Cả thành đều biết, Đại tướng quân Tiêu Sách ghét ta nhất.
Trong những quán trà khắp đầu đường cuối ngõ đều đang lan truyền rằng ta đã chủ động đeo bám hắn suốt ba năm, trở thành trò cười số một kinh thành.
Tết Đoan Ngọ năm ngoái, ta tặng hắn chiếc túi thơm do chính tay mình khâu, hắn lại ném nó xuống sông hộ thành ngay trước mặt dân chúng đầy đường.
Tết Trung Thu, ta xách hộp thức ăn đứng bên ngoài phủ Đại tướng quân suốt một đêm, đến khi trời sáng hắn ra khỏi phủ, lại cố tình vòng sang cửa hông mà đi.
Cuối cùng ta cũng hoàn toàn hết hy vọng.
Nhân lúc hắn lĩnh binh trấn thủ Bắc Cảnh, ta cầu xin phụ thân gả ta cho Thẩm Tam công t.ử ôn nhuận như ngọc ở phía nam thành.
Ngày thành hôn, hồng trang trải dài mười dặm, tiếng pháo vang động trời cao.
Kiệu hoa vừa được khiêng đến phố Chu Tước, từ xa bỗng truyền tới một trận tiếng vó ngựa dồn dập.
Người nam nhân vốn nên ở ngoài ngàn dặm kia, huyền giáp còn chưa tháo, trên vai vẫn mang theo phong sương, một tay vén phăng khăn trùm đầu của ta.
Đôi mắt hắn đỏ đến mức khiến người ta kinh hãi, nhưng giọng nói lại run rẩy đến chẳng thành lời: “Tô Vãn Nguyệt, nàng sao dám gả cho người khác.”
01
Ta quỳ trong từ đường suốt một đêm.
Khi trời sáng, tro hương đã rơi đầy trên bồ đoàn.
Phụ thân Tô Hoài An ngồi ở ghế trên, bên tay đặt một chén trà lạnh.
Kế mẫu Tần thị đứng phía sau ông, khóe miệng cố nén ý cười.
Bà ta nói: “Vãn Nguyệt, không phải mẫu thân muốn nói con, con đã náo loạn đủ chưa?”
Ta ngẩng đầu nhìn bà ta.
“Con muốn gả cho Thẩm Tam công t.ử.”
Trong từ đường yên tĩnh trong chốc lát.
Tần thị là người bật cười thành tiếng trước.
“Thẩm Tam công t.ử?”
“Là Thẩm Nghiễn Chi của Thẩm gia phía nam thành?”
“Người ta là môn đệ thanh quý, biết bao cô nương khắp kinh thành đều đang để mắt tới, con dựa vào đâu?”
Ta không nói gì.
Bà ta lại thở dài một tiếng.
“Mấy năm nay con cứ chạy theo Tiêu Đại tướng quân, thể diện cũng mất sạch đến tận sông hộ thành rồi.”
“Bây giờ Tiêu tướng quân đã đến Bắc Cảnh, quay đầu con lại muốn gả vào Thẩm gia.”
“Người ngoài sẽ nói Tô gia thế nào?”
Ta nhìn về phía phụ thân.
“Phụ thân cũng nghĩ như vậy?”
Tô Hoài An tránh ánh mắt của ta.
“Tuổi con cũng không còn nhỏ nữa, hôn sự đương nhiên phải định.”
“Nhưng Thẩm gia chưa chắc đã bằng lòng.”
Ta lấy từ trong tay áo ra một phong thư, đặt lên bàn thờ.
“Thẩm gia bằng lòng.”
Sắc mặt Tần thị cứng đờ.
Bà ta bước nhanh lên trước, cầm lấy phong thư.
Thư vừa mở ra, ngón tay bà ta liền khựng lại.
Đó là thư cầu thân do chính tay Thẩm Nghiễn Chi viết.
Nét chữ ngay ngắn.
Lời lẽ khẩn thiết.
Tô Hoài An cũng sững sờ.
“Hắn đưa cho con khi nào?”
“Hôm qua.”
Tần thị lập tức nói: “Hôm qua?”
“Con là một cô nương chưa xuất giá, lại lén lút nhận thư từ của nam nhân, còn ra thể thống gì!”
Ta nhìn bà ta.
“Thư là do Thẩm phu nhân đích thân đưa vào phủ.”
“Người gác cổng nhận.”
Trướng phòng đã ghi chép vào sổ.”
“Mẫu thân có muốn gọi người gác cổng tới hỏi thử không?”
Lời của Tần thị nghẹn lại.
Bà ta sợ trướng phòng nhất.
Bởi vì trướng phòng của Tô phủ là người mẫu thân ta để lại.
Bà ta nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt lạnh xuống.
“Vãn Nguyệt, bây giờ con lại biết lấy quy củ ra ép người rồi.”
Ta khẽ cười.
“Chẳng phải mẫu thân thích nói đến quy củ nhất sao?”
Ngoài từ đường có người khẽ hít vào một hơi.
Là mấy vị trưởng bối trong tộc.
Hôm nay Tần thị cố ý mời bọn họ tới, muốn khiến ta mất mặt ngay trước mọi người.
Bà ta cho rằng ta sẽ khóc, sẽ quỳ, sẽ cầu xin phụ thân.
Nhưng ta không làm vậy.
Ta mở một chiếc hộp gấm khác ra.
Bên trong là danh sách của hồi môn năm xưa của mẫu thân ta.
Một xấp dày cộm.
Phía trên đóng ấn đỏ của quan phủ.
Ta đẩy trang trên cùng đến trước mặt Tô Hoài An.
“Phụ thân, khi con xuất giá, con chỉ mang theo của hồi môn mẫu thân để lại cho con.”
“Một đồng bạc của Tô gia, con cũng không cần.”
Sắc mặt Tần thị càng trắng hơn.
Bà ta vội vàng nói: “Sao có thể như vậy?”
“Những cửa hàng, ruộng đất ấy bao năm nay đều do trong phủ quản lý.”
“Con nói mang đi là mang đi được sao?”
Ta nhìn bà ta.
“Đó là đồ của mẫu thân con.”
“Cũng là tài sản đã được quan phủ đăng ký trong sổ sách.”
“Ai quản lý, người đó giao sổ sách.”
Tô Hoài An cau mày.
“Vãn Nguyệt, con nhất định phải làm ầm ĩ đến mức này trước mặt các tộc thúc sao?”
Đầu ngón tay ta đặt trên danh sách của hồi môn.
“Phụ thân, rốt cuộc là ai đang làm ầm ĩ?”
“Con chỉ cầu một cuộc hôn nhân đường đường chính chính.”
“Mẫu thân lại nói con làm mất mặt.”
“Nếu con thật sự mất mặt, vì sao Thẩm gia lại bằng lòng cưới con?”
Tần thị cười lạnh.
“Thẩm gia bằng lòng cưới con, chẳng qua là thấy con vẫn còn mấy cửa hàng.”
Ta gật đầu.
“Được.”
“Vậy con mang theo những cửa hàng ấy gả qua đó.”
“Dù sao cũng tốt hơn để lại trong phủ, bị người ta vừa mắng là mất mặt, vừa lấy cửa hàng của con nuôi con gái mình.”
🔥 Ngày Ta Cuối Cùng Cũng Không Cần Hắn Nữa, Hắn Lại Từ Bắc Cảnh Trở Về - Chương 1: Chương 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Cả thành đều biết, Đại tướng quân Tiêu Sách ghét ta nhất. Trong những quán trà khắp đầu đường cuối ngõ đều đang lan truyền rằng ta đã chủ động đeo bám hắn suốt ba năm, trở thành trò cười số một kinh thành. Tết Đoan Ngọ năm ngoái, ta tặng hắn chiếc túi thơm do chính tay mình khâu, hắn lại ném nó xuống sông hộ thành ngay trước mặt dân chúng đầy đường. Tết Trung Thu, ta xách hộp thức ăn đứng bên ngoài phủ Đại tướng quân suốt một đêm, đến khi trời sáng hắn ra khỏi phủ, lại cố tình vòng sang cửa hông mà đi. Cuối cùng ta cũng hoàn toàn hết hy vọng. Nhân lúc hắn lĩnh binh trấn thủ Bắc Cảnh, ta cầu xin phụ thân gả ta cho Thẩm Tam công t.ử ôn nhuận như ngọc ở phía nam thành. Ngày thành hôn, hồng trang trải dài mười dặm, tiếng pháo vang động trời cao. Kiệu hoa vừa được khiêng đến phố Chu Tước, từ xa bỗng truyền tới một trận tiếng vó ngựa dồn dập. Người nam nhân vốn nên ở ngoài ngàn dặm kia, huyền giáp còn chưa tháo, trên vai vẫn mang theo phong sương, một tay vén phăng khăn trùm đầu của ta. Đôi mắt hắn đỏ đến mức khiến người ta kinh hãi, nhưng giọng nói lại run rẩy đến chẳng thành lời: “Tô Vãn Nguyệt, nàng sao dám gả cho người khác.” 01 Ta quỳ trong từ đường suốt một đêm. Khi trời sáng, tro hương đã rơi đầy trên bồ đoàn. Phụ thân Tô Hoài An ngồi ở ghế trên, bên tay đặt một chén trà lạnh. Kế mẫu Tần thị đứng phía sau ông, khóe miệng cố nén ý cười. Bà ta nói: “Vãn Nguyệt, không phải mẫu thân muốn nói con, con đã náo loạn đủ chưa?” Ta ngẩng đầu nhìn bà ta. “Con muốn gả cho Thẩm Tam công t.ử.” Trong từ đường yên tĩnh trong chốc lát. Tần thị là người bật cười thành tiếng trước. “Thẩm Tam công t.