Thanh La lập tức rót rượu.
Ta cầm chén rượu, nhìn về phía Thẩm Nghiễn Phong.
“Xin Thẩm công t.ử yên tâm.”
“Ta cũng không gả.”
Trong điện còn yên tĩnh hơn cả lúc nãy.
Sắc mặt Thẩm Nghiễn Phong trầm xuống.
“Tô Vãn Nguyệt, nàng lại bày trò gì nữa?”
Ta nâng chén rượu lên bên môi, khẽ kính hắn một chén.
“Chúc Thẩm công t.ử được như ý nguyện.”
Hắn cười lạnh.
“Giả vờ thanh cao cái gì.”
“Lát nữa thánh chỉ ban xuống, chẳng phải nàng vẫn phải quỳ tạ ơn sao.”
Thẩm lão phu nhân khẽ nhíu mày.
“Tô cô nương, thanh danh của nữ t.ử là quan trọng nhất, đừng nói lời quá tuyệt đối.”
Ta nhìn bà.
“Lão phu nhân nói rất phải.”
“Cho nên cửa phủ họ Thẩm, ta sẽ không bước vào.”
Sắc mặt Thẩm lão phu nhân cứng đờ.
Ý cười trong đáy mắt Hoàng hậu cũng nhạt đi.
Đúng lúc ấy, ngoài điện truyền đến một tiếng xướng dài.
“Thánh chỉ đến!”
Mọi người đồng loạt đứng dậy quỳ xuống.
Thẩm Nghiễn Phong quỳ phía trước lệch về bên ta.
Hắn quay đầu nhìn ta một cái.
Trong ánh mắt ấy vẫn còn mang theo vẻ chế giễu.
Thái giám truyền chỉ nâng thánh chỉ màu vàng sáng, bước đến trước điện.
Ông mở thánh chỉ ra, giọng the thé vang lên.
“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng.”
Ta rũ mắt xuống.
Bàn tay Thẩm Nghiễn Phong đã chống trên mặt đất, chờ xem ta cúi đầu tạ ơn.
Khi thái giám đọc đến tên ta, cả đại điện đều khẽ nín thở.
“Tô thị Vãn Nguyệt, đoan cẩn chính trực, nhu gia hữu nghi.”
Khóe môi Thẩm Nghiễn Phong cong lên.
Ngay sau đó, câu tiếp theo được đọc ra.
“Ban làm Chính phi của An Bắc Vương, chọn ngày thành hôn.”
Nụ cười trên gương mặt Thẩm Nghiễn Phong cứng lại.
02
Trong điện Thái Cực, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Thái giám truyền chỉ khép thánh chỉ lại.
Dải lụa vàng sáng khẽ lay động dưới ánh nến.
Thẩm Nghiễn Phong vẫn quỳ trên mặt đất, sống lưng cứng đờ.
Hắn giống như không hiểu.
Không chỉ mình hắn không hiểu.
Sắc mặt Thẩm lão phu nhân cũng thay đổi.
Bà đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía Hoàng hậu đang ngồi trên cao.
Hoàng hậu cầm chén rượu trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
Ta đứng dậy, dập đầu hành lễ.
“Thần nữ Tô Vãn Nguyệt, lĩnh chỉ tạ ơn.”
Lời vừa dứt, đại điện mới giống như sống lại.
Tiếng bàn tán rì rầm không sao đè xuống được.
“An Bắc Vương?”
“Chẳng phải nghe nói An Bắc Vương chưa từng gần nữ sắc sao?”
“Bệ hạ vậy mà lại ban Tô Vãn Nguyệt cho An Bắc Vương.”
“Thế vừa rồi Nhị công t.ử Thẩm tính là gì?”
Thẩm Nghiễn Phong cuối cùng cũng quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt hắn từ chế giễu biến thành kinh ngạc.
Ta nhận lấy thánh chỉ.
Thái giám khom người với ta.
“Tô cô nương, Bệ hạ còn có khẩu dụ.”
Ta ngước mắt.
Thái giám mỉm cười nói: “An Bắc Vương đang bận quân vụ, lát nữa mới vào điện.”
“Vương gia còn nói, hôm nay để cô nương phải chịu uất ức rồi.”
Câu nói ấy không nặng không nhẹ.
Nhưng lại giống như một cái t /át, giáng thẳng lên mặt Thẩm Nghiễn Phong.
Vừa rồi, trước mặt mọi người, hắn còn nói đến c /hzết cũng sẽ không cưới ta.
Chớp mắt sau, người của An Bắc Vương lại nói ta đã phải chịu uất ức.
Thẩm Nghiễn Phong đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào thái giám.
“Công công có phải đã đọc nhầm rồi không?”
Nụ cười trên mặt thái giám lập tức biến mất.
“Nhị công t.ử Thẩm là đang nghi ngờ thánh chỉ sao?”
Thẩm Nghiễn Phong khựng lại.
Thẩm lão phu nhân lập tức đứng dậy.
“Khuyển t.ử lỡ lời, xin công công chớ trách.”
Thái giám hừ lạnh.
“Vừa rồi giọng của Nhị công t.ử Thẩm lớn lắm, nhà ta nghe rất rõ.”
“Đến lúc này thì tai lại không còn tốt nữa rồi.”
Trong điện có người khẽ bật cười.
Sắc mặt Thẩm Nghiễn Phong đỏ bừng.
Ta giao thánh chỉ cho Thanh La.
Thanh La ôm c.h.ặ.t thánh chỉ trong lòng, vành mắt đỏ hoe, nhưng không khóc.
Hoàng hậu lên tiếng.
“Vãn Nguyệt, lại đây để bổn cung ngắm xem nào.”
Ta bước lên phía trước.
Ánh mắt Hoàng hậu dừng trên gương mặt ta một lúc.
“Con và An Bắc Vương, trước đây từng quen biết sao?”
Ta lắc đầu.
“Chưa từng.”
Hoàng hậu cười có phần gượng gạo.
“Vậy đúng là có duyên.”
Ta rũ mắt.
“Thần nữ xin tuân theo thánh mệnh.”
Hoàng hậu nhìn chằm chằm vào ta.
Bà muốn nhìn ra trên gương mặt ta sự hoảng loạn.
Muốn nhìn ra sự không cam lòng.
Muốn nhìn ra vẻ khó xử khi bị Thẩm Nghiễn Phong vứt bỏ rồi phải gả cho người khác.
Nhưng ta không có.
Ta lặng lẽ đứng đó, đôi tay đến một chút run rẩy cũng không hề có.
Thẩm Nghiễn Phong bỗng lên tiếng.
“Tô Vãn Nguyệt.”
Ánh mắt mọi người trong điện lại đổ dồn về phía hắn.
Hắn nhìn ta chằm chằm.
“Nàng đã sớm biết rồi?”
Ta quay người nhìn hắn.
“Biết điều gì?”
“Biết thánh chỉ không phải ban hôn cho ta?”
Ta nhìn hắn, khẽ mỉm cười.
“Thẩm công t.ử.”
“Vừa rồi chẳng phải ngươi đã nói, đến c /hzết cũng sẽ không cưới ta sao?”
“Bây giờ thánh chỉ đúng như ý nguyện của ngươi, ngươi nên vui mới phải.”
Sắc mặt hắn càng thêm khó coi.
Ta tiếp tục nói: “Hay là Thẩm công t.ử không muốn cưới ta, nhưng cũng không muốn nhìn người khác cưới ta?”
Lời này vừa dứt, trong điện đã có người không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
🔥 Hắn Nói Đến C /Hết Cũng Không Cưới Ta, Đến Khi Thánh Chỉ Ban Xuống Thì Phát Điên - Chương 2: Chương 2 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Thanh La lập tức rót rượu. Ta cầm chén rượu, nhìn về phía Thẩm Nghiễn Phong. “Xin Thẩm công t.ử yên tâm.” “Ta cũng không gả.” Trong điện còn yên tĩnh hơn cả lúc nãy. Sắc mặt Thẩm Nghiễn Phong trầm xuống. “Tô Vãn Nguyệt, nàng lại bày trò gì nữa?” Ta nâng chén rượu lên bên môi, khẽ kính hắn một chén. “Chúc Thẩm công t.ử được như ý nguyện.” Hắn cười lạnh. “Giả vờ thanh cao cái gì.” “Lát nữa thánh chỉ ban xuống, chẳng phải nàng vẫn phải quỳ tạ ơn sao.” Thẩm lão phu nhân khẽ nhíu mày. “Tô cô nương, thanh danh của nữ t.ử là quan trọng nhất, đừng nói lời quá tuyệt đối.” Ta nhìn bà. “Lão phu nhân nói rất phải.” “Cho nên cửa phủ họ Thẩm, ta sẽ không bước vào.” Sắc mặt Thẩm lão phu nhân cứng đờ. Ý cười trong đáy mắt Hoàng hậu cũng nhạt đi. Đúng lúc ấy, ngoài điện truyền đến một tiếng xướng dài. “Thánh chỉ đến!” Mọi người đồng loạt đứng dậy quỳ xuống. Thẩm Nghiễn Phong quỳ phía trước lệch về bên ta. Hắn quay đầu nhìn ta một cái. Trong ánh mắt ấy vẫn còn mang theo vẻ chế giễu. Thái giám truyền chỉ nâng thánh chỉ màu vàng sáng, bước đến trước điện. Ông mở thánh chỉ ra, giọng the thé vang lên. “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu rằng.” Ta rũ mắt xuống. Bàn tay Thẩm Nghiễn Phong đã chống trên mặt đất, chờ xem ta cúi đầu tạ ơn. Khi thái giám đọc đến tên ta, cả đại điện đều khẽ nín thở. “Tô thị Vãn Nguyệt, đoan cẩn chính trực, nhu gia hữu nghi.” Khóe môi Thẩm Nghiễn Phong cong lên. Ngay sau đó, câu tiếp theo được đọc ra. “Ban làm Chính phi của An Bắc Vương, chọn ngày thành hôn.” Nụ cười trên gương mặt Thẩm Nghiễn Phong cứng lại. 02 Trong điện Thái Cực, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Thái giám truyền chỉ khép thánh chỉ lại. Dải lụa vàng sáng khẽ lay động dưới ánh nến. Thẩm Nghiễn Phong vẫn quỳ trên mặt đất, sống lưng cứng đờ. Hắn giống như không hiểu. Không chỉ mình hắn không hiểu. Sắc mặt Thẩm lão phu nhân cũng thay đổi. Bà đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía Hoàng hậu đang ngồi trên cao. Hoàng hậu cầm chén rượu trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ta đứng dậy, dập đầu hành lễ. “Thần nữ Tô Vãn Nguyệt, lĩnh chỉ tạ ơn.” Lời vừa dứt, đại điện mới giống như sống lại. Tiếng bàn tán rì rầm không sao đè xuống được. “An Bắc Vương?” “Chẳng phải nghe nói An Bắc Vương chưa từng gần nữ sắc sao?” “Bệ hạ vậy mà lại ban Tô Vãn Nguyệt cho An Bắc Vương.” “Thế vừa rồi Nhị công t.ử Thẩm tính là gì?” Thẩm Nghiễn Phong cuối cùng cũng quay đầu nhìn ta. Ánh mắt hắn từ chế giễu biến thành kinh ngạc. Ta nhận lấy thánh chỉ. Thái giám khom người với ta. “Tô cô nương, Bệ hạ còn có khẩu dụ.” Ta ngước mắt. Thái giám mỉm cười nói: “An Bắc Vương đang bận quân vụ, lát nữa mới vào điện.” “Vương gia còn nói, hôm nay để cô nương phải chịu uất ức rồi.” Câu nói ấy không nặng không nhẹ. Nhưng lại giống như một cái t /át, giáng thẳng lên mặt Thẩm Nghiễn Phong. Vừa rồi, trước mặt mọi người, hắn còn nói đến c /hzết cũng sẽ không cưới ta. Chớp mắt sau, người của An Bắc Vương lại nói ta đã phải chịu uất ức. Thẩm Nghiễn Phong đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào thái giám. “Công công có phải đã đọc nhầm rồi không?” Nụ cười trên mặt thái giám lập tức biến mất. “Nhị công t.ử Thẩm là đang nghi ngờ thánh chỉ sao?” Thẩm Nghiễn Phong khựng lại. Thẩm lão phu nhân lập tức đứng dậy. “Khuyển t.ử lỡ lời, xin công công chớ trách.” Thái giám hừ lạnh. “Vừa rồi giọng của Nhị công t.ử Thẩm lớn lắm, nhà ta nghe rất rõ.” “Đến lúc này thì tai lại không còn tốt nữa rồi.” Trong điện có người khẽ bật cười. Sắc mặt Thẩm Nghiễn Phong đỏ bừng. Ta giao thánh chỉ cho Thanh La. Thanh La ôm c.h.ặ.t thánh chỉ trong lòng, vành mắt đỏ hoe, nhưng không khóc. Hoàng hậu lên tiếng. “Vãn Nguyệt, lại đây để bổn cung ngắm xem nào.” Ta bước lên phía trước. Ánh mắt Hoàng hậu dừng trên gương mặt ta một lúc. “Con và An Bắc Vương, trước đây từng quen biết sao?” Ta lắc đầu. “Chưa từng.” Hoàng hậu cười có phần gượng gạo. “Vậy đúng là có duyên.” Ta rũ mắt. “Thần nữ xin tuân theo thánh mệnh.” Hoàng hậu nhìn chằm chằm vào ta. Bà muốn nhìn ra trên gương mặt ta sự hoảng loạn. Muốn nhìn ra sự không cam lòng. Muốn nhìn ra vẻ khó xử khi bị Thẩm Nghiễn Phong vứt bỏ rồi phải gả cho người khác. Nhưng ta không có. Ta lặng lẽ đứng đó, đôi tay đến một chút run rẩy cũng không hề có. Thẩm Nghiễn Phong bỗng lên tiếng. “Tô Vãn Nguyệt.” Ánh mắt mọi người trong điện lại đổ dồn về phía hắn. Hắn nhìn ta chằm chằm. “Nàng đã sớm biết rồi?” Ta quay người nhìn hắn. “Biết điều gì?” “Biết thánh chỉ không phải ban hôn cho ta?” Ta nhìn hắn, khẽ mỉm cười. “Thẩm công t.ử.” “Vừa rồi chẳng phải ngươi đã nói, đến c /hzết cũng sẽ không cưới ta sao?” “Bây giờ thánh chỉ đúng như ý nguyện của ngươi, ngươi nên vui mới phải.” Sắc mặt hắn càng thêm khó coi. Ta tiếp tục nói: “Hay là Thẩm công t.ử không muốn cưới ta, nhưng cũng không muốn nhìn người khác cưới ta?” Lời này vừa dứt, trong điện đã có người không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/han-noi-den-c-het-cung-khong-cuoi-ta-den-khi-thanh-chi-ban-xuong-thi-phat-dien/doc/2
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay