Chương 1: Chương 1
Văn án:
Ta và đường tỷ đều muốn trở thành nữ quan.
Đêm trước kỳ khảo hạch, thanh mai trúc mã của ta lén nhỏ vài giọt giấm vào nghiên mực, làm cho mực ấy hễ chạm giấy là loang nhòe ra.
Kết quả đương nhiên là ta trượt tuyển, còn đường tỷ lại thuận lợi đỗ đạt.
Người trong nhà không vì chuyện đó mà thiên vị ai.
Vẫn chuẩn bị cho ta một phần của hồi môn hậu hĩnh, tìm cho ta một mối lương duyên tốt đẹp, để ta an phận thủ thường, sống hết một đời theo khuôn phép.
Chỉ là đến khi tuổi già trăm năm, nghe đám con cháu nhắc đến:
"Con cũng muốn giống di mẫu, trở thành một nữ quan tài danh lừng lẫy, để tên tuổi được lưu lại trong sử sách!"
Trong lòng ta vẫn không khỏi ngập tràn tiếc nuối.
Những tháng ngày giúp đỡ phu quân nuôi dạy con cái vốn chưa từng là điều ta mong muốn.”
"Đúng rồi, còn phải tìm một người phu quân như di phụ, cả đời chỉ một lòng với di mẫu..."
Khi mở mắt lần nữa,
Ta thật sự nhìn thấy Hoắc Thừa An của thời niên thiếu.
Sau khi đổi đi chiếc nghiên mực đã bị hắn động tay động chân...
Ta nghĩ: Đời này, ta muốn sống theo một cách khác!
…
Chương 1
Trăng đã lên giữa trời, gió đêm lướt qua những tàu lá chuối trong sân, mang theo tiếng xào xạc khe khẽ.
Hoắc Thừa An bước nhanh đến trước mặt ta, mở chiếc hộp trong tay ra.
“Nam Âm, nàng xem, đây là nghiên Đoan ta đặc biệt tìm về cho nàng.”
Dưới ánh trăng, chiếc nghiên ấy chất ngọc tinh mịn, màu sắc ôn nhuận, quả thực là vật hiếm có khó tìm.
Ánh mắt hắn vẫn dịu dàng như thuở nào, trong giọng nói tràn đầy sự quan tâm.
Kiếp trước, chính ta đã bị bộ dạng ấy lừa gạt.
Ta vui mừng nhận lấy, hôm sau mang nó vào trường thi để mài mực.
Nào ngờ mực vừa chạm giấy đã nhanh ch.óng loang ra, biến bài văn ta dày công chuẩn bị thành một mảng đen nhòe chẳng thể nhìn rõ.
Cuối cùng, ta chỉ có thể nộp lên một bài thi chẳng ra hình dạng gì.
Kết quả đương nhiên có thể đoán được.
Ta bị loại.
Ngược lại, đường tỷ vốn biểu hiện bình thường lại đỗ đạt, thuận lợi tiến vào Hàn Lâm viện.
Sau đó, ta xuất giá làm thê t.ử người ta.
Dù cuộc sống yên ổn thuận hòa, nhưng trong lòng vẫn luôn cảm thấy trống vắng một góc.
Mãi đến nhiều năm sau khi thành thân, trong một lần trở về nhà mẹ đẻ ở tạm, ta vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Hoắc Thừa An và đường tỷ trong hoa viên.
Khi ấy, hắn đã là phu quân của đường tỷ.
Hắn nói:
“Năm đó may mà ta nhanh trí, bỏ thêm chút đồ vào nghiên mực kia. Nếu không, với tài học của nàng, sao có thể thi đỗ được chứ?”
Đường tỷ bật cười:
“Chàng đúng là có lòng, chỉ là đã khiến Nam Âm chịu thiệt thòi.”
“Nàng ta có gì đáng để thiệt thòi? Nữ t.ử vốn nên giúp phu quân mình nuôi dạy con cái. Nay nàng ta được phu quân yêu thương, con cháu đề huề, là phúc phận biết bao người cầu còn không được. Ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho nàng ta.”
Nấp sau hòn giả sơn, toàn thân ta lạnh buốt.
Thì ra nỗi tiếc nuối đeo bám ta suốt nửa đời người, trong mắt bọn họ chỉ là một câu chuyện phiếm hời hợt.
Dòng suy nghĩ bị kéo trở lại hiện thực.
Thấy ta mãi không nhận, Hoắc Thừa An lại đưa chiếc nghiên về phía trước thêm một chút.
“Làm sao vậy? Không thích sao?”
Ta cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn quan tâm của hắn, những ngón tay khẽ siết lại trong tay áo.
“Không phải, chỉ là...”
Ta ngẩng đầu lên, cố gắng để giọng nói nghe thật chân thành.
“Dạo gần đây, vì kỳ khảo hạch mà đường tỷ chăm chỉ hơn ta nhiều, người cũng gầy đi không ít.”
“Chiếc nghiên này quý giá như vậy, hay là cứ đưa cho đường tỷ dùng trước đi. Coi như chút tâm ý của ta.”
Quả nhiên, Hoắc Thừa An lập tức đưa tay ngăn lại, hàng mày khẽ nhíu.
“Bên chỗ đường tỷ nàng, ta đã sai người mang tới từ sớm rồi.”
“Chiếc này là ta chạy khắp mấy cửa hàng mới chọn được cho nàng.”
“Đương nhiên chỉ mình nàng được dùng.”
Giọng điệu của hắn không cho phép ai phản bác.
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Đột nhiên bật cười.
“Chàng nhất quyết muốn ta dùng chiếc nghiên này.”
Ta nghiêng đầu, giả vờ ngây thơ hỏi:
“Không phải chàng đã động tay động chân gì lên nó đấy chứ?”
“Nếu không... hay là bây giờ chúng ta lấy nước và mực tới thử xem sao?”
…
Nụ cười trên mặt hắn rõ ràng cứng lại trong thoáng chốc.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ ôn hòa như cũ.
Tựa như gió nhẹ lướt qua mặt nước, gợn sóng tan đi, không để lại chút dấu vết nào.
“Nam Âm, nàng lại nghĩ linh tinh gì vậy?”
Hắn lắc đầu bất đắc dĩ, giọng nói mang theo vài phần cưng chiều.
“Chúng ta là thanh mai trúc mã bao nhiêu năm nay, ta sao có thể lừa nàng được?”
Đúng vậy.
Thanh mai trúc mã nhiều năm như thế.
Vậy vì sao hắn lại lừa ta?
Sau khi biết được chân tướng ở kiếp trước, ta cũng từng khàn cả giọng chất vấn hắn câu ấy.
Khi đó hắn đã trả lời thế nào?
Hắn nói:
“Nam Âm, nay nàng là phu nhân nhà quan, phu quân một lòng một dạ với nàng, cuộc sống còn thoải mái hơn bất cứ ai.”
“Trong thiên hạ này, có mấy nữ t.ử được như nàng? Nàng còn điều gì không vừa lòng nữa?”
Ta có điều gì không vừa lòng sao?
Ta chỉ là không cam tâm.
Nếu không có hắn âm thầm giở trò, có lẽ ta cũng có thể dựa vào bản lĩnh của chính mình để thi đỗ nữ quan, lưu lại tên tuổi trong sử sách.
Chứ không phải hao mòn cả đời trong hậu trạch.
Trong mắt người ngoài, ta sống phong quang vô hạn.
Nhưng mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, tờ bài thi bị mực loang nhòe kia vẫn luôn như cơn ác mộng bám riết lấy ta.
Trong lúc suy nghĩ cuộn trào, Hoắc Thừa An đã nhét chiếc nghiên lạnh ngắt vào lòng ta.
“Được rồi, đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.”
Hắn vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta, giọng nói càng thêm dịu dàng.
“Dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không hại nàng.”
“Không còn sớm nữa, mau về nghỉ ngơi đi. Dưỡng đủ tinh thần để chuẩn bị cho kỳ khảo hạch ngày mai.”
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!