Bộ trường bào đầu tiên là một chiếc trực chuyết màu xanh quạ. Tay nghề thêu thùa của ta không tốt, áng mây thêu ở cổ áo bị lệch nửa tấc.
Ta nâng y phục đến trước cửa thư phòng.
Hắn đang bàn chuyện với các mưu sĩ, liếc qua y phục trong tay ta một cái.
“Để xuống đi.”
“Hầu gia, chất vải này là gấm Thục, mềm mại, mùa đông mặc……”
“Ta đã nói không cần.” Hắn ngắt lời ta.
Trong giọng nói đã lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Các mưu sĩ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chén trà.
Ta ôm y phục lui ra ngoài, đi đến chỗ ngoặt hành lang, nghe thấy bên trong có người khẽ nói một câu: “Hầu gia và phu nhân quả thật phu thê tương kính như tân.”
Phu thê tương kính như tân.
Một lời nghe thể diện biết bao.
Nhưng chỉ có ta biết, bên trong chữ “kính” ấy là sự lạnh lẽo ngăn cách bởi muôn trùng núi non khe vực.
4
Chuyện thực sự khiến ta dập tắt tia hy vọng cuối cùng, là vào tháng Chạp năm ngoái.
Ta nhiễm phong hàn, sốt đến bất tỉnh nhân sự.
Nha hoàn Thanh Hòa chạy đến thư phòng cầu kiến Hầu gia, muốn xin hắn tìm một vị Thái y tới, hoặc là——dù chỉ đến nhìn ta một lần cũng được.
Thanh Hòa quỳ ngoài thư phòng hơn nửa canh giờ.
Thẩm Dạ Hàn không gặp.
Chỉ sai tùy tùng thân cận truyền ra một câu.
“Bệnh thì tìm đại phu, tới tìm bản Hầu làm gì?”
Sau đó, là Thái hậu nghe được tin, phái Ngô Thái y của Thái y viện tới, lúc ấy mới kéo được ta trở về từ Quỷ Môn Quan.
Bệnh vừa khỏi chưa được mấy ngày, Bạch Ngọc Linh nói cổ họng không thoải mái, ho 2 tiếng.
Thẩm Dạ Hàn ngay trong đêm vào cung, đích thân điểm danh mời Viện chính Thái y viện.
Hắn tự mình túc trực ở Thính Tuyết Các, từng thìa từng thìa đút th /uốc, mãi đến khi Bạch Ngọc Linh ngủ thiếp đi.
Chuyện này như mọc thêm cánh, chỉ trong 1 đêm đã truyền khắp cả Hầu phủ.
Ánh mắt của đám hạ nhân khi đi ngang qua viện của ta trở nên càng thêm phức tạp.
Thương hại?
Chế giễu?
Hay chỉ đơn thuần là xem náo nhiệt?
Ta không có hứng đoán.
Chỉ là đêm hôm ấy, một mình ta lấy 2 đôi ủng và 1 chiếc áo bông kẹp đã làm xong từ trước nhưng còn chưa kịp đem tặng, dùng kéo c /ắt nát.
C /ắt thành từng mảnh vụn.
Nhét vào chậu than, nhìn ngọn lửa từng tấc từng tấc nuốt chửng.
Gương mặt khô ráo.
Ngay cả 1 giọt nước mắt cũng không thể nặn ra.
Không đáng.
5
Ngày tháng lâu dần, chuyện gì cũng có thể quen.
Ta nghĩ, đời này cứ sống như vậy đi.
Mang trên mình cái vỏ rỗng mang tên “Hầu phu nhân”, canh giữ chiếc l.ồ.ng vàng này.
Biết bao người ngưỡng mộ ta có số tốt——gả cho thiếu niên Hầu gia, sống trong phủ đệ rộng lớn, ăn ngon mặc đẹp.
Ai mà biết được chứ.
Trong 3 năm 8 tháng 22 ngày này, ngay cả 1 bát canh do ta nấu, hắn cũng chưa từng nếm lấy 1 ngụm.
Cho đến hôm nay.
Ta đứng ngoài cửa sổ thư phòng, nhìn thấy Bạch Ngọc Linh kẹp thư phóng thê kia vào giữa xấp công văn rồi đưa qua.
Nhìn thấy hắn cầm bút lên, ngay cả mày cũng không nhíu lấy một cái.
Nhìn thấy 3 chữ lớn “Thẩm Dạ Hàn” vững vàng hạ xuống trên giấy.
Mực vẫn chưa khô.
Ánh mắt Bạch Ngọc Linh vượt qua vai hắn, như vô tình liếc ra ngoài cửa sổ.
Vừa khéo đối diện với ánh mắt của ta.
Nàng ta cười.
Khóe môi hơi cong lên, giống như một con mèo cuối cùng cũng bắt được chim.
Ta cũng cười.
Khi xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhõm đến mức ngay cả chính ta cũng cảm thấy bất ngờ.
6
Trở về chính viện, ta bảo Thanh Hòa đóng cửa lại.
“Lấy sổ của hồi môn tới đây.”
Thanh Hòa sững người: “Phu nhân?”
“Mau đi.”
Sổ của hồi môn là do mẫu thân ta đích thân lập, dày cả một quyển, từ đầu đến cuối có mấy trăm hạng mục, từng khoản đều ghi chép rõ ràng. Trong 3 năm qua, ta lại bổ sung vào đó không ít——khế ước cửa hàng, khế đất của điền trang, còn có ngân phiếu đem cho vay lấy lãi.
Ta mở trang đầu tiên, nhìn tổng số.
Đủ rồi.
Đâu chỉ là đủ.
Số gia sản Khương gia cho ta làm của hồi môn năm đó, cộng thêm số ta tự kiếm được trong 3 năm nay, tổng cộng còn nhiều gấp 3 lần số bạc trong công quỹ của Hầu phủ.
Nghĩ đến điều này, ta bỗng cảm thấy những ấm ức phải chịu suốt những năm qua cũng không còn khó chịu đến thế.
Ít nhất, thứ ta thiệt là tấm lòng, chứ không thiệt bạc.
“Thanh Hòa, đi gọi quản sự tới đây. Tối nay chuyển toàn bộ của hồi môn lên xe.”
Môi Thanh Hòa run lên: “Toàn…… toàn bộ sao?”
“1 cây trâm cũng không để lại.”
“Nhưng phu nhân, Hầu gia……”
“Hầu gia đã đích thân ký thư phóng thê.”
Ta giơ quyển sổ trong tay lên.
“Từ nay về sau, ta và phủ Ninh Viễn Hầu, đôi bên không còn nợ nần gì nhau.”
Hốc mắt Thanh Hòa đỏ lên.
🔥 Hắn Ký Thư Phóng Thê Không Thèm Nhìn, Ta Liền Dọn Sạch Của Hồi Môn Rời Phủ - Chương 3: Chương 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Bộ trường bào đầu tiên là một chiếc trực chuyết màu xanh quạ. Tay nghề thêu thùa của ta không tốt, áng mây thêu ở cổ áo bị lệch nửa tấc. Ta nâng y phục đến trước cửa thư phòng. Hắn đang bàn chuyện với các mưu sĩ, liếc qua y phục trong tay ta một cái. “Để xuống đi.” “Hầu gia, chất vải này là gấm Thục, mềm mại, mùa đông mặc……” “Ta đã nói không cần.” Hắn ngắt lời ta. Trong giọng nói đã lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Các mưu sĩ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chén trà. Ta ôm y phục lui ra ngoài, đi đến chỗ ngoặt hành lang, nghe thấy bên trong có người khẽ nói một câu: “Hầu gia và phu nhân quả thật phu thê tương kính như tân.” Phu thê tương kính như tân. Một lời nghe thể diện biết bao. Nhưng chỉ có ta biết, bên trong chữ “kính” ấy là sự lạnh lẽo ngăn cách bởi muôn trùng núi non khe vực. 4 Chuyện thực sự khiến ta dập tắt tia hy vọng cuối cùng, là vào tháng Chạp năm ngoái. Ta nhiễm phong hàn, sốt đến bất tỉnh nhân sự. Nha hoàn Thanh Hòa chạy đến thư phòng cầu kiến Hầu gia, muốn xin hắn tìm một vị Thái y tới, hoặc là——dù chỉ đến nhìn ta một lần cũng được. Thanh Hòa quỳ ngoài thư phòng hơn nửa canh giờ. Thẩm Dạ Hàn không gặp. Chỉ sai tùy tùng thân cận truyền ra một câu. “Bệnh thì tìm đại phu, tới tìm bản Hầu làm gì?” Sau đó, là Thái hậu nghe được tin, phái Ngô Thái y của Thái y viện tới, lúc ấy mới kéo được ta trở về từ Quỷ Môn Quan. Bệnh vừa khỏi chưa được mấy ngày, Bạch Ngọc Linh nói cổ họng không thoải mái, ho 2 tiếng. Thẩm Dạ Hàn ngay trong đêm vào cung, đích thân điểm danh mời Viện chính Thái y viện. Hắn tự mình túc trực ở Thính Tuyết Các, từng thìa từng thìa đút th /uốc, mãi đến khi Bạch Ngọc Linh ngủ thiếp đi. Chuyện này như mọc thêm cánh, chỉ trong 1 đêm đã truyền khắp cả Hầu phủ. Ánh mắt của đám hạ nhân khi đi ngang qua viện của ta trở nên càng thêm phức tạp. Thương hại? Chế giễu? Hay chỉ đơn thuần là xem náo nhiệt? Ta không có hứng đoán. Chỉ là đêm hôm ấy, một mình ta lấy 2 đôi ủng và 1 chiếc áo bông kẹp đã làm xong từ trước nhưng còn chưa kịp đem tặng, dùng kéo c /ắt nát. C /ắt thành từng mảnh vụn. Nhét vào chậu than, nhìn ngọn lửa từng tấc từng tấc nuốt chửng. Gương mặt khô ráo. Ngay cả 1 giọt nước mắt cũng không thể nặn ra. Không đáng. 5 Ngày tháng lâu dần, chuyện gì cũng có thể quen. Ta nghĩ, đời này cứ sống như vậy đi. Mang trên mình cái vỏ rỗng mang tên “Hầu phu nhân”, canh giữ chiếc l.ồ.ng vàng này. Biết bao người ngưỡng mộ ta có số tốt——gả cho thiếu niên Hầu gia, sống trong phủ đệ rộng lớn, ăn ngon mặc đẹp. Ai mà biết được chứ. Trong 3 năm 8 tháng 22 ngày này, ngay cả 1 bát canh do ta nấu, hắn cũng chưa từng nếm lấy 1 ngụm. Cho đến hôm nay. Ta đứng ngoài cửa sổ thư phòng, nhìn thấy Bạch Ngọc Linh kẹp thư phóng thê kia vào giữa xấp công văn rồi đưa qua. Nhìn thấy hắn cầm bút lên, ngay cả mày cũng không nhíu lấy một cái. Nhìn thấy 3 chữ lớn “Thẩm Dạ Hàn” vững vàng hạ xuống trên giấy. Mực vẫn chưa khô. Ánh mắt Bạch Ngọc Linh vượt qua vai hắn, như vô tình liếc ra ngoài cửa sổ. Vừa khéo đối diện với ánh mắt của ta. Nàng ta cười. Khóe môi hơi cong lên, giống như một con mèo cuối cùng cũng bắt được chim. Ta cũng cười. Khi xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhõm đến mức ngay cả chính ta cũng cảm thấy bất ngờ. 6 Trở về chính viện, ta bảo Thanh Hòa đóng cửa lại. “Lấy sổ của hồi môn tới đây.” Thanh Hòa sững người: “Phu nhân?” “Mau đi.” Sổ của hồi môn là do mẫu thân ta đích thân lập, dày cả một quyển, từ đầu đến cuối có mấy trăm hạng mục, từng khoản đều ghi chép rõ ràng. Trong 3 năm qua, ta lại bổ sung vào đó không ít——khế ước cửa hàng, khế đất của điền trang, còn có ngân phiếu đem cho vay lấy lãi. Ta mở trang đầu tiên, nhìn tổng số. Đủ rồi. Đâu chỉ là đủ. Số gia sản Khương gia cho ta làm của hồi môn năm đó, cộng thêm số ta tự kiếm được trong 3 năm nay, tổng cộng còn nhiều gấp 3 lần số bạc trong công quỹ của Hầu phủ. Nghĩ đến điều này, ta bỗng cảm thấy những ấm ức phải chịu suốt những năm qua cũng không còn khó chịu đến thế. Ít nhất, thứ ta thiệt là tấm lòng, chứ không thiệt bạc. “Thanh Hòa, đi gọi quản sự tới đây. Tối nay chuyển toàn bộ của hồi môn lên xe.” Môi Thanh Hòa run lên: “Toàn…… toàn bộ sao?” “1 cây trâm cũng không để lại.” “Nhưng phu nhân, Hầu gia……” “Hầu gia đã đích thân ký thư phóng thê.” Ta giơ quyển sổ trong tay lên. “Từ nay về sau, ta và phủ Ninh Viễn Hầu, đôi bên không còn nợ nần gì nhau.” Hốc mắt Thanh Hòa đỏ lên.
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/han-ky-thu-phong-the-khong-them-nhin-ta-lien-don-sach-cua-hoi-mon-roi-phu/doc/3
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay