Phụ hoàng không quay đầu, nhưng giọng nói lạnh như lưỡi đao.
Vị đại thần kia lập tức im bặt.
Phụ hoàng buông ta ra, cởi long bào bên ngoài khoác lên người ta.
Bộ váy múa bằng sa mỏng được che kín.
Ánh mắt người lướt qua bộ y phục trên người ta.
Sự dịu dàng trong đáy mắt từng chút từng chút đông cứng thành băng.
Người đứng dậy.
Quay sang phía Thẩm Ngạn Khanh.
“Kẻ nào là Thẩm Ngạn Khanh?”
Không phải câu hỏi.
Mà là phán quyết.
Hai chân Thẩm Ngạn Khanh mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống.
“Bệ… bệ hạ… thần… thần không biết…”
“Không biết cái gì?”
Phụ hoàng bước tới.
Từ trên cao nhìn xuống hắn.
“Không biết đích trưởng công chúa của trẫm bị ngươi mang ra làm vũ cơ dâng lên?”
Sắc mặt Thẩm Ngạn Khanh trắng bệch như tờ giấy.
“Trẫm tìm con bé suốt ba năm.”
Giọng phụ hoàng rất khẽ.
Khẽ đến mức mọi người trong đại điện đều phải nín thở mới nghe rõ.
“Ba năm. Trẫm đã phái tám trăm ám vệ, lật tung sáu châu mười ba phủ.”
“Trẫm cứ ngỡ con bé đã ch /ết.”
“Trẫm đã ngồi trong tẩm điện của con bé suốt ba năm.”
“Ngươi nói cho trẫm biết ——”
Người tung một cước đá lật chiếc án trước mặt Thẩm Ngạn Khanh.
Rượu và thức ăn, bát đĩa vỡ loảng xoảng đầy đất.
“Con gái của trẫm ở nhà họ Thẩm các ngươi, đã sống những ngày tháng như thế nào?!”
Thẩm Ngạn Khanh rạp người xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy như sàng.
“Bệ hạ tha mạng… thần thật sự không biết… nàng ấy là công chúa…”
“Không biết nó là công chúa thì có thể chà đạp nó như vậy sao?”
Phụ hoàng quay đầu nhìn ta.
Ta khoác long bào của người, vẫn quỳ tại chỗ.
Nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Ánh mắt người dừng trên đôi bàn tay thô ráp của ta.
Dừng trên gương mặt gầy gò của ta.
Dừng trên vết bầm tím nơi đầu gối bị va đập.
Người nhắm mắt lại một cái.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, sát ý trong đáy mắt đã không còn che giấu.
“Người đâu.”
“Lập tức bắt giữ Thẩm Ngạn Khanh ngay tại đại điện.”
“Gia quyến của hắn, không chừa một ai, toàn bộ áp giải vào thiên lao.”
“Trẫm muốn điều tra —— ba năm qua, nhà họ Thẩm đã đối xử với con gái của trẫm như thế nào.”
04
Thị vệ trong điện động rồi.
Hai người giữ c.h.ặ.t cánh tay Thẩm Ngạn Khanh, kéo hắn từ dưới đất đứng dậy.
Hắn giãy giụa.
“Bệ hạ! Thần oan uổng! Thần thật sự không biết nàng ấy là công chúa!”
“Lúc nàng ấy đến chẳng nói gì cả! Nàng ấy nói mình là cô nhi!”
Nghe những lời ấy, ta đưa tay lau nước mắt trên mặt.
Đúng vậy.
Ta từng nói mình là cô nhi.
Bởi vì ta không muốn bị tìm về để đi hòa thân.
Nhưng ta chưa từng nói, ngươi có thể đối xử với một cô nhi như vậy.
“Kéo xuống.”
Phụ hoàng đến nhìn cũng không thèm nhìn hắn thêm một lần.
Thẩm Ngạn Khanh bị kéo đi.
Lúc đi ngang qua bên cạnh ta, hắn quay đầu nhìn ta.
Trong ánh mắt ấy có kinh hoàng, có không dám tin.
Còn có…
Oán hận.
Hắn cho rằng ta đã lừa hắn.
Ta suýt nữa bật cười.
Ba năm.
Hắn chưa từng hỏi ta một câu…
Trước đây nàng đã sống những ngày tháng như thế nào, nàng có nhớ nhà hay không.
Hắn chỉ quan tâm hôm nay ta đã giặt hồ y phục của hắn sạch sẽ chưa.
Chỉ quan tâm cơm trên bếp có được dọn lên đúng giờ hay không.
Chỉ quan tâm gương mặt này của ta, vào thời khắc mấu chốt có thể giúp hắn phát huy tác dụng hay không.