ử?” “Là Thẩm Nghiễn Chi của Thẩm gia phía nam thành?” “Người ta là môn đệ thanh quý, biết bao cô nương khắp kinh thành đều đang để mắt tới, con dựa vào đâu?” Ta không nói gì. Bà ta lại thở dài một tiếng. “Mấy năm nay con cứ chạy theo Tiêu Đại tướng quân, thể diện cũng mất sạch đến tận sông hộ thành rồi.” “Bây giờ Tiêu tướng quân đã đến Bắc Cảnh, quay đầu con lại muốn gả vào Thẩm gia.” “Người ngoài sẽ nói Tô gia thế nào?” Ta nhìn về phía phụ thân. “Phụ thân cũng nghĩ như vậy?” Tô Hoài An tránh ánh mắt của ta. “Tuổi con cũng không còn nhỏ nữa, hôn sự đương nhiên phải định.” “Nhưng Thẩm gia chưa chắc đã bằng lòng.” Ta lấy từ trong tay áo ra một phong thư, đặt lên bàn thờ. “Thẩm gia bằng lòng.” Sắc mặt Tần thị cứng đờ. Bà ta bước nhanh lên trước, cầm lấy phong thư. Thư vừa mở ra, ngón tay bà ta liền khựng lại. Đó là thư cầu thân do chính tay Thẩm Nghiễn Chi viết. Nét chữ ngay ngắn. Lời lẽ khẩn thiết. Tô Hoài An cũng sững sờ. “Hắn đưa cho con khi nào?” “Hôm qua.” Tần thị lập tức nói: “Hôm qua?” “Con là một cô nương chưa xuất giá, lại lén lút nhận thư từ của nam nhân, còn ra thể thống gì!” Ta nhìn bà ta. “Thư là do Thẩm phu nhân đích thân đưa vào phủ.” “Người gác cổng nhận.” Trướng phòng đã ghi chép vào sổ.” “Mẫu thân có muốn gọi người gác cổng tới hỏi thử không?” Lời của Tần thị nghẹn lại. Bà ta sợ trướng phòng nhất. Bởi vì trướng phòng của Tô phủ là người mẫu thân ta để lại. Bà ta nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt lạnh xuống. “Vãn Nguyệt, bây giờ con lại biết lấy quy củ ra ép người rồi.” Ta khẽ cười. “Chẳng phải mẫu thân thích nói đến quy củ nhất sao?” Ngoài từ đường có người khẽ hít vào một hơi. Là mấy vị trưởng bối trong tộc. Hôm nay Tần thị cố ý mời bọn họ tới, muốn khiến ta mất mặt ngay trước mọi người. Bà ta cho rằng ta sẽ khóc, sẽ quỳ, sẽ cầu xin phụ thân. Nhưng ta không làm vậy. Ta mở một chiếc hộp gấm khác ra. Bên trong là danh sách của hồi môn năm xưa của mẫu thân ta. Một xấp dày cộm. Phía trên đóng ấn đỏ của quan phủ. Ta đẩy trang trên cùng đến trước mặt Tô Hoài An. “Phụ thân, khi con xuất giá, con chỉ mang theo của hồi môn mẫu thân để lại cho con.” “Một đồng bạc của Tô gia, con cũng không cần.” Sắc mặt Tần thị càng trắng hơn. Bà ta vội vàng nói: “Sao có thể như vậy?” “Những cửa hàng, ruộng đất ấy bao năm nay đều do trong phủ quản lý.” “Con nói mang đi là mang đi được sao?” Ta nhìn bà ta. “Đó là đồ của mẫu thân con.” “Cũng là tài sản đã được quan phủ đăng ký trong sổ sách.” “Ai quản lý, người đó giao sổ sách.” Tô Hoài An cau mày. “Vãn Nguyệt, con nhất định phải làm ầm ĩ đến mức này trước mặt các tộc thúc sao?” Đầu ngón tay ta đặt trên danh sách của hồi môn. “Phụ thân, rốt cuộc là ai đang làm ầm ĩ?” “Con chỉ cầu một cuộc hôn nhân đường đường chính chính.” “Mẫu thân lại nói con làm mất mặt.” “Nếu con thật sự mất mặt, vì sao Thẩm gia lại bằng lòng cưới con?” Tần thị cười lạnh. “Thẩm gia bằng lòng cưới con, chẳng qua là thấy con vẫn còn mấy cửa hàng.” Ta gật đầu. “Được.” “Vậy con mang theo những cửa hàng ấy gả qua đó.” “Dù sao cũng tốt hơn để lại trong phủ, bị người ta vừa mắng là mất mặt, vừa lấy cửa hàng của con nuôi con gái mình.”
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/ngay-ta-cuoi-cung-cung-khong-can-han-nua-han-lai-tu-bac-canh-tro-ve/doc/1
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay