Chương 1: Chương 1
Con gái vô tình gọi một tiếng “bố” ngay giữa cuộc họp video của tập đoàn, mọi bí mật đều bị bóc trần, thân phận thật của chồng tôi cũng không còn cách nào giấu được nữa.
Chồng đi công tác đã ba ngày.
Cô con gái n/ă/m t/uổi của tôi nhớ bố đến mức ôm c.h.ặ.t chân mẹ, mắt đỏ hoe, giọng nhỏ xíu.
“Mẹ ơi, bao giờ bố mới về? Con nhớ bố lắm.”
Tôi mỉm cười xoa đầu con, ôm bé vào lòng rồi nhẹ giọng dỗ dành:
“Bố đang ở trong điện thoại làm việc. Chờ bố đánh bại quái vật lớn xong là sẽ về chơi với Niệm Niệm.”
Vừa nói, tôi vừa chỉ về chiếc laptop đặt trong phòng làm việc.
Đó là máy tính dự phòng của Lục Viễn Châu, từ trước đến nay anh chưa từng mang đến công ty.
Niệm Niệm hiểu được đôi chút, ngoan ngoãn gật đầu, cuối cùng cũng chịu thôi không mè nheo nữa.
Tôi tranh thủ pha một cốc cà phê để tiếp tục hoàn thiện bản vẽ minh họa còn dang dở.
Không ngờ vừa uống xong, bụng lại đau quặn.
“Niệm Niệm, con chơi một mình một lát nhé. Mẹ vào nhà vệ sinh.”
“Dạ.”
Con bé ngoan ngoãn đáp lời.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, xoay người bước đi.
Cửa nhà vệ sinh vừa khép lại, nhờ khả năng cách âm quá tốt nên mọi âm thanh bên ngoài gần như biến mất.
Khoảng năm phút sau.
Tôi rửa tay, lau khô rồi mở cửa bước ra.
Phòng khách yên tĩnh đến lạ.
Một cảm giác bất an bất chợt dâng lên trong lòng.
Đồ chơi vẫn nằm ngổn ngang trên tấm t.h.ả.m, nhưng Niệm Niệm lại không thấy đâu.
“Niệm Niệm?”
Tôi gọi mấy tiếng nhưng chẳng có ai đáp lại.
Tim bắt đầu đập nhanh.
Ánh mắt đảo khắp căn phòng, cuối cùng dừng trước cánh cửa phòng làm việc đang hé mở.
Một vệt sáng hắt ra từ bên trong.
Tôi lập tức chạy tới, đẩy cửa ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cả người tôi lạnh buốt.
Niệm Niệm đang đứng trên chiếc ghế đẩu thấp mà bình thường tôi vẫn dùng để kê chân.
Thân hình nhỏ bé gần như bò hẳn lên mặt bàn.
Chiếc laptop dự phòng của Lục Viễn Châu, vốn tưởng đã tắt từ lâu, giờ lại sáng màn hình.
Trên đó là hàng trăm ô video nối kín.
Ít nhất cũng hơn một trăm người đang trực tuyến.
Ai nấy đều mặc vest chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm túc.
Ở khung hình lớn chính giữa, một ông lão tóc bạc đang phát biểu đầy uy nghiêm.
Lúc này tôi mới biết máy tính của Lục Viễn Châu đã cài sẵn chế độ tự động đăng nhập.
Còn Niệm Niệm thì chẳng rõ vô tình bấm vào đâu.
Con bé vừa gia nhập cuộc họp chiến lược quý cấp cao nhất của cả tập đoàn.
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Tôi định lao tới tắt máy tính.
Nhưng đúng lúc ấy, Niệm Niệm chống tay lên bàn, cố nhón chân, ghé sát mặt vào camera.
Đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn màn hình.
Hai chiếc răng cửa mới thay lộ ra theo nụ cười ngây ngô.
Rồi bằng giọng nói mềm mại nhất, con bé cất tiếng:
“Bố ơi?”
“Bố có ở trong đó không?”
“Bao giờ bố mới về? Niệm Niệm nhớ bố lắm.”
Ngay giây phút ấy.
Thời gian như ngừng trôi.
Hơn một trăm khung hình trên màn hình đồng loạt bất động.
Ông lão tóc bạc đang phát biểu há miệng, quên luôn câu nói kế tiếp.
Hơn một trăm ánh mắt cùng lúc hướng về cô bé vừa xuất hiện.
Rồi chuyển sang tôi đang đứng phía sau, cứng đờ như tượng.
Cả cuộc họp rơi vào bầu không khí im lặng đến nghẹt thở.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Khung trò chuyện ở góc màn hình đột nhiên bùng nổ.
【!!!!!!!!】
【Đứa bé này là con ai vậy???】
【Con bé vừa gọi ai là bố thế?】
【Tôi có nghe nhầm không? Đây chẳng phải cuộc họp của Tổng giám đốc Lục sao?】
【Trời đất, đây là sự cố phát sóng à?】
【Khoan đã… sao cô bé này nhìn quen quen?】
Tin nhắn cuồn cuộn hiện lên không ngừng.
Còn tôi thì c.h.ế.t lặng nhìn vào khung hình chính.
Ban đầu, đó vẫn là vị giám đốc tóc bạc đang phát biểu.
Nhưng lúc này, hình ảnh đã đổi sang một người khác.
Một gương mặt quen thuộc đến mức tôi không thể nhận nhầm.
Ánh mắt lạnh lùng.
Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Sống mũi cao thẳng.
Là chồng tôi.
Lục Viễn Châu.
Anh chính là vị tổng giám đốc tập đoàn đang chủ trì cuộc họp, đồng thời cũng là người vừa bị hơn một trăm quản lý cấp cao chứng kiến tận mắt thân phận bị cô con gái năm t/uổi gọi to một tiếng “bố”.
01
Trong màn hình, sắc mặt Lục Viễn Châu thay đổi rõ rệt.
Người đàn ông trước nay dù gặp chuyện gì cũng bình tĩnh, lúc này lại đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc ghế da phía sau bị đẩy lùi, phát ra một tiếng động nặng nề.
“Niệm Niệm.”
Giọng nói ấy truyền qua loa máy tính, trầm thấp mà quen thuộc.
Con gái tôi lập tức sáng mắt.
“Bố!”
Con bé phấn khích vẫy tay với màn hình, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí trong cuộc họp đã đóng băng.
“Bố thật sự ở trong điện thoại này!”
“Bố đánh quái vật xong chưa?”
“Niệm Niệm nhớ bố lắm. Mẹ cũng nhớ bố nữa.”
Tôi lập tức bước tới bế con bé xuống.
“Niệm Niệm, không được nói linh tinh.”
“Con không nói linh tinh.”
Con bé ôm cổ tôi, nghiêng đầu nhìn về phía màn hình.
“Tối qua mẹ còn nhìn ảnh bố rất lâu.”
Tôi chỉ muốn tìm một cái khe để chui xuống.
Không gian trong cuộc họp càng trở nên quỷ dị.
Hơn một trăm quản lý cấp cao đồng loạt cúi đầu, nhưng ánh mắt lại lén lút nhìn lên.
Đăng nhập để bình luận cho chương này
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!