Chương 3: Chương 3
Sắc mặt bà thay đổi.
“Con làm cái gì đây?”
“Còn mấy ngày nữa là khám tuyển, con chạy đi xă/m hình?”
Anh trai lập tức chỉ tôi.
“Thủ phạm ở kia.”
Tôi đang ôm gấu bông đứng sau sofa.
Thấy mẹ nhìn sang, tôi lập tức chớp mắt.
“Mẹ.”
“Đẹp không?”
Mẹ nghẹn lời.
Anh trai không nhịn được cười.
“Đồ dán thôi.”
Anh dùng ngón tay chà nhẹ mép hình con sói.
“Miên Miên nhìn thấy ngoài phố, nhất quyết bắt con dán. Người bán bảo vài hôm là tẩy được.”
Mẹ lúc này mới thở phào.
Bà cúi xuống véo má tôi.
“Con bé này.”
“Sao lại chọn thứ đáng sợ như thế?”
Tôi ôm gấu bông, cười ngoan ngoãn.
“Vì anh đẹp trai.”
“Anh dán gì cũng đẹp.”
Anh trai lập tức bật cười.
“Nghe chưa?”
“Mắt thẩm mỹ của con gái mẹ tốt lắm.”
Mẹ lườm anh.
“Con còn hùa theo nó.”
Bố đang đọc báo bên cạnh cũng ngẩng đầu nhìn.
Ông quan sát hình con sói vài giây rồi nhíu mày.
“Nhìn giống thật.”
“Ngày mai tẩy đi.”
“Đừng để đến sát hôm khám mới cuống lên.”
Anh trai đáp rất tùy ý.
“Biết rồi.”
Tôi lập tức chạy đến kéo tay áo anh xuống.
“Không.”
“Để thêm mấy ngày.”
Anh cúi xuống.
“Em thích đến thế à?”
Tôi gật đầu thật mạnh.
“Rất thích.”
Anh trai nhìn tôi một lúc rồi bật cười.
“Được.”
“Cho em ngắm thêm hai hôm.”
Tôi vui vẻ ôm lấy cánh tay anh.
Nhưng trong lòng lại âm thầm đếm.
Một.
Hai.
Ba.
Tống Dịch sẽ đến lúc nào?
Không để tôi phải chờ lâu.
Chiều ngày hôm sau, chuông cửa vang lên.
Tống Dịch đứng ngoài cửa, trong tay xách một hộp bánh ngọt.
“Cháu chào cô.”
“Hôm nay cháu đi ngang qua nên mua chút bánh cho Miên Miên.”
Tôi đang ngồi trên t.h.ả.m lập tức ngẩng đầu.
Anh ta thật sự lại tới.
Mẹ nhận lấy hộp bánh.
“Đến chơi thì cứ đến, mua gì cho tốn tiền.”
Tống Dịch cười.
“Không sao ạ.”
Ánh mắt anh ta rất nhanh đã tìm thấy anh trai tôi.
Lục Trạch Xuyên đang ngồi bên cửa sổ tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Tay áo sơ mi được xắn lên.
Con sói đen gần như chiếm trọn cẳng tay.
Nụ cười của Tống Dịch lập tức cứng lại.
Tôi nghe thấy tiếng lòng của anh ta.
“Cái gì vậy?”
“Hắn xă/m hình?”
Hệ thống im lặng vài giây.
Sau đó âm thanh máy móc vang lên.
【Phát hiện đặc điểm ngoại hình mới của mục tiêu.】
【Độ nhận diện cao.】
【Nếu ký chủ hoàn thành đồng bộ, mức độ tương đồng dự kiến tăng từ 83% lên 88% đến 90%.】
Tôi cúi đầu.
Khóe môi cong lên.
Quả nhiên.
Tống Dịch vẫn đứng yên.
“Hệ thống, chắc chắn chứ?”
【Chắc chắn.】
“Nhưng sắp khám tuyển rồi.”
【Theo dữ liệu hiện tại, mục tiêu vẫn giữ đặc điểm này trên cơ thể.】
【Khả năng đây là lựa chọn lâu dài của mục tiêu: 91%.】
Tôi suýt bật cười.
91%.
Hệ thống này cũng chẳng thông minh lắm.
Tống Dịch đi tới.
“Trạch Xuyên.”
“Cậu làm cái này từ lúc nào vậy?”
Anh trai giơ tay nhìn.
“À, cái này?”
“Miên Miên chọn.”
“Thấy thế nào?”
Tống Dịch nhìn rất kỹ.
“Khá đẹp.”
“Cậu định giữ à?”
Anh trai còn chưa kịp trả lời, tôi đã chạy tới ôm lấy tay anh.
“Giữ.”
“Anh thích lắm.”
Anh trai cúi xuống nhìn tôi.
Tôi lập tức nhìn anh bằng đôi mắt long lanh.
“Đúng không anh?”
Anh rõ ràng không hiểu vì sao tôi lại cố chấp như vậy.
Nhưng vẫn thuận miệng chiều tôi.
“Ừ.”
“Miên Miên thích thì giữ thêm mấy ngày.”
Tống Dịch chỉ nghe được chữ “giữ”.
Trong đầu anh ta lập tức vang lên tiếng cười.
“Tao hiểu rồi.”
“Hắn sắp vào quân đội nên chắc cố tình chọn vị trí có thể che được.”
“Chỉ cần mặc áo dài tay là được.”
Hệ thống không phản bác.
Tối hôm ấy, Tống Dịch về rất sớm.
Hai ngày sau anh ta lại xuất hiện.
Lần này anh ta mặc áo sơ mi dài tay.
Nhưng vừa ngồi xuống, anh ta đã cố tình xắn tay áo lên.
Một con sói đen hiện ra.
Gần như giống hệt hình trên tay anh trai tôi.
Tôi ôm gấu bông.
Nhìn.
Rồi cúi đầu.
Tống Dịch cố ý ngồi đối diện anh trai.
“Thế nào?”
Anh trai nhìn cánh tay anh ta.
Rõ ràng sửng sốt.
“Cậu cũng làm?”
Tống Dịch cười.
“Thấy của cậu đẹp nên tôi cũng muốn thử.”
“Chúng ta đúng là có gu giống nhau.”
Trong đầu lập tức vang lên thông báo.
【Đồng bộ đặc điểm nhận diện hoàn tất.】
【Độ tương đồng ngoại hình: 89%.】
【Tuyến ngoại hình sắp đạt ngưỡng hoàn thành.】
Tống Dịch vui đến mức gần như không giấu nổi.
Tôi lại nhìn cánh tay anh ta.
Hình con sói của anh ta khác anh trai ở một điểm.
Nó không bóng.
Không có mép dán.
Vùng da xung quanh còn hơi đỏ.
Tôi biết.
Đó là thật.
Tôi ôm gấu bông c.h.ặ.t hơn.
Tối hôm ấy, trước khi ngủ, anh trai ngồi cạnh giường kể chuyện cho tôi.
Tôi bỗng hỏi:
“Anh.”
“Ngày khám tuyển có kiểm tra tay không?”
Anh trai đang lật sách truyện, nghe vậy liền bật cười.
“Kiểm tra cả người.”
“Không chỉ tay.”
“Vậy hình xă/m thì sao?”
“Có tiêu chuẩn.”
Anh gõ nhẹ lên trán tôi.
“Nhưng em yên tâm.”
“Cái của anh ngày mai tẩy.”
Tôi kéo chăn lên che nửa mặt.
“Ừm.”
Anh trai nhìn tôi.
“Em hỏi cái này làm gì?”
Tôi lắc đầu.
“Không có gì.”
Anh xoa tóc tôi.
“Nhóc con kỳ lạ.”
Đợi anh tắt đèn đi ra, tôi mới kéo con gấu bông lại gần.
Thì thầm.
“Gấu.”
“Cá c.ắ.n câu rồi.”
4
Sáng ngày khám tuyển, cả nhà dậy rất sớm.
Mẹ chuẩn bị bữa sáng.
Bố kiểm tra giấy tờ thêm một lần.
Anh trai mặc áo phông đơn giản và quần thể thao.
Cánh tay sạch sẽ.
Không còn con sói nào.
Tôi chạy tới sờ thử.
“Biến mất rồi.”
Anh trai cười.
“Chứ em muốn anh mang nó đi khám thật à?”
Tôi lắc đầu.
Sau đó ngẩng lên.
“Anh nhất định phải được chọn.”
Anh hơi khựng lại.
Rồi xoa đầu tôi.
“Được.”
“Anh cố.”
Tống Dịch hẹn gặp anh trai ở điểm khám.
Tôi vốn không được đi.
Nhưng tôi ôm chân bố không chịu buông.
“Con muốn tiễn anh.”
“Con chỉ đứng ngoài thôi.”
“Con không chạy lung tung.”
Cuối cùng bố đành đưa tôi theo.
Khu vực khám tuyển có rất nhiều thanh niên.
Tống Dịch đã đến trước.
Anh ta mặc áo khoác mỏng dù thời tiết không lạnh.
Nhìn thấy anh trai, anh ta lập tức bước tới.
“Trạch Xuyên.”
Sau đó ánh mắt anh ta rơi xuống cánh tay trần của anh trai.
Nụ cười biến mất.
Tôi nghe rất rõ tiếng lòng anh ta.
“Khoan đã.”
“Hình xă/m đâu?”
Không có tiếng trả lời.
Tống Dịch nhìn chằm chằm cánh tay anh trai.
“Hệ thống!”
“Cái hình đâu?”
【Đang xác minh.】
【Không phát hiện đặc điểm hình xă/m trên cơ thể mục tiêu.】
Sắc mặt Tống Dịch trắng đi.
“Không thể nào!”
“Rõ ràng mấy hôm trước còn có!”
【Có khả năng mục tiêu sử dụng hình dán tạm thời.】
Tôi cúi đầu c.ắ.n môi.
Không được cười.
Không được cười.
Tống Dịch đứng cứng đờ.
Anh trai nhìn anh ta.
“Sao thế?”
“Không khỏe à?”
Tống Dịch lập tức kéo tay áo xuống.
“Không.”
“Không sao.”
Nhưng đã muộn.
Một người phụ trách gọi tên nhóm của họ.
“Tống Dịch.”
“Lục Trạch Xuyên.”
“Chuẩn bị vào.”
Anh trai quay lại vẫy tay với tôi.
Tôi lập tức vẫy lại.
“Anh cố lên!”
Anh cười.
“Biết rồi.”
Tống Dịch đi phía sau.
Mỗi bước chân đều nặng nề.
Trong đầu anh ta gần như phát điên.
“Hệ thống, nghĩ cách!”
“Có cách nào che không?”
【Quy trình kiểm tra yêu cầu kiểm tra cơ thể trực tiếp.】
【Không thể che giấu bằng quần áo.】
“Vậy xóa ngay thì sao?”
【Không kịp.】
“Tại sao mày không phát hiện đó là đồ giả?”
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!