Vụ bê bối này đủ khiến cả Hầu phủ trở thành trò cười khắp kinh thành, thậm chí còn có thể khiến Thánh thượng nổi trận lôi đình.
Bà ta há miệng, nhưng lại không nói nổi một chữ.
Tiêu Cảnh Viêm cũng sững người.
Có lẽ hắn chưa từng nghĩ rằng, ta vốn luôn nhất nhất thuận theo hắn, lại có một mặt cứng rắn đến như vậy.
Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên.
“Tỷ tỷ, cầu xin tỷ, đừng trách Cảnh Viêm ca ca.”
Là Bạch Nhu.
Không biết từ lúc nào, nàng ta đã bước vào hỷ đường.
Nàng ta quỳ xuống đất, bò về phía ta, ôm c.h.ặ.t lấy chân ta.
Nước mắt tựa như chuỗi ngọc đứt dây, không ngừng lăn xuống.
“Đều là lỗi của Nhu Nhi, là Nhu Nhi không biết liêm sỉ, vọng tưởng một danh phận vốn không nên thuộc về mình.”
“Tỷ tỷ và Cảnh Viêm ca ca là một đôi trời sinh, xin đừng vì ta mà chia lìa.”
“Nhu Nhi nguyện rời đi, từ nay không bao giờ gặp lại Cảnh Viêm ca ca nữa, chỉ cầu tỷ tỷ có thể tha thứ cho huynh ấy, thuận lợi hoàn thành hôn lễ.”
Nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ, đau đớn như đứt từng khúc ruột.
Một phen lời lẽ chân thành tha thiết, ôm hết mọi lỗi lầm về phía mình.
Không ít khách khứa nhìn thấy cảnh này đều lộ ra vẻ đồng tình.
Đúng là một đóa bạch liên thịnh thế.
Đúng là một chiêu lấy lui làm tiến.
Nếu hôm nay ta thật sự cứ thế bỏ qua, vậy chẳng khác nào chứng thực ta là một đố phụ có lý cũng không chịu tha người.
Còn nàng ta, lại trở thành nữ nhân vĩ đại hy sinh vì tình yêu.
Đáng tiếc, ta đã không còn là kẻ ngốc ở kiếp trước, bị nàng ta lừa đến xoay vòng vòng nữa.
Ta cúi đầu, nhìn Bạch Nhu đang ôm chân mình.
Trong ánh mắt không có lấy một tia ấm áp.
“Buông tay.”
Nàng ta vừa khóc vừa lắc đầu: “Không, tỷ tỷ, trừ khi tỷ đồng ý tha thứ cho Cảnh Viêm ca ca……”
“Ta bảo ngươi buông tay.”
Giọng ta lạnh xuống.
Nàng ta vẫn khóc, vẫn tiếp tục diễn.
Ta mất hết kiên nhẫn.
Ta nhấc chân, không chút lưu tình đá nàng ta văng ra.
“A!”
Bạch Nhu kinh hô một tiếng, yếu ớt ngã xuống đất.
Tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh.
Tiêu Cảnh Viêm càng trợn mắt như muốn nứt cả khóe mắt.
“Thẩm Nhược!
Nàng dám làm nàng ấy bị thương!”
Hắn xông tới, lập tức ôm Bạch Nhu vào lòng, căng thẳng kiểm tra thương thế của nàng ta.
Dáng vẻ đau lòng ấy, tựa như thứ ta vừa đá đi chính là tâm can của hắn.
Ta từ trên cao nhìn xuống hai người bọn họ.
“Thứ nhất, ta không phải tỷ tỷ của ngươi, đừng tùy tiện nhận thân thích, mẫu thân ta chỉ sinh một mình ta là nữ nhi.”
“Thứ hai, ngươi là thứ gì, cũng xứng yêu cầu ta tha thứ cho hắn?”
“Thứ ba, đường của ta, ngươi cũng dám cản?”
“Làm bẩn giá y của ta, ngươi đền nổi sao?”
Ta chỉ vào những nếp nhăn trên vạt váy bị nàng ta túm ra, ánh mắt chán ghét đến cực điểm.
Bạch Nhu nằm trong lòng Tiêu Cảnh Viêm, càng khóc dữ dội hơn.
“Tỷ tỷ, ta không cố ý……”
“Vả miệng.”
Ta lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Thanh Nhi bước lên một bước.
“Tiểu thư?”
“Nghe không hiểu sao?
Ta nói, vả miệng.”
“Làm bẩn giá y của Tiểu thư mà còn không biết hối cải, đáng đánh.”
Thanh Nhi không do dự nữa, đi đến trước mặt Bạch Nhu.
“Các ngươi……
các ngươi dám!”
Tiêu Cảnh Viêm che chở Bạch Nhu, tức giận trừng mắt nhìn chúng ta.
“Ngươi cứ xem ta có dám hay không.”
Ta nhìn hắn, gằn từng chữ.
“Hôm nay, cái tát này, nàng ta muốn chịu cũng phải chịu, không muốn chịu cũng phải chịu.”
“Ai dám ngăn cản, ta sẽ coi như kẻ đó đánh thay nàng ta.”
Lời vừa dứt, hộ vệ Thẩm gia đồng loạt tiến lên một bước.
“Keng” một tiếng, trường đao đồng loạt tuốt khỏi vỏ.
Ánh đao lạnh lẽo rợn người, chói lòa mắt tất cả mọi người.
Cả hỷ đường lập tức bị bao phủ bởi một luồng s /át khí lạnh lẽo.
Gương mặt Tiêu Cảnh Viêm hoàn toàn trắng bệch.
4
Hắn nhìn ta, tựa như đang nhìn một quái vật hoàn toàn xa lạ.
Đám hộ vệ Hầu phủ phía sau hắn nắm c.h.ặ.t chuôi đao, nhưng không một ai dám tiến lên thêm nữa.
Hộ vệ Thẩm gia đều là những người từng ra chiến trường, từng thấy m /áu.
Luồng s /át khí ấy, không phải đám gia đinh hộ viện của Hầu phủ có thể sánh được.
Cả hỷ đường bị bao phủ trong một sự tĩnh lặng quỷ dị.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào đóa bạch liên đang quỳ ngồi dưới đất, run lẩy bẩy kia.
Còn có thị nữ trung thành tận tụy của ta, Thanh Nhi.
“Ngươi……
ngươi dám động vào nàng ấy thử xem!”
Tiêu Cảnh Viêm ngoài mạnh trong yếu gầm lên.
Ta bật cười.
“Tiêu Cảnh Viêm, đến bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
“Hôm nay, không phải là ta có dám động vào nàng ta hay không.”
“Mà là ngươi, có dám vì nàng ta mà đối địch với Thẩm gia ta hay không.”
“Nếu ngươi muốn thử, Thẩm gia ta phụng bồi đến cùng.”
Giọng ta rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ.
Hắn bị lời của ta chặn đến không nói nổi một câu.
Đối địch với Thẩm gia?
Cho hắn thêm 10 lá gan, hắn cũng không dám.
Ta không nhìn hắn nữa, chỉ nói với Thanh Nhi:
“Còn ngây ra đó làm gì?”
“Vâng, Tiểu thư.”
Thanh Nhi hít sâu một hơi, trên mặt không còn chút do dự nào.
Nàng đi đến trước mặt Bạch Nhu, giơ tay lên.
Bạch Nhu hoảng sợ mở to mắt, theo bản năng muốn trốn vào lòng Tiêu Cảnh Viêm.
“Cảnh Viêm ca ca, cứu ta……”
Nhưng đã quá muộn.
“Bốp!”
Một tiếng bạt tai giòn giã vang vọng khắp hỷ đường.
Cái tát này, Thanh Nhi đã dùng hết sức.
Trên mặt Bạch Nhu lập tức hiện lên 5 dấu ngón tay rõ ràng.
Nàng ta bị đánh đến nghiêng đầu sang một bên, khóe miệng rỉ ra vệt m /áu, cả người hoàn toàn ngây dại.
