Chương 3: Chương 3

“Mẹ biết anh ta?” Tôi hỏi. “Không biết. Nhưng mỗi năm khi có nhân viên mới vào làm, phòng nhân sự đều gửi cho mẹ một danh sách và bản đánh giá sơ bộ.” Bà đặt bút xuống. “Cố Châu có thành tích tuyển dụng rất xuất sắc, đánh giá qua mấy vòng phỏng vấn đều rất cao.” “Là người được chính giám đốc bộ phận đầu tư đích thân chỉ định tuyển vào.” Bà nhìn tôi. “Nói cách khác, cậu ta thực sự có năng lực.” “Công ty tuyển cậu ta vì coi trọng tiềm năng của cậu ta.” Tim tôi như bị kim châm một cái. Đúng vậy. Anh vẫn luôn rất xuất sắc. Thông minh, chăm chỉ, có tham vọng. Đó cũng chính là điều từng thu hút tôi. Chỉ là tôi chưa từng nghĩ tới, cuối cùng tham vọng của anh lại gạt tôi ra khỏi tương lai của anh. “Vậy nên chỉ cần anh ta là nhân tài, cho dù nhân phẩm có vấn đề, công ty cũng không quan tâm, đúng không?” Giọng tôi lạnh xuống. “Công ty coi trọng giá trị mà cậu ta có thể tạo ra.” Giọng mẹ vẫn bình tĩnh như cũ. “Đạo đức cá nhân, chỉ cần không vi phạm pháp luật, không ảnh hưởng đến công việc, thông thường công ty sẽ không can thiệp.” “Đây chính là hiện thực, Minh Vi.” “Hiện thực.” Hai chữ ấy giống như một chậu nước đá dội thẳng từ đầu xuống người tôi. Phải. Đây chính là hiện thực. Tình cảm là tình cảm, lợi ích là lợi ích. Thế giới của người trưởng thành luôn phân chia mọi thứ rất rõ ràng. Đột nhiên tôi cảm thấy hơi mệt, cũng thấy chuyện này chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi chạy tới đây để làm gì? Cầu cứu mẹ mình, nhờ bà dùng quyền lực để trả đũa bạn trai cũ sao? Bản thân chuyện này đã rất trẻ con rồi. Giống như học sinh tiểu học đánh nhau không thắng, liền chạy về nhà gọi phụ huynh. Tôi cúi đầu nhìn những ngón tay đang siết c.h.ặ.t vào nhau. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, hơi đau. “Con hiểu rồi.” Tôi nghe thấy giọng mình khô khốc. Tôi đứng dậy. “Xin lỗi vì đã làm phiền mẹ làm việc. Con đi trước.” “Ngồi xuống.” Mẹ tôi nói. Tôi vẫn đứng yên. “Thẩm Minh Vi, mẹ bảo con ngồi xuống.” Giọng bà nặng hơn, mang theo sự uy nghiêm không cho phép phản bác. Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn ngồi trở lại sofa. “Kể chi tiết toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe.” Bà nhìn tôi. “Từ lúc hai đứa quen nhau thế nào cho đến lúc chia tay. Đừng mang cảm xúc vào, chỉ kể lại sự thật.” Tôi sững người. Không ngờ bà lại muốn nghe chuyện này. Tôi cứ tưởng bà sẽ thẳng thừng từ chối tôi, hoặc dạy dỗ tôi một trận, bảo tôi trưởng thành lên một chút. “Mẹ…” “Nói đi.” Bà nâng tách trà lên nhấp một ngụm. “Mẹ có nửa tiếng trống.” Tôi nhìn bà. Trên mặt bà không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng ánh mắt lại rất chăm chú. Là tư thế thực sự muốn lắng nghe. Kỳ lạ thật. Ngay khoảnh khắc ấy, sống mũi tôi bỗng cay cay. Tôi cố đè cảm giác chua xót xuống, bắt đầu kể. Từ bữa tiệc sinh nhật của một người bạn bốn năm trước. Khi ấy tôi vừa tốt nghiệp cao học, đang làm trợ lý tại một công ty thiết kế. Cố Châu là bạn học của bạn tôi, học tài chính, nhỏ hơn tôi một tuổi. Trong bữa tiệc, anh rất hoạt bát, vừa kể chuyện cười vừa biết quan tâm đến tất cả mọi người. Lúc tan tiệc, anh chủ động đề nghị đưa tôi về nhà. Sau đó anh bắt đầu hẹn tôi đi chơi. Xem phim, ăn cơm, dạo quanh trường học. Anh rất tinh tế, nhớ rõ những sở thích của tôi. Những hôm tôi tăng ca, anh sẽ mang đồ ăn khuya tới. Ngày mưa, anh sẽ cầm ô đến đón. Khi ấy anh cũng chẳng có bao nhiêu tiền, nhưng luôn sẵn lòng bỏ công sức và tâm tư vì tôi. Từ nhỏ tôi đã sống cùng mẹ, quen với việc tự mình giải quyết tất cả mọi chuyện. Sự quan tâm của Cố Châu khiến tôi cảm thấy rất ấm áp. Chúng tôi ở bên nhau. Hai năm đầu rất ngọt ngào. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, anh tìm việc không thuận lợi, tinh thần sa sút. Tôi động viên anh, ủng hộ anh. Điều kiện gia đình anh bình thường, anh cũng ngại cứ mãi xin tiền bố mẹ. Lương của tôi khi ấy cũng không cao, nhưng tôi chủ động gánh thêm một phần tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt để anh bớt áp lực. Anh từng nói rất nhiều lần rằng, đợi sau này anh thành công, nhất định sẽ để tôi sống những ngày tháng tốt đẹp. Tôi tin. Tôi thực sự đã tin. Sau đó anh tìm được việc ở một công ty nhỏ, cuộc sống dần ổn định. Tình cảm của chúng tôi cũng ổn định theo. Chúng tôi đã gặp bạn bè của nhau, cũng từng bàn về tương lai. Một năm trước, anh nói muốn thử sức lần nữa với tập đoàn hàng đầu kia. Đó là công ty trong mơ của anh. Tôi ủng hộ. Ngoài giờ làm việc, anh ôn thi, luyện đề, luyện phân tích tình huống. Rất vất vả. Tôi cố gắng không làm phiền anh, gần như ôm hết việc nhà. Ngày nhận được cơ hội phỏng vấn, anh căng thẳng đến mức tay run lên.
🔥 Anh Không Xứng Với Tôi - Chương 3: Chương 3 | Diễn biến mới khiến ai cũng nghẹn lòng! “Mẹ biết anh ta?” Tôi hỏi. “Không biết. Nhưng mỗi năm khi có nhân viên mới vào làm, phòng nhân sự đều gửi cho mẹ một danh sách và bản đánh giá sơ bộ.” Bà đặt bút xuống. “Cố Châu có thành tích tuyển dụng rất xuất sắc, đánh giá qua mấy vòng phỏng vấn đều rất cao.” “Là người được chính giám đốc bộ phận đầu tư đích thân chỉ định tuyển vào.” Bà nhìn tôi. “Nói cách khác, cậu ta thực sự có năng lực.” “Công ty tuyển cậu ta vì coi trọng tiềm năng của cậu ta.” Tim tôi như bị kim châm một cái. Đúng vậy. Anh vẫn luôn rất xuất sắc. Thông minh, chăm chỉ, có tham vọng. Đó cũng chính là điều từng thu hút tôi. Chỉ là tôi chưa từng nghĩ tới, cuối cùng tham vọng của anh lại gạt tôi ra khỏi tương lai của anh. “Vậy nên chỉ cần anh ta là nhân tài, cho dù nhân phẩm có vấn đề, công ty cũng không quan tâm, đúng không?” Giọng tôi lạnh xuống. “Công ty coi trọng giá trị mà cậu ta có thể tạo ra.” Giọng mẹ vẫn bình tĩnh như cũ. “Đạo đức cá nhân, chỉ cần không vi phạm pháp luật, không ảnh hưởng đến công việc, thông thường công ty sẽ không can thiệp.” “Đây chính là hiện thực, Minh Vi.” “Hiện thực.” Hai chữ ấy giống như một chậu nước đá dội thẳng từ đầu xuống người tôi. Phải. Đây chính là hiện thực. Tình cảm là tình cảm, lợi ích là lợi ích. Thế giới của người trưởng thành luôn phân chia mọi thứ rất rõ ràng. Đột nhiên tôi cảm thấy hơi mệt, cũng thấy chuyện này chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi chạy tới đây để làm gì? Cầu cứu mẹ mình, nhờ bà dùng quyền lực để trả đũa bạn trai cũ sao? Bản thân chuyện này đã rất trẻ con rồi. Giống như học sinh tiểu học đánh nhau không thắng, liền chạy về nhà gọi phụ huynh. Tôi cúi đầu nhìn những ngón tay đang siết c.h.ặ.t vào nhau. Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, hơi đau. “Con hiểu rồi.” Tôi nghe thấy giọng mình khô khốc. Tôi đứng dậy. “Xin lỗi vì đã làm phiền mẹ làm việc. Con đi trước.” “Ngồi xuống.” Mẹ tôi nói. Tôi vẫn đứng yên. “Thẩm Minh Vi, mẹ bảo con ngồi xuống.” Giọng bà nặng hơn, mang theo sự uy nghiêm không cho phép phản bác. Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn ngồi trở lại sofa. “Kể chi tiết toàn bộ đầu đuôi câu chuyện cho mẹ nghe.” Bà nhìn tôi. “Từ lúc hai đứa quen nhau thế nào cho đến lúc chia tay. Đừng mang cảm xúc vào, chỉ kể lại sự thật.” Tôi sững người. Không ngờ bà lại muốn nghe chuyện này. Tôi cứ tưởng bà sẽ thẳng thừng từ chối tôi, hoặc dạy dỗ tôi một trận, bảo tôi trưởng thành lên một chút. “Mẹ…” “Nói đi.” Bà nâng tách trà lên nhấp một ngụm. “Mẹ có nửa tiếng trống.” Tôi nhìn bà. Trên mặt bà không có biểu cảm gì đặc biệt, nhưng ánh mắt lại rất chăm chú. Là tư thế thực sự muốn lắng nghe. Kỳ lạ thật. Ngay khoảnh khắc ấy, sống mũi tôi bỗng cay cay. Tôi cố đè cảm giác chua xót xuống, bắt đầu kể. Từ bữa tiệc sinh nhật của một người bạn bốn năm trước. Khi ấy tôi vừa tốt nghiệp cao học, đang làm trợ lý tại một công ty thiết kế. Cố Châu là bạn học của bạn tôi, học tài chính, nhỏ hơn tôi một tuổi. Trong bữa tiệc, anh rất hoạt bát, vừa kể chuyện cười vừa biết quan tâm đến tất cả mọi người. Lúc tan tiệc, anh chủ động đề nghị đưa tôi về nhà. Sau đó anh bắt đầu hẹn tôi đi chơi. Xem phim, ăn cơm, dạo quanh trường học. Anh rất tinh tế, nhớ rõ những sở thích của tôi. Những hôm tôi tăng ca, anh sẽ mang đồ ăn khuya tới. Ngày mưa, anh sẽ cầm ô đến đón. Khi ấy anh cũng chẳng có bao nhiêu tiền, nhưng luôn sẵn lòng bỏ công sức và tâm tư vì tôi. Từ nhỏ tôi đã sống cùng mẹ, quen với việc tự mình giải quyết tất cả mọi chuyện. Sự quan tâm của Cố Châu khiến tôi cảm thấy rất ấm áp. Chúng tôi ở bên nhau. Hai năm đầu rất ngọt ngào. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, anh tìm việc không thuận lợi, tinh thần sa sút. Tôi động viên anh, ủng hộ anh. Điều kiện gia đình anh bình thường, anh cũng ngại cứ mãi xin tiền bố mẹ. Lương của tôi khi ấy cũng không cao, nhưng tôi chủ động gánh thêm một phần tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt để anh bớt áp lực. Anh từng nói rất nhiều lần rằng, đợi sau này anh thành công, nhất định sẽ để tôi sống những ngày tháng tốt đẹp. Tôi tin. Tôi thực sự đã tin. Sau đó anh tìm được việc ở một công ty nhỏ, cuộc sống dần ổn định. Tình cảm của chúng tôi cũng ổn định theo. Chúng tôi đã gặp bạn bè của nhau, cũng từng bàn về tương lai. Một năm trước, anh nói muốn thử sức lần nữa với tập đoàn hàng đầu kia. Đó là công ty trong mơ của anh. Tôi ủng hộ. Ngoài giờ làm việc, anh ôn thi, luyện đề, luyện phân tích tình huống. Rất vất vả. Tôi cố gắng không làm phiền anh, gần như ôm hết việc nhà. Ngày nhận được cơ hội phỏng vấn, anh căng thẳng đến mức tay run lên. 👉 Đọc tiếp diễn biến vô cùng xúc động và kịch tính tại đây: 🔗 /truyen/anh-khong-xung-voi-toi/doc/3 (Hoặc nhấn vào link dưới phần BÌNH LUẬN để đọc FULL không quảng cáo nhé mọi người!) #truyenhott #doctruyenhott #truyennongthon #ngontinh #giadinh #chuyentinhyeu #truyenhay
Donate

Đăng nhập để bình luận cho chương này

Bình luận (0)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!