Xin chúc mừng bác sĩ trẻ xuất sắc của năm, khoa Ngoại tim mạch, bác sĩ Cố Niệm Khê!” Tôi đứng dậy, vừa bước được một bước thì cánh cửa bên hông hội trường đột nhiên bị đẩy ra. Hai người đàn ông mặc vest xám đi thẳng về phía sân khấu. Một người trong số đó lấy giấy tờ công tác ra, giơ lên trước mặt người dẫn chương trình. “Bác sĩ Cố Niệm Khê, chúng tôi là người của tổ điều tra sự cố y khoa thuộc Ủy ban Y tế thành phố. Hiện có một đơn khiếu nại liên quan đến ca phẫu thuật do cô phụ trách, yêu cầu cô lập tức phối hợp điều tra.” Trong nháy mắt, cả hội trường im phăng phắc. Tôi đứng giữa lối đi. Sắc mặt những vị trưởng khoa ngồi ở hàng ghế đầu, người sau còn khó coi hơn người trước. Không một ai đứng lên ngăn cản. Cũng chẳng có ai lên tiếng nói giúp tôi lấy một câu. Lúc bị đưa ra ngoài, tôi vẫn nghe thấy những tiếng bàn tán khe khẽ vọng lại từ phía sau. “Không phải chứ? Đang nhận giải mà bị đưa đi ngay tại chỗ luôn sao?” “Khiếu nại phẫu thuật à? Nhưng chẳng phải ca đó của cô ấy rất thành công sao?” Cánh cửa hội trường khép lại sau lưng tôi. Tiếng vỗ tay biến mất. Ánh sáng rực rỡ bên trong cũng bị ngăn lại hoàn toàn. Ngoài hành lang dài hun hút, chỉ còn tiếng giày da nện xuống nền gạch, từng tiếng từng tiếng vang vọng lạnh lẽo. Chương 2 Buổi làm việc điều tra được sắp xếp tại một phòng họp nhỏ trên tầng năm của tòa nhà hành chính. Ánh đèn huỳnh quang trắng đến chói mắt. Trên bàn đặt sẵn một xấp tài liệu đã được in ra. Điều tra viên ngồi đối diện mở trang đầu tiên, đẩy đến trước mặt tôi. “Ba tuần trước, cô là bác sĩ mổ chính trong ca phẫu thuật sửa van hai lá. Sau phẫu thuật, bệnh nhân xuất hiện biến chứng nghiêm trọng, người nhà hiện đã gửi đơn khiếu nại chính thức.” Tôi chỉ liếc qua tài liệu một lượt. “Đánh giá hồi phục sau phẫu thuật của ca đó là mức tốt. Bệnh nhân cũng đã xuất viện từ một tuần trước.” Điều tra viên không trả lời, chỉ lật sang trang tiếp theo. “Bên khiếu nại cho rằng trong quá trình phẫu thuật, bệnh nhân bị mất một lượng máu lớn nhưng cô không báo cáo kịp thời.” “Lượng máu mất trong ca mổ là 400 ml, hoàn toàn nằm trong phạm vi bình thường. Hồ sơ phẫu thuật và hồ sơ gây mê đều có lưu trữ đầy đủ.” Điều tra viên khép tập tài liệu lại, ngẩng đầu nhìn tôi. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/ngay-toi-khong-den/doc/1 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!