🔥 Ngày Đại Hôn, Hắn Dùng Tính M /ạng Ép Ta Nhận Người Trong Lòng Của Hắn - Chương 3: Chuong 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Vụ bê bối này đủ khiến cả Hầu phủ trở thành trò cười khắp kinh thành, thậm chí còn có thể khiến Thánh thượng nổi trận lôi đình. Bà ta há miệng, nhưng lại không nói nổi một chữ. Tiêu Cảnh Viêm cũng sững người. Có lẽ hắn chưa từng nghĩ rằng, ta vốn luôn nhất nhất thuận theo hắn, lại có một mặt cứng rắn đến như vậy. Đúng lúc này, một giọng nói yếu ớt vang lên. “Tỷ tỷ, cầu xin tỷ, đừng trách Cảnh Viêm ca ca.” Là Bạch Nhu. Không biết từ lúc nào, nàng ta đã bước vào hỷ đường. Nàng ta quỳ xuống đất, bò về phía ta, ôm c.h.ặ.t lấy chân ta. Nước mắt tựa như chuỗi ngọc đứt dây, không ngừng lăn xuống. “Đều là lỗi của Nhu Nhi, là Nhu Nhi không biết liêm sỉ, vọng tưởng một danh phận vốn không nên thuộc về mình.” “Tỷ tỷ và Cảnh Viêm ca ca là một đôi trời sinh, xin đừng vì ta mà chia lìa.” “Nhu Nhi nguyện rời đi, từ nay không bao giờ gặp lại Cảnh Viêm ca ca nữa, chỉ cầu tỷ tỷ có thể tha thứ cho huynh ấy, thuận lợi hoàn thành hôn lễ.” Nàng ta khóc đến lê hoa đái vũ, đau đớn như đứt từng khúc ruột. Một phen lời lẽ chân thành tha thiết, ôm hết mọi lỗi lầm về phía mình. Không ít khách khứa nhìn thấy cảnh này đều lộ ra vẻ đồng tình. Đúng là một đóa bạch liên thịnh thế. Đúng là một chiêu lấy lui làm tiến. Nếu hôm nay ta thật sự cứ thế bỏ qua, vậy chẳng khác nào chứng thực ta là một đố phụ có lý cũng không chịu tha người. Còn nàng ta, lại trở thành nữ nhân vĩ đại hy sinh vì tình yêu. Đáng tiếc, ta đã không còn là kẻ ngốc ở kiếp trước, bị nàng ta lừa đến xoay vòng vòng nữa. Ta cúi đầu, nhìn Bạch Nhu đang ôm chân mình. Trong ánh mắt không có lấy một tia ấm áp. “Buông tay.” Nàng ta vừa khóc vừa lắc đầu: “Không, tỷ tỷ, trừ khi tỷ đồng ý tha thứ cho Cảnh Viêm ca ca……” “Ta bảo ngươi buông tay.” Giọng ta lạnh xuống. Nàng ta vẫn khóc, vẫn tiếp tục diễn. Ta mất hết kiên nhẫn. Ta nhấc chân, không chút lưu tình đá nàng ta văng ra. “A!” Bạch Nhu kinh hô một tiếng, yếu ớt ngã xuống đất. Tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh. Tiêu Cảnh Viêm càng trợn mắt như muốn nứt cả khóe mắt. “Thẩm Nhược! Nàng dám làm nàng ấy bị thương!” Hắn xông tới, lập tức ôm Bạch Nhu vào lòng, căng thẳng kiểm tra thương thế của nàng ta. Dáng vẻ đau lòng ấy, tựa như thứ ta vừa đá đi chính là tâm can của hắn. Ta từ trên cao nhìn xuống hai người bọn họ. “Thứ nhất, ta không phải tỷ tỷ của ngươi, đừng tùy tiện nhận thân thích, mẫu thân ta chỉ sinh một mình ta là nữ nhi.” “Thứ hai, ngươi là thứ gì, cũng xứng yêu cầu ta tha thứ cho hắn?” “Thứ ba, đường của ta, ngươi cũng dám cản?” “Làm bẩn giá y của ta, ngươi đền nổi sao?” Ta chỉ vào những nếp nhăn trên vạt váy bị nàng ta túm ra, ánh mắt chán ghét đến cực điểm. Bạch Nhu nằm trong lòng Tiêu Cảnh Viêm, càng khóc dữ dội hơn. “Tỷ tỷ, ta không cố ý……” “Vả miệng.” Ta lạnh lùng thốt ra hai chữ. Thanh Nhi bước lên một bước. “Tiểu thư?” “Nghe không hiểu sao? Ta nói, vả miệng.” “Làm bẩn giá y của Tiểu thư mà còn không biết hối cải, đáng đánh.” Thanh Nhi không do dự nữa, đi đến trước mặt Bạch Nhu. “Các ngươi…… các ngươi dám!” Tiêu Cảnh Viêm che chở Bạch Nhu, tức giận trừng mắt nhìn chúng ta. “Ngươi cứ xem ta có dám hay không.” Ta nhìn hắn, gằn từng chữ. “Hôm nay, cái tát này, nàng ta muốn chịu cũng phải chịu, không muốn chịu cũng phải chịu.” “Ai dám ngăn cản, ta sẽ coi như kẻ đó đánh thay nàng ta.” Lời vừa dứt, hộ vệ Thẩm gia đồng loạt tiến lên một bước. “Keng” một tiếng, trường đao đồng loạt tuốt khỏi vỏ. Ánh đao lạnh lẽo rợn người, chói lòa mắt tất cả mọi người. Cả hỷ đường lập tức bị bao phủ bởi một luồng s /át khí lạnh lẽo. Gương mặt Tiêu Cảnh Viêm hoàn toàn trắng bệch. 4 Hắn nhìn ta, tựa như đang nhìn một quái vật hoàn toàn xa lạ. Đám hộ vệ Hầu phủ phía sau hắn nắm c.h.ặ.t chuôi đao, nhưng không một ai dám tiến lên thêm nữa. Hộ vệ Thẩm gia đều là những người từng ra chiến trường, từng thấy m /áu. Luồng s /át khí ấy, không phải đám gia đinh hộ viện của Hầu phủ có thể sánh được. Cả hỷ đường bị bao phủ trong một sự tĩnh lặng quỷ dị. Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào đóa bạch liên đang quỳ ngồi dưới đất, run lẩy bẩy kia. Còn có thị nữ trung thành tận tụy của ta, Thanh Nhi. “Ngươi…… ngươi dám động vào nàng ấy thử xem!” Tiêu Cảnh Viêm ngoài mạnh trong yếu gầm lên. Ta bật cười. “Tiêu Cảnh Viêm, đến bây giờ ngươi vẫn chưa hiểu sao?” “Hôm nay, không phải là ta có dám động vào nàng ta hay không.” “Mà là ngươi, có dám vì nàng ta mà đối địch với Thẩm gia ta hay không.” “Nếu ngươi muốn thử, Thẩm gia ta phụng bồi đến cùng.” Giọng ta rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ. Hắn bị lời của ta chặn đến không nói nổi một câu. Đối địch với Thẩm gia? Cho hắn thêm 10 lá gan, hắn cũng không dám. Ta không nhìn hắn nữa, chỉ nói với Thanh Nhi: “Còn ngây ra đó làm gì?” “Vâng, Tiểu thư.” Thanh Nhi hít sâu một hơi, trên mặt không còn chút do dự nào. Nàng đi đến trước mặt Bạch Nhu, giơ tay lên. Bạch Nhu hoảng sợ mở to mắt, theo bản năng muốn trốn vào lòng Tiêu Cảnh Viêm. “Cảnh Viêm ca ca, cứu ta……” Nhưng đã quá muộn. “Bốp!” Một tiếng bạt tai giòn giã vang vọng khắp hỷ đường. Cái tát này, Thanh Nhi đã dùng hết sức. Trên mặt Bạch Nhu lập tức hiện lên 5 dấu ngón tay rõ ràng. Nàng ta bị đánh đến nghiêng đầu sang một bên, khóe miệng rỉ ra vệt m /áu, cả người hoàn toàn ngây dại.
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/ngay-dai-hon-han-dung-tinh-m-ang-ep-ta-nhan-nguoi-trong-long-cua-han/doc/3
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay