Chương 1: Chương 1

Đêm đại hôn, phu quân giấu bạch nguyệt quang đang m.a.n.g t.h.a.i vào rương của hồi môn của ta? Ta trở tay đóng bảy tấc đinh phong kín, hắn lập tức phát điên. Đêm đại hôn, phu quân của ta ngay cả khăn voan cũng chưa vén đã chẳng thấy bóng dáng đâu. Đúng lúc ta định tháo chiếc phượng quan nặng trĩu xuống. Trước mắt bỗng hiện lên một hàng chữ phát sáng. 【Cảnh báo! Nam chính vừa giấu bạch nguyệt quang đang m.a.n.g t.h.a.i vào trong chiếc rương của hồi môn của nữ chính!】 Ta sững người, quay đầu nhìn về chiếc rương gỗ hồng lớn nhất đặt ở góc phòng. Bên trong thấp thoáng truyền ra tiếng hít thở rất khẽ. Ta cười lạnh một tiếng, gọi quản gia đến. “Chiếc rương này không may mắn, lấy đinh dài bảy tấc đóng kín cho ta.” “Sau đó ném vào kho chứa ẩm thấp nhất. Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được mở.” Ba ngày sau, phu quân phát điên như kẻ mất trí, đào bới khắp phủ, còn ta thì đang ung dung ngồi thưởng trà. 01 Đêm đại hôn, long phụng hỷ chúc cháy rực. Rèm đỏ buông xuống, cả căn phòng ngập tràn mùi hương kim phấn và hợp hoan. Ta đội chiếc phượng quan nặng trĩu như muốn đè gãy cổ, ngồi bên mép giường, chờ từ lúc trời tối đến khi trăng lên giữa đỉnh đầu. Phu quân của ta, Bùi Tự, vẫn chưa đến. Bên ngoài, ma ma đã ba lần giục mời rượu. Nha hoàn Thanh Đại cũng sốt ruột đến đỏ hoe cả vành mắt. “Tiểu thư, có phải cô gia bị giữ chân ở tiền viện rồi không?” Ta không đáp. Tiền viện của Hầu phủ từ lâu đã chẳng còn tiếng huyên náo. Ngay cả tiếng cười của đám khách say rượu cũng đã tan hết. Tân lang không đến động phòng, chỉ có một nguyên nhân. Hắn không muốn đến. Ta giơ tay lên, đang định tự mình vén khăn voan, trước mắt bỗng lướt qua một hàng chữ phát sáng. 【Cảnh báo! Nam chính vừa giấu bạch nguyệt quang đang m.a.n.g t.h.a.i vào trong chiếc rương của hồi môn của nữ chính!】 Tay ta khựng lại. Hàng chữ ấy lay động như gợn sóng nước, rồi lại hiện ra hàng thứ hai. 【Nữ chính đừng tháo phượng quan! Mau nhìn chiếc rương gỗ hồng lớn nhất ở góc phòng! Bên trong có bất ngờ!】 Ta chậm rãi quay đầu. Ở góc phòng đặt một chiếc rương gỗ hồng thật lớn. Đó là một trong những chiếc rương của hồi môn ta mang từ phủ Thái phó tới. Bề mặt rương dán chữ Hỷ đỏ thẫm, bốn góc bọc đồng, khóa cài còn mới tinh. Ta nhớ rất rõ. Chiếc rương này vốn dùng để đựng gấm vóc bốn mùa, sáng nay khi vừa vào phủ, còn do lão ma ma bên cạnh mẫu thân ta tự tay kiểm kê. Thế nhưng lúc này, bên mép chiếc rương lại xuất hiện thêm một vết xước mới. Rất mảnh. Giống như có người vội vàng cạy mở rồi lại đóng lại. Ta chăm chú nhìn nó. Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng tim đèn nổ lách tách. Sau đó, ta nghe thấy. Từ trong rương truyền ra một tiếng hít thở vô cùng khẽ. Thanh Đại không nghe thấy, vẫn còn tìm cớ thay Bùi Tự. “Tiểu thư, hôm nay Hầu gia uống nhiều rượu quá, có lẽ…” Ta giơ tay ngăn nàng lại. “Đi mời quản gia Chu đến.” Thanh Đại sững người. “Ngay bây giờ ạ?” “Ngay bây giờ.” Nhìn thấy ánh mắt của ta, nàng không dám hỏi thêm, vội nhấc váy chạy ra ngoài. Ta ngồi trên giường tân hôn, khăn voan vẫn chưa vén, từng ngón tay siết c.h.ặ.t từng chút một. Những hàng chữ phát sáng lại hiện lên. 【Hay rồi! Cuối cùng nữ chính cũng phát hiện!】 【Nhưng theo cốt truyện gốc, nữ chính mềm lòng, mở rương cứu người, kết quả bạch nguyệt quang quay sang c.ắ.n ngược một cái, nói nữ chính ghen tị vì nàng ta m.a.n.g t.h.a.i nên cố ý hại nàng ta.】 【Nam chính lập tức che chở bạch nguyệt quang, ném nữ chính vào thiên viện sống cảnh thủ tiết suốt 3 năm.】 【Thảm quá, t.h.ả.m quá.】 Ta nhìn những hàng chữ ấy, chợt bật cười. Thì ra là vậy. Bùi Tự cưới ta, không phải vì hai phủ liên hôn, cũng không phải vì Hoàng hậu ban hôn. Hắn muốn mượn của hồi môn của ta để giấu nữ nhân của hắn. Lại còn là một nữ nhân đang mang thai. Đúng là một đêm động phòng hoa chúc hay cho hắn. Quản gia Chu nhanh chóng tới nơi. Ông là người cũ của Hầu phủ, tóc mai đã bạc trắng. Lúc bước vào vẫn cúi đầu, không dám nhìn ta. “Thiếu phu nhân.” Ta giơ tay chỉ về góc phòng. “Chiếc rương kia, không may mắn.” Quản gia Chu sững sờ. “Thiếu phu nhân, đó là của hồi môn người mang tới mà…” “Ta nói, nó không may mắn.” Giọng ta không lớn. Thế nhưng cả căn phòng bỗng chốc lạnh đi. Quản gia Chu ngẩng đầu, nhìn theo hướng tay ta chỉ. Chiếc rương gỗ hồng lặng lẽ nằm trong bóng tối. Người ở bên trong dường như cũng nhận ra có điều bất ổn, tiếng hít thở bỗng trở nên gấp gáp hơn một chút. Sắc mặt quản gia Chu khẽ thay đổi. Ông đã nghe thấy. Ta giật mạnh khăn voan xuống. Cả đầu châu ngọc va vào nhau phát ra những tiếng leng keng vụn vặt. “Mang đinh dài bảy tấc tới.” Thanh Đại hít vào một hơi lạnh. Quản gia Chu cũng đứng sững. “Thiếu phu nhân, người định…” Ta nhìn ông. “Đóng kín nó lại.” “Sau đó khiêng đến kho chứa ẩm thấp nhất của Hầu phủ.” “Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được mở.” Quản gia Chu toát mồ hôi trên trán. “Nếu Hầu gia hỏi đến…” Ta cười. “Của hồi môn của ta, ta làm chủ.” “Hầu gia nếu có hỏi, ngươi cứ bảo hắn đến hỏi ta.” Trong rương bỗng truyền ra một tiếng động khẽ. Giống như móng tay cào lên ván gỗ. Thanh Đại sợ đến tái mét cả mặt. “Tiểu thư, trong chiếc rương này…” “Chuột.” Ta thản nhiên đáp. “Hầu phủ lớn như vậy, đến cả chuột cũng dám chui vào của hồi môn của tân nương.” “Đóng kín lại, tránh để nó c.ắ.n người.” Đôi môi quản gia Chu run lên. Ông dù sao cũng là lão quản gia. Có những chuyện, ông không dám quản, cũng không thể quản. Rất nhanh, hai gã sai vặt đã mang đinh dài và búa sắt tới. Ta ngồi trên giường tân hôn, nhìn bọn họ vây quanh chiếc rương gỗ hồng. Khi chiếc đinh đầu tiên được đóng xuống, người bên trong rương bỗng đâm mạnh vào thành rương. Rầm. Một tiếng rất trầm. Thanh Đại suýt nữa bật thốt thành tiếng, nhưng bị một ánh mắt của ta ép nuốt trở lại. Sắc mặt quản gia Chu trắng bệch, lập tức ho khẽ một tiếng. “Tất cả cẩn thận một chút.” Đám sai vặt không dám ngẩng đầu, chỉ coi như không nghe thấy gì. Tiếng búa nện xuống hết nhát này đến nhát khác. Ánh nến đỏ lay động. Chữ Hỷ đỏ tươi như m /áu. Ta nhìn chiếc rương bị đóng kín hoàn toàn, nhìn khóa cài lại bị xích sắt quấn thêm ba vòng. Bên trong không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa. Đến khi đám sai vặt khiêng chiếc rương đi, ta bỗng lên tiếng. “Khoan đã.” Bọn họ dừng lại. Ta đứng dậy, chiếc phượng quan nặng đến mức cổ đau nhức. Ta bước đến trước chiếc rương, cúi người nhặt lên một món đồ ở góc rương. Một viên trân châu. Chỉ lớn bằng hạt gạo, tỏa ánh sáng nhu hòa. Đó là Đông châu thượng hạng. Không phải đồ trong của hồi môn của ta. Thanh Đại khẽ gọi: “Tiểu thư…” Ta cất viên trân châu vào trong tay áo. “Khiêng đi.” Chiếc rương được khiêng ra khỏi tân phòng. Cánh cửa lại khép kín. Trong phòng chỉ còn lại ta và Thanh Đại. Hai chân nàng mềm nhũn, quỳ sụp xuống trước mặt ta. “Tiểu thư, bên trong… có phải có người không?” Ta nhìn ngọn nến. “Ngươi nghĩ sao?” Nước mắt Thanh Đại lập tức trào ra.
🔥 Đêm Đại Hôn, Phu Quân Giấu Bạch Nguyệt Quang Mang Thai Trong Rương Của Hồi Môn - Chương 1: Chương 1 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! Đêm đại hôn, phu quân giấu bạch nguyệt quang đang m.a.n.g t.h.a.i vào rương của hồi môn của ta? Ta trở tay đóng bảy tấc đinh phong kín, hắn lập tức phát điên. Đêm đại hôn, phu quân của ta ngay cả khăn voan cũng chưa vén đã chẳng thấy bóng dáng đâu. Đúng lúc ta định tháo chiếc phượng quan nặng trĩu xuống. Trước mắt bỗng hiện lên một hàng chữ phát sáng. 【Cảnh báo! Nam chính vừa giấu bạch nguyệt quang đang m.a.n.g t.h.a.i vào trong chiếc rương của hồi môn của nữ chính!】 Ta sững người, quay đầu nhìn về chiếc rương gỗ hồng lớn nhất đặt ở góc phòng. Bên trong thấp thoáng truyền ra tiếng hít thở rất khẽ. Ta cười lạnh một tiếng, gọi quản gia đến. “Chiếc rương này không may mắn, lấy đinh dài bảy tấc đóng kín cho ta.” “Sau đó ném vào kho chứa ẩm thấp nhất. Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được mở.” Ba ngày sau, phu quân phát điên như kẻ mất trí, đào bới khắp phủ, còn ta thì đang ung dung ngồi thưởng trà. 01 Đêm đại hôn, long phụng hỷ chúc cháy rực. Rèm đỏ buông xuống, cả căn phòng ngập tràn mùi hương kim phấn và hợp hoan. Ta đội chiếc phượng quan nặng trĩu như muốn đè gãy cổ, ngồi bên mép giường, chờ từ lúc trời tối đến khi trăng lên giữa đỉnh đầu. Phu quân của ta, Bùi Tự, vẫn chưa đến. Bên ngoài, ma ma đã ba lần giục mời rượu. Nha hoàn Thanh Đại cũng sốt ruột đến đỏ hoe cả vành mắt. “Tiểu thư, có phải cô gia bị giữ chân ở tiền viện rồi không?” Ta không đáp. Tiền viện của Hầu phủ từ lâu đã chẳng còn tiếng huyên náo. Ngay cả tiếng cười của đám khách say rượu cũng đã tan hết. Tân lang không đến động phòng, chỉ có một nguyên nhân. Hắn không muốn đến. Ta giơ tay lên, đang định tự mình vén khăn voan, trước mắt bỗng lướt qua một hàng chữ phát sáng. 【Cảnh báo! Nam chính vừa giấu bạch nguyệt quang đang m.a.n.g t.h.a.i vào trong chiếc rương của hồi môn của nữ chính!】 Tay ta khựng lại. Hàng chữ ấy lay động như gợn sóng nước, rồi lại hiện ra hàng thứ hai. 【Nữ chính đừng tháo phượng quan! Mau nhìn chiếc rương gỗ hồng lớn nhất ở góc phòng! Bên trong có bất ngờ!】 Ta chậm rãi quay đầu. Ở góc phòng đặt một chiếc rương gỗ hồng thật lớn. Đó là một trong những chiếc rương của hồi môn ta mang từ phủ Thái phó tới. Bề mặt rương dán chữ Hỷ đỏ thẫm, bốn góc bọc đồng, khóa cài còn mới tinh. Ta nhớ rất rõ. Chiếc rương này vốn dùng để đựng gấm vóc bốn mùa, sáng nay khi vừa vào phủ, còn do lão ma ma bên cạnh mẫu thân ta tự tay kiểm kê. Thế nhưng lúc này, bên mép chiếc rương lại xuất hiện thêm một vết xước mới. Rất mảnh. Giống như có người vội vàng cạy mở rồi lại đóng lại. Ta chăm chú nhìn nó. Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng tim đèn nổ lách tách. Sau đó, ta nghe thấy. Từ trong rương truyền ra một tiếng hít thở vô cùng khẽ. Thanh Đại không nghe thấy, vẫn còn tìm cớ thay Bùi Tự. “Tiểu thư, hôm nay Hầu gia uống nhiều rượu quá, có lẽ…” Ta giơ tay ngăn nàng lại. “Đi mời quản gia Chu đến.” Thanh Đại sững người. “Ngay bây giờ ạ?” “Ngay bây giờ.” Nhìn thấy ánh mắt của ta, nàng không dám hỏi thêm, vội nhấc váy chạy ra ngoài. Ta ngồi trên giường tân hôn, khăn voan vẫn chưa vén, từng ngón tay siết c.h.ặ.t từng chút một. Những hàng chữ phát sáng lại hiện lên. 【Hay rồi! Cuối cùng nữ chính cũng phát hiện!】 【Nhưng theo cốt truyện gốc, nữ chính mềm lòng, mở rương cứu người, kết quả bạch nguyệt quang quay sang c.ắ.n ngược một cái, nói nữ chính ghen tị vì nàng ta m.a.n.g t.h.a.i nên cố ý hại nàng ta.】 【Nam chính lập tức che chở bạch nguyệt quang, ném nữ chính vào thiên viện sống cảnh thủ tiết suốt 3 năm.】 【Thảm quá, t.h.ả.m quá.】 Ta nhìn những hàng chữ ấy, chợt bật cười. Thì ra là vậy. Bùi Tự cưới ta, không phải vì hai phủ liên hôn, cũng không phải vì Hoàng hậu ban hôn. Hắn muốn mượn của hồi môn của ta để giấu nữ nhân của hắn. Lại còn là một nữ nhân đang mang thai. Đúng là một đêm động phòng hoa chúc hay cho hắn. Quản gia Chu nhanh chóng tới nơi. Ông là người cũ của Hầu phủ, tóc mai đã bạc trắng. Lúc bước vào vẫn cúi đầu, không dám nhìn ta. “Thiếu phu nhân.” Ta giơ tay chỉ về góc phòng. “Chiếc rương kia, không may mắn.” Quản gia Chu sững sờ. “Thiếu phu nhân, đó là của hồi môn người mang tới mà…” “Ta nói, nó không may mắn.” Giọng ta không lớn. Thế nhưng cả căn phòng bỗng chốc lạnh đi. Quản gia Chu ngẩng đầu, nhìn theo hướng tay ta chỉ. Chiếc rương gỗ hồng lặng lẽ nằm trong bóng tối. Người ở bên trong dường như cũng nhận ra có điều bất ổn, tiếng hít thở bỗng trở nên gấp gáp hơn một chút. Sắc mặt quản gia Chu khẽ thay đổi. Ông đã nghe thấy. Ta giật mạnh khăn voan xuống. Cả đầu châu ngọc va vào nhau phát ra những tiếng leng keng vụn vặt. “Mang đinh dài bảy tấc tới.” Thanh Đại hít vào một hơi lạnh. Quản gia Chu cũng đứng sững. “Thiếu phu nhân, người định…” Ta nhìn ông. “Đóng kín nó lại.” “Sau đó khiêng đến kho chứa ẩm thấp nhất của Hầu phủ.” “Không có lệnh của ta, bất kỳ ai cũng không được mở.” Quản gia Chu toát mồ hôi trên trán. “Nếu Hầu gia hỏi đến…” Ta cười. “Của hồi môn của ta, ta làm chủ.” “Hầu gia nếu có hỏi, ngươi cứ bảo hắn đến hỏi ta.” Trong rương bỗng truyền ra một tiếng động khẽ. Giống như móng tay cào lên ván gỗ. Thanh Đại sợ đến tái mét cả mặt. “Tiểu thư, trong chiếc rương này…” “Chuột.” Ta thản nhiên đáp. “Hầu phủ lớn như vậy, đến cả chuột cũng dám chui vào của hồi môn của tân nương.” “Đóng kín lại, tránh để nó c.ắ.n người.” Đôi môi quản gia Chu run lên. Ông dù sao cũng là lão quản gia. Có những chuyện, ông không dám quản, cũng không thể quản. Rất nhanh, hai gã sai vặt đã mang đinh dài và búa sắt tới. Ta ngồi trên giường tân hôn, nhìn bọn họ vây quanh chiếc rương gỗ hồng. Khi chiếc đinh đầu tiên được đóng xuống, người bên trong rương bỗng đâm mạnh vào thành rương. Rầm. Một tiếng rất trầm. Thanh Đại suýt nữa bật thốt thành tiếng, nhưng bị một ánh mắt của ta ép nuốt trở lại. Sắc mặt quản gia Chu trắng bệch, lập tức ho khẽ một tiếng. “Tất cả cẩn thận một chút.” Đám sai vặt không dám ngẩng đầu, chỉ coi như không nghe thấy gì. Tiếng búa nện xuống hết nhát này đến nhát khác. Ánh nến đỏ lay động. Chữ Hỷ đỏ tươi như m /áu. Ta nhìn chiếc rương bị đóng kín hoàn toàn, nhìn khóa cài lại bị xích sắt quấn thêm ba vòng. Bên trong không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa. Đến khi đám sai vặt khiêng chiếc rương đi, ta bỗng lên tiếng. “Khoan đã.” Bọn họ dừng lại. Ta đứng dậy, chiếc phượng quan nặng đến mức cổ đau nhức. Ta bước đến trước chiếc rương, cúi người nhặt lên một món đồ ở góc rương. Một viên trân châu. Chỉ lớn bằng hạt gạo, tỏa ánh sáng nhu hòa. Đó là Đông châu thượng hạng. Không phải đồ trong của hồi môn của ta. Thanh Đại khẽ gọi: “Tiểu thư…” Ta cất viên trân châu vào trong tay áo. “Khiêng đi.” Chiếc rương được khiêng ra khỏi tân phòng. Cánh cửa lại khép kín. Trong phòng chỉ còn lại ta và Thanh Đại. Hai chân nàng mềm nhũn, quỳ sụp xuống trước mặt ta. “Tiểu thư, bên trong… có phải có người không?” Ta nhìn ngọn nến. “Ngươi nghĩ sao?” Nước mắt Thanh Đại lập tức trào ra. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/dem-dai-hon-phu-quan-giau-bach-nguyet-quang-mang-thai-trong-ruong-cua-hoi-mon/doc/1 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!