Bây giờ hắn lại oán ta lừa hắn.
Thật nực cười.
Phụ hoàng trở lại bên cạnh ta, cúi người đỡ ta dậy.
“Đứng lên. Dưới đất lạnh.”
Ta đứng dậy, hai chân mềm nhũn, loạng choạng một cái.
Phụ hoàng đỡ lấy ta.
Lực tay rất mạnh.
Giống như sợ ta lại bỏ đi lần nữa.
“Cao Đức.”
Người gọi thái giám thân cận.
“Chuẩn bị loan giá. Đưa công chúa về cung Dục Tú.”
“Toàn bộ Thái y viện đến cung Dục Tú chờ.”
“Trẫm sẽ tới sau.”
Cao Đức đáp lời, bước nhanh tới đỡ ta.
Ta đi theo ông ấy ra ngoài.
Đi đến cửa đại điện, ta ngoái đầu nhìn lại một lần.
Cả đại điện vẫn quỳ rạp.
Không một ai dám đứng dậy.
Ba năm trước ta từng chạy nhảy trong đại điện này, từng cười đùa, từng làm nũng với phụ hoàng.
Khi ấy những người này gặp ta đều mỉm cười hành lễ.
Hôm nay bọn họ quỳ xuống, là vì sợ hãi.
Sợ cơn thịnh nộ của phụ hoàng giáng xuống đầu mình.
Ta quay đầu lại, đi theo Cao Đức.
Ra khỏi đại điện, gió đêm vừa thổi tới, ta bất giác run lên.
Long bào rất rộng, quấn quanh người giống như một tấm chăn.
Trên đó có mùi hương long diên.
Hồi nhỏ ta nằm bò trên đầu gối phụ hoàng ngủ, ngửi thấy chính là mùi hương này.
Nước mắt lại dâng lên.
Ta cố nhịn lại.
Không thể khóc nữa.
Trở về cung Dục Tú.
Ba năm không có người ở, nhưng vẫn sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.
Cao Đức nói: “Bệ hạ đã căn dặn, tẩm điện của công chúa mỗi ngày đều phải quét dọn. Mọi đồ vật đều không được phép di chuyển.”
Ta bước vào.
🔥 Bị Phu Quân Dâng Lên Làm Vũ Cơ, Ta Khóc Gọi “Phụ Hoàng” Giữa Đại Điện - Chương 3: Chương 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng!
Phụ hoàng không quay đầu, nhưng giọng nói lạnh như lưỡi đao. Vị đại thần kia lập tức im bặt. Phụ hoàng buông ta ra, cởi long bào bên ngoài khoác lên người ta. Bộ váy múa bằng sa mỏng được che kín. Ánh mắt người lướt qua bộ y phục trên người ta. Sự dịu dàng trong đáy mắt từng chút từng chút đông cứng thành băng. Người đứng dậy. Quay sang phía Thẩm Ngạn Khanh. “Kẻ nào là Thẩm Ngạn Khanh?” Không phải câu hỏi. Mà là phán quyết. Hai chân Thẩm Ngạn Khanh mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống. “Bệ… bệ hạ… thần… thần không biết…” “Không biết cái gì?” Phụ hoàng bước tới. Từ trên cao nhìn xuống hắn. “Không biết đích trưởng công chúa của trẫm bị ngươi mang ra làm vũ cơ dâng lên?” Sắc mặt Thẩm Ngạn Khanh trắng bệch như tờ giấy. “Trẫm tìm con bé suốt ba năm.” Giọng phụ hoàng rất khẽ. Khẽ đến mức mọi người trong đại điện đều phải nín thở mới nghe rõ. “Ba năm. Trẫm đã phái tám trăm ám vệ, lật tung sáu châu mười ba phủ.” “Trẫm cứ ngỡ con bé đã ch /ết.” “Trẫm đã ngồi trong tẩm điện của con bé suốt ba năm.” “Ngươi nói cho trẫm biết ——” Người tung một cước đá lật chiếc án trước mặt Thẩm Ngạn Khanh. Rượu và thức ăn, bát đĩa vỡ loảng xoảng đầy đất. “Con gái của trẫm ở nhà họ Thẩm các ngươi, đã sống những ngày tháng như thế nào?!” Thẩm Ngạn Khanh rạp người xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy như sàng. “Bệ hạ tha mạng… thần thật sự không biết… nàng ấy là công chúa…” “Không biết nó là công chúa thì có thể chà đạp nó như vậy sao?” Phụ hoàng quay đầu nhìn ta. Ta khoác long bào của người, vẫn quỳ tại chỗ. Nước mắt vẫn không ngừng rơi. Ánh mắt người dừng trên đôi bàn tay thô ráp của ta. Dừng trên gương mặt gầy gò của ta. Dừng trên vết bầm tím nơi đầu gối bị va đập. Người nhắm mắt lại một cái. Đến khi mở mắt ra lần nữa, sát ý trong đáy mắt đã không còn che giấu. “Người đâu.” “Lập tức bắt giữ Thẩm Ngạn Khanh ngay tại đại điện.” “Gia quyến của hắn, không chừa một ai, toàn bộ áp giải vào thiên lao.” “Trẫm muốn điều tra —— ba năm qua, nhà họ Thẩm đã đối xử với con gái của trẫm như thế nào.” 04 Thị vệ trong điện động rồi. Hai người giữ c.h.ặ.t cánh tay Thẩm Ngạn Khanh, kéo hắn từ dưới đất đứng dậy. Hắn giãy giụa. “Bệ hạ! Thần oan uổng! Thần thật sự không biết nàng ấy là công chúa!” “Lúc nàng ấy đến chẳng nói gì cả! Nàng ấy nói mình là cô nhi!” Nghe những lời ấy, ta đưa tay lau nước mắt trên mặt. Đúng vậy. Ta từng nói mình là cô nhi. Bởi vì ta không muốn bị tìm về để đi hòa thân. Nhưng ta chưa từng nói, ngươi có thể đối xử với một cô nhi như vậy. “Kéo xuống.” Phụ hoàng đến nhìn cũng không thèm nhìn hắn thêm một lần. Thẩm Ngạn Khanh bị kéo đi. Lúc đi ngang qua bên cạnh ta, hắn quay đầu nhìn ta. Trong ánh mắt ấy có kinh hoàng, có không dám tin. Còn có… Oán hận. Hắn cho rằng ta đã lừa hắn. Ta suýt nữa bật cười. Ba năm. Hắn chưa từng hỏi ta một câu… Trước đây nàng đã sống những ngày tháng như thế nào, nàng có nhớ nhà hay không. Hắn chỉ quan tâm hôm nay ta đã giặt hồ y phục của hắn sạch sẽ chưa. Chỉ quan tâm cơm trên bếp có được dọn lên đúng giờ hay không. Chỉ quan tâm gương mặt này của ta, vào thời khắc mấu chốt có thể giúp hắn phát huy tác dụng hay không. Bây giờ hắn lại oán ta lừa hắn. Thật nực cười. Phụ hoàng trở lại bên cạnh ta, cúi người đỡ ta dậy. “Đứng lên. Dưới đất lạnh.” Ta đứng dậy, hai chân mềm nhũn, loạng choạng một cái. Phụ hoàng đỡ lấy ta. Lực tay rất mạnh. Giống như sợ ta lại bỏ đi lần nữa. “Cao Đức.” Người gọi thái giám thân cận. “Chuẩn bị loan giá. Đưa công chúa về cung Dục Tú.” “Toàn bộ Thái y viện đến cung Dục Tú chờ.” “Trẫm sẽ tới sau.” Cao Đức đáp lời, bước nhanh tới đỡ ta. Ta đi theo ông ấy ra ngoài. Đi đến cửa đại điện, ta ngoái đầu nhìn lại một lần. Cả đại điện vẫn quỳ rạp. Không một ai dám đứng dậy. Ba năm trước ta từng chạy nhảy trong đại điện này, từng cười đùa, từng làm nũng với phụ hoàng. Khi ấy những người này gặp ta đều mỉm cười hành lễ. Hôm nay bọn họ quỳ xuống, là vì sợ hãi. Sợ cơn thịnh nộ của phụ hoàng giáng xuống đầu mình. Ta quay đầu lại, đi theo Cao Đức. Ra khỏi đại điện, gió đêm vừa thổi tới, ta bất giác run lên. Long bào rất rộng, quấn quanh người giống như một tấm chăn. Trên đó có mùi hương long diên. Hồi nhỏ ta nằm bò trên đầu gối phụ hoàng ngủ, ngửi thấy chính là mùi hương này. Nước mắt lại dâng lên. Ta cố nhịn lại. Không thể khóc nữa. Trở về cung Dục Tú. Ba năm không có người ở, nhưng vẫn sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi. Cao Đức nói: “Bệ hạ đã căn dặn, tẩm điện của công chúa mỗi ngày đều phải quét dọn. Mọi đồ vật đều không được phép di chuyển.” Ta bước vào.
👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây:
🔗 /truyen/bi-phu-quan-dang-len-lam-vu-co-ta-khoc-goi-phu-hoang-giua-dai-dien/doc/3
(Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!)
#truